Thi Vũ quả nhiên mềm nắn rắn buông, sau tối hậu thư cuối cùng của Ninh Uyển, người này thật sự không dám tác oai tác quái nữa. Ninh Uyển mới phát hiện, thì ra đôi khi sự phản kích mạnh mẽ không có gì không tốt, thể hiện thái độ của mình, vạch rõ giới hạn của mình, sau đó giữ vững nguyên tắc, làm chính mình là được.
Khi trước cuộc sống Ninh Uyển không suôn sẻ, luôn cảm thấy thời gian trôi qua cực kỳ chậm chạp, bây giờ mọi thứ đều đi đúng hướng, mỗi ngày dồi dào no đủ, lại cảm thấy thời gian trôi qua nhanh.
"Tối nay là liên hoan thường niên, hai người vẫn còn lăn xả như vậy sao? Có thể thả lòng rồi! Mấy đối tác cấp cao cũng nói, những ngày này có thể vào trạng thái nghỉ ngơi rồi."
Vì câu nhắc nhở của Thiệu Lệ Lệ, Ninh Uyển mới phản ứng lại từ công việc bận rộn của mình, cô ngẩng đầu liếc quyển lịch để bàn đã lật mấy trang, mới vô tình nhận ra năm nay sắp kết thúc.
Vì đề xuất của Phó Tranh, năm nay bắt đầu hủy bỏ mail khích lệ chủ nghĩa hình thức, mỗi người đều nhận được email đánh giá đích thân đối tác của đội viết, đây là lần đầu tiên các đối tác tự tay viết mail đối đãi như vậy với cấp dưới, biểu cảm của mỗi người mở mail đều không giống nhau, nhưng nhìn ra, mọi người đều rất cảm động.
Trong đó, Thiệu Lệ Lệ là người kích động nhất, vừa đọc vừa suýt lau nước mắt: "Sếp của tớ thật tốt quá đi, tớ không ngờ tớ thức đêm tăng ca sếp cũng đã để ý, trong email còn giới thiệu cho tớ dầu gội gừng và các tinh chất mọc tóc khác của bodyshop, sếp thật sự quá quan tâm thương yêu cấp dưới, không ngờ lại giản dị gần gũi như vậy..."
Đây là một nhân viên thiếu yêu thương điển hình khi nhận được một chút sự quan tâm thương yêu của sếp, liền có thể rực rỡ vì một chút ánh nắng...
Cuối cùng Ninh Uyển không nhịn được nhắc nhở Thiệu Lệ Lệ, nếu sếp của cô ấy đã quan tâm tóc của cô ấy như vậy, thì bớt sắp xếp việc cho cô ấy để cô ấy bớt thức đêm không phải được rồi sao… Đằng này vừa thức đêm vừa giới thiệu sản phẩm mọc tóc cho cô ấy, thật đúng là chủ nghĩa tư bản hiểm ác.
Nhưng rõ ràng hai mắt Thiệu Lệ Lệ đã bị mê hoặc bởi đạn bọc đường chủ nghĩa tư bản này, bây giờ vừa khen ngợi sếp vừa thề năm sau sẽ tiếp tục thức đêm, đồng thời nhanh chóng mua về rất nhiều dầu gội mọc tóc, viên uống đen tóc Wufa, mũ mọc tóc nhập khẩu...
Thế nhưng, mặc dù thức đêm rụng tóc, nhưng ví tiền Thiệu Lệ Lệ cũng theo đó mà phồng lên, bây giờ cô ấy cũng coi như là người sống vui vẻ tự do mua sắm rồi, bây giờ mỗi lần đi siêu thị đều vỗ ngực cực kỳ hăng hái.
"Ninh Ninh, trong siêu thị này, nếu có bất kỳ thứ gì cậu nhìn trúng, cứ tự nhiên lấy nhé!"
Ninh Uyển nghĩ đến vẻ mặt khoa trương của Thiệu Lệ Lệ khi đó, cô không nhịn được cười. Mặc dù thức đêm vất vả, nhưng có làm thì mới có ăn. Thiệu Lệ Lệ trưởng thành rất nhanh, được giao nhiệm vụ quan trọng cũng rất trân trọng cơ hội, mặc dù mệt nhưng mệt vẫn vui vẻ, mệt vẫn đáng giá, bây giờ cô ấy trông càng tự tin càng có thể đảm đương độc lập một mặt.
Sau khi Thiệu Lệ Lệ đặt các sản phẩm mọc tóc, lại nghiên cứu một số cấy tóc, cuối cùng nghĩ đến Ninh Uyển: "Cậu nhận được mail sếp cậu gửi chưa?"
"Chắc nhận được rồi, em vừa nhận được mail của Par Phó này! Chị Ninh Uyển chắc chắn cũng thế."
Ninh Uyển gật đầu thuận theo lời của Thái Trân, sau đó lén lút chuyển chủ đề.
Cô thật sự đã nhận được thư khích lệ của Phó Tranh, nhưng nói ra có chút khiến người ghen ghét.
Bởi vì cô nhận được chính là thư đích thân Phó Tranh viết tay.
Đến khi Thiệu Lệ Lệ và Thái Trân tản ra, Ninh Uyển nhìn tứ phía không người, mới bí mật mở lá thư ra.
Đập vào tầm mắt là chữ viết lưu loát sinh động và khá sắc nét, lại nhớ đến thư bí mật ô long cầm sai trước đây, Ninh Uyển vẫn hơi xấu hổ. Chữ của Phó Tranh thực sự phù hợp với ngoại hình của anh, còn khá đẹp, chỉ là bình thường cơ hội để vị đối tác cấp cao này viết tay thực sự quá ít, xét cho cùng mỗi luật sư đều có con dấu luật sau khi đăng ký với hiệp hội luật sư, vì thế đến cả các hợp đồng ý kiến pháp lý.... cần ký tên, Phó Tranh cũng trực tiếp dùng con dấu thay thế.
Ninh Uyển mở thư mới phát hiện ra Phó Tranh đã viết dài đằng đẵng mấy trang, có thể khiến vị đối tác ký tên không phải viết này tự tay viết nhiều như vậy, trong phút chốc Ninh Uyển có cảm giác kiêu ngạo, đến khi cô đọc xong nội dung, trong lòng càng xúc động hơn.
Phó Tranh đã cẩn thận đếm mỗi vụ án Ninh Uyển xử lý sau khi cô gia nhập đội, sắp xếp và sửa chữa những thói quen pháp lý sai mà cô đã hình thành nên khi còn ở xã khu, anh cho điểm mọi vụ án cô làm một cách vô cùng công bằng và khách quan, tóm tắt điểm mạnh và điểm yếu của cô, còn đưa ra kế hoạch và gợi ý cho tương lai nghề nghiệp cho cô.
"Những điều ở trên là tổng kết đối xử bình đẳng với mỗi luật sư trong đội, những điều tiếp theo đây là anh nói với tư cách bạn trai, chỉ nói cho em, độc nhất vô nhị."
Ninh Uyển đọc đến đây, có chút căng thẳng cũng có chút ngọt ngào. Gần đây Phó Tranh đi công tác, buổi liên hoan thường niên tối nay mới có thể quay về, nhưng nhìn vào mảnh giấy anh tự tay viết, Ninh Uyển có ảo giác hai người đang thì thầm, yêu đương vụng trộm sau lưng đồng nghiệp và các thành viên trong đội.
"Cảm ơn em đã mang đến cho anh đoạn trải nghiệm vô cùng đặc biệt, cảm ơn em chọn đội của anh, càng cảm ơn em chọn anh làm bạn trai em, cảm ơn em đã làm phong phú thêm cuộc đời của anh."
Lời của Phó Tranh thực ra không hề sến sẩm, nhưng Ninh Uyển đọc tiếp vẫn cảm thấy đầy xúc động và tình cảm dịu dàng, chẳng phải cô cũng cần cảm ơn Phó Tranh sao? Khiến cô cuối cùng cũng thưởng thức phong cảnh khác nhau.
"Đi thôi đi thôi, Ninh Uyển, nhanh lên!"
Ninh Uyển đang cảm khái trong lòng ở bên này, liền bị Thiệu Lệ Lệ dựng dậy: "Tớ lái xe, đưa các cậu đến khách sạn."
Gần đây Thiệu Lệ Lệ mua xe mới, còn nhận được bằng lái, rất nóng lòng muốn thử, đột nhiên kéo Ninh Uyển và Thái Trân đi, cầm chìa khóa xe chuẩn bị đưa họ đến khách sạn tổ chức liên hoan thường niên tối nay.
Ninh Uyển và Thái Trân nhìn nhau đồng cảm một cái, quyết định thắt dây an toàn đàng hoàng.
***
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!