Chương 8: (Vô Đề)

Sức chiến đấu của những người phụ nữ trung niên rất dũng mãnh, nhưng sát thương của Ninh Uyển có loa phóng thanh được trang bị vượt trội một bậc càng lớn, cô vừa mở miệng, các bà cô liền không có sức chống đỡ cãi lại.

Trước mắt, thắng lợi đã định, Ninh Uyển đơn phương tuyên bố kết thúc trận chiến cướp bóc này: "Được rồi, được rồi, không có việc thì mau về đi, đừng nghĩ tới luật sư Phó nữa, cũng đừng bận tâm hôn nhân đại sự của con cái mình và họ hàng thân thích, con cháu tự có phúc của con cháu, tìm đối tượng và kết hôn không nhất định sẽ hạnh phúc, mọi việc thuận theo tự nhiên!

Đừng ở đây thêm náo nhiệt nữa!"

Tuy không can tâm tình nguyện, nhưng nhóm phụ nữ này thấy rằng liên lạc với Phó Tranh cũng vô ích. Hơn nữa chuyện xem mắt của con cái, bản thân con cái chưa vội mà mình đã gấp gáp, lại không thể thắng Ninh Uyển, chỉ có thể nhìn Phó Tranh lưu luyến không nỡ giống như nhìn thịt heo giá tốt tại siêu thị nhưng không cướp được, sau đó hậm hực bỏ đi.

Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Lustaveland. com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của lustaveland. Bản sẽ không đầy đủ. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.

***

"Không nghe lời người già, thiệt thòi ngay trước mắt."

Ninh Uyển vốn còn muốn đánh kẻ thất thế này, cho Phó Tranh hai nhát nữa, kết quả nhìn Phó Tranh sống sót sau tai nạn, mới phát hiện vị thiếu gia kiêu ngạo tự đắc nay chỉ còn một vẻ tiều tụy và hoài nghi nhân sinh, nhìn như vậy có chút đáng thương.

Cuối cùng Ninh Uyển không nhịn được: "Được rồi, sao lại giống như bị cuộc sống chà đạp giày vò thế kia, chẳng có chuyện gì lớn cả, anh đi đổi thành tấm ảnh xấu hơn đi."

Sắc mặt Phó Tranh khó coi, anh nhìn Ninh Uyển, ngữ khí có chút phức tạp khó nói: "Đã lúc này rồi, tại sao cô vẫn cố chấp hỏi tôi đi đổi tấm ảnh xấu? Diện mạo tôi thế này là đắc tội cô sao?"

"Tôi nói Phó Tranh anh tại sao đầu óc lại cứng nhắc không biết linh hoạt như vậy, lẽ nào mấy bà cô lúc nãy chưa dạy cho anh một bài học sao? Người đàn ông có diện mạo trêu hoa ghẹo nguyệt không an toàn! Tại sao bọn họ lại đến? Còn không phải vì tấm ảnh chứng nhận được thông báo tại xã khu sao?"

Phó Tranh nhăn mày, hoài nghi nhìn Ninh Uyển.

Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Lustaveland. com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của lustaveland. Bản sẽ không đầy đủ. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.

Cô không nhịn được khinh bỉ nhìn anh: "

"Nghìn dặm nhân duyên bà mối dắt", nhóm xem mắt công ích lớn nhất của thành phố Dung này chính là bắt nguồn từ xã khu Duyệt Lan chúng ta, hiện nay nhóm này phát triển mạnh tới nỗi thành thương hiệu, những bà cô xã khu khác gia nhập liên minh này còn phải thông qua phỏng vấn nữa."

"Chính người phụ nữ trải qua từng vòng thi viết và phỏng vấn mới có thể gia nhập liên minh này cũng phải đối mặt kiểm tra thành tích rất lớn, mỗi người vào mỗi tháng cần giới thiệu ít nhất một cô gái trẻ và một chàng trai trẻ đều độc thân chất lượng, một năm cần kết hợp thành công một cặp đôi trẻ, nếu không, đến cuối cùng sẽ bị đào thải." Ninh Uyển nói đến đây, lườm anh một cái, "Một khi bức ảnh của anh đăng lên mạng, tài khoản công cộng xã khu và cả bảng thông báo xã khu, dựa trên kinh nghiệm của tôi, trong vòng nửa tiếng đồng hồ đã bị gửi vào nhóm xem mắt, mọi người đều tích cực hoàn thành KPI, nguồn hàng có sức quyến rũ như anh quả thật ít gặp, đương nhiên chuẩn bị như điên đến "kiểm tra hàng", chỉ cần hàng không sai sót, vậy bọn họ sẽ ra tay với anh."

Phó Tranh đột nhiên không biết nên nói gì, vào thời khắc này, trong đầu anh chỉ có một ca khúc được mở lặp đi lặp lại: "Cuộc sống thành phố thâm hiểm, tôi muốn về nông thôn."

Anh bỗng nhiên cảm thân tuy bản thân là luật sư từng trải, thực ra kiến thức chỉ xứng về nông thôn làm ruộng...

Mà cũng vào lúc này, Phó Tranh cuối cùng mới hiểu được thâm ý của Ninh Uyển khi nãy yêu cầu anh tìm một bức ảnh xấu, hóa ra bản thân đã trách nhầm cô, quả thật cô có lòng tốt...

Ninh Uyển hoàn toàn không biết cảm xúc phức tạp của Phó Tranh, cô nhìn Phó Tranh một chút, thúc giục nói: "Nhanh lên đi, tìm một bức xấu gửi cho tôi, không thì cũng không biết bức ảnh đó của anh còn dẫn dụ ong bướm tới mức nào."

...

Phó Tranh tìm nửa ngày, cuối cùng cũng tìm ra được một bức ảnh gửi cho Ninh Uyển.

Kết quả Ninh Uyển vừa nhìn thấy liền từ chối: "Cái này không được, không đủ xấu, có kiểu nào không gội đầu mà chụp không? Hoặc ánh mắt không tập trung, khóe miệng bị lệch?"

"..."

Phó Tranh cố gắng bình tĩnh hòa nhã, lại đi tìm một lát, sau khi nội tâm đấu tranh kịch liệt, gửi đi tấm ảnh có thể coi là đen tối nhất trong lịch sử.

Đáng tiếc...

"Không được, không được, tấm này của anh vẫn quá đẹp." Ninh Uyển nhăn mày nhìn Phó Tranh, "Con người anh rốt cuộc có muốn được giải thoát khỏi tay các bà mối xem mắt không? Tìm một bức xấu! Loại thật sự xấu!"

Phó Tranh suýt nữa tức chết, lẽ nào bản thân đẹp trai cũng phạm tội sao? Ánh mắt chán ghét của cô gái này là sao?

Anh kiềm chế sự tức giận, nhưng vì thể diện, chỉ có thể khô khan đáp: "Tôi đã nói rồi, tôi thật sự không có tấm ảnh nào xấu, tôi không lừa cô."

Được rồi, Ninh Uyển cũng từ bỏ rồi: "Bản thân ra tay có cơm no áo ấm, thời khắc then chốt, tôi cho anh xem một trong những tứ đại tà thuật Trung Quốc."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!