Cuối cùng Ninh Uyển và Thái Trân cũng vượt qua phỏng vấn suôn sẻ. Từ sau khi công ty Chính Nguyên công bố quy chế thi viết và phỏng vấn, đồng thời công bố bài thi viết và bảng chấm điểm của tất cả đối tác cấp cao, không có ai dị nghị về kết quả, Ninh Uyển cứ thế chính thức trở thành một thành viên của đội Phó Tranh một cách thuận lợi.
Mặc dù lúc riêng tư ở bên nhau Phó Tranh khá dính người, nhưng ngay khi chuyển đến nơi làm việc, Ninh Uyển chỉ có thể dùng từ "ra vẻ đạo mạo" miêu tả người đàn ông này. Rõ ràng vẫn là cùng một người tối hôm qua còn đè cô hôn tới nỗi hô hấp khó khăn, thế nhưng vừa đến công ty luật, Phó Tranh liền khoác Âu phục thẳng thớm, hoàn toàn thuộc phong cách hệ lạnh lùng cấm dục, nói chuyện hận không thể càng ngắn càng tốt, lời ít ý nhiều sát phạt quả quyết, xử lý vụ án mạnh mẽ nghiêm túc, đàm phán vừa mạnh mẽ vừa cấp tiến, thủ đoạn lão luyện thuần thục.
Bản thân Ninh Uyển rất khao khát các vụ án thương mại, vừa vào đội, đầu tiên Phó Tranh chọn các vụ án khác nhau cho ba luật sư mới tuyển dẫn dắt họ rèn luyện tay nghề, coi như hòa nhập đội sớm. Ninh Uyển cảm thấy mỗi ngày đều không đủ thời gian, bởi vì mỗi phút dường như cô đều có thể học được thứ gì đó trên người Phó Tranh. Vì để tránh hiềm nghi, vì để Ninh Uyển có thể hòa nhập tốt hơn ở công ty Chính Nguyên sau này, trong công việc, Phó Tranh không những không "ưu ái" cô, ngược lại càng thêm chút nghiêm khắc. Ninh Uyển cũng thích cách này, thậm chí cảm thấy dáng vẻ Phó Tranh nghiêm túc chỉ ra sơ hở trong tư duy xử lý án của cô cực kỳ đẹp trai, có sếp làm bạn trai còn khá hạnh phúc.
Hai người không cần lo lắng tăng ca sẽ không có thời gian hẹn hò, bởi vì với Ninh Uyển mà nói, cùng Phó Tranh tăng ca chính là một hình thức "hẹn hò" khác, hơn nữa chất lượng còn cao, vĩnh viễn không nhàm chán. Mặc dù đôi khi hai người có những bất đồng nảy sinh tranh luận về vụ án, nhưng với Ninh Uyển, kiểu va chạm tư duy cũng không thua kém gì so với ôm hôn.
S
-mart is the new sexy, Ninh Uyển chỉ cảm thấy lúc tư duy hai người va chạm giống như hai linh hồn đang tương tác, luôn có phản ứng hóa học càng bí ẩn không chỉ khiến cô học hỏi trưởng thành, dưới sự chỉ dẫn "đề hồ quán đỉnh"* của anh, cô càng cảm thấy người đàn ông Phó Tranh này lúc làm việc thật sự đầy mị lực, gợi cảm chết mất!
*Đề hồ rưới lên đỉnh đầu. Từ ngữ này được dùng để ví dụ một khi trí tuệ khơi mở thì con người có thể trừ phiền não vô minh, được thanh tịnh sáng suốt. Bởi thế nó còn có nghĩa là giúp cho người học khai ngộ một cách mau chóng.
Nói thẳng ra, cô cảm thấy cho dù là cô hay Phó Tranh, phán đoán trước đây đều không chính xác. Cho dù Phó Tranh không "cải trang vi hành", cho dù anh dùng thân phận đối tác cấp cao quen biết Ninh Uyển, mặc dù Ninh Uyển có lòng tà nhưng không dám làm, nhưng có lẽ vẫn thèm muốn người đàn ông như anh, sẽ không có ai không yêu Phó Tranh trong trạng thái làm việc: Trưởng thành, mạnh mẽ, hoàn hảo, sắc sảo.
Giống như thợ săn hàng đầu, luôn quyến rũ khiêu khích, khiến người ta muốn sở hữu.
Ninh Uyển suy nghĩ một cách thẳng thắn, nếu Phó Tranh cứ vẫn trong thân phận này, cô sợ rằng tiếp xúc lâu dài với anh, cô vẫn sẽ to gan lớn mật muốn tóm người ta vào tay mình.
Thế nhưng bây giờ cô còn làm sớm hơn chút, tóm gọn người ta còn tóm lên cả giường luôn. Tóm lại kết quả không có gì khác nhau.
Bởi vì sự khắc khổ nỗ lực của Ninh Uyển, cũng bởi vì sự sẵn lòng dạy bảo không giữ lại chút gì của Phó Tranh, Ninh Uyển tiến bộ vô cùng rõ ràng. Khi trước Ninh Uyển có chút rụt rè khi đàm phán thương mại, cần Phó Tranh làm chủ đàm phán, nhưng bây giờ Phó Tranh bắt đầu dần buông tay, mặc dù anh vẫn có mặt, nhưng thường sẽ nhường cơ hội đàm phán cho Ninh Uyển, mà bởi vì Ninh Uyển có Phó Tranh đi cùng cô, luôn cảm thấy có người chống lưng, vì thế càng có thế dũng cảm hơn.
Có lẽ thật sự là danh sư xuất cao đồ, phong cách đàm phán của Phó Tranh mạnh mẽ, Ninh Uyển có gì học nấy, lúc đàm phán chuyện gì nên làm đều không nhường ai, vì quyền lợi của khách hàng soi mói từng chữ đến mức một chút cũng không bỏ qua, bỗng chốc, giới luật thương mại thành phố Dung xôn xao tin đồn "sống mái song sát".
Đương nhiên đối với danh hiệu này, Phó Tranh rất cự tuyệt, mới đầu anh vừa nghe đã cau mày kháng nghị: "Khó nghe chết đi được, gì mà song sát, nghe giống như chúng ta rất quái gở, rõ ràng là một cặp tình nhân yêu thương lẫn nhau, nên gọi là cộng sự luật chính mới đúng."
Lúc này trong văn phòng không có ai, Phó Tranh cũng không còn gò bó nữa, anh càng tưởng tượng suy nghĩ càng đa dạng: "Như này đi, đợi sau khi chúng ta kết hôn, chính là tiệm của vợ chồng, đến lúc đó có thể đá bay bất cứ đối tác cấp cao nào không thuận mắt đi, bớt để họ làm bóng đèn lớn chướng mắt, Cao Viễn? Cao Viễn có thể giữ lại, dẫu sao đối với luật pháp Trung Quốc, cần ít nhất ba luật sư hành nghề hơn ba năm mới có thể mở một công ty luật, vậy giữ cậu ta lại đi...."
Ninh Uyển rất muốn nhắc anh, có thể anh đã suy nghĩ quá nhiều rồi, nếu cô và Phó Tranh thực sự ra ngoài mở công ty luật, Cao Viễn chưa chắc đã đồng ý cùng một giuộc với họ.
Mặc dù Phó Tranh đã làm rõ mối quan hệ giữa anh và Cao Viễn, nhưng mỗi lần Ninh Uyển gặp Cao Viễn, vẫn không tránh khỏi gượng gạo. Ấn tượng tiêu cực với "quỷ háo sắc" Cao Viễn quá sâu đậm, đến mức ánh mắt nhìn anh ấy giờ đây đều có chút không dịch chuyển được, một khi không thể kiềm chế, rất dễ mang chút nghiên cứu cùng cảnh giác....
Mà có lẽ Cao Viễn cũng biết điểm này, vì thế mỗi lần đối mặt Ninh Uyển, càng đặc biệt chú ý tác phong của mình để thể hiện rõ phẩm hạnh trong sạch và tính cách chính trực của anh. Bởi vì dùng lực quá mạnh mẽ, đến mức lúc hai người giao tiếp đều rất tận lực.
Cuối cùng, bất luận là Ninh Uyển hay Cao Viễn đều cảm thấy mệt mỏi không muốn diễn nữa. Vì thế nếu không cần thiết, hai người có thể gửi mail đều cố gắng gửi mail, có thể gửi tin nhắn thì gửi tin nhắn, có thể gọi điện thoại thì gọi điện thoại, cố gắng hết sức không chạm mặt nhau...
May mắn là cả hai đều hiểu ý nhau, khoảng thời gian này cũng rất hòa hợp.
Kể từ sau khi gia nhập đội của Phó Tranh, tham vọng trong sự nghiệp của Ninh Uyển càng lớn. Công việc là thứ sẽ không lừa người nhất, đúng là trả giá sẽ gặt thu hoạch, sự nỗ lực của Ninh Uyển thực sự không uổng phí, chỉ trong mấy tháng ngắn ngủi, cô đã thay đổi từ cần Phó Tranh bảo đảm đến chỉ cần Phó Tranh có mặt. Cho dù chỉ có một mình cũng có thể tự mình tiến hành đàm phán thương mại, sau khi thấy biểu hiện vài lần của Ninh Uyển, trải qua việc xem xét của Phó Tranh cho rằng vụ án có độ khó có thể kiểm soát, đã bắt đầu giao cho Ninh Uyển xử lý một mình trong giai đoạn đầu. Bởi vì có rất nhiều việc chỉ có tự tay thực hành, bản thân suy nghĩ làm thế nào mới có thể càng trưởng thành nhanh chóng. Ninh Uyển quả thật không phụ lòng tốt của Phó Tranh, gần như mỗi vụ án giao vào tay cô, cho dù lớn nhỏ, Ninh Uyển đều làm vô cùng tốt, hai năm tôi luyện ở xã khu không uổng phí, cô càng có thể chịu đựng thất bại, tư duy càng linh hoạt biến hóa hơn những luật sư trẻ bình thường khác.
Chỉ là thành công không phải không trả giá, bởi vì hầu như thời gian rảnh rỗi của cô đều dùng để học tập và tiến bộ, chưa kể rất nhiều cuộc hẹn với Phó Tranh đều bị đổi thành cùng nhau tăng ca ở văn phòng, ngay cả sau khi Thiệu Lệ Lệ được tăng lương thăng chức hẹn ăn mừng vài lần Ninh Uyển cũng đều từ chối, chứ đừng kể đến lời mời tham gia hoạt động xã khu lằng nhằng khác, một số Ninh Uyển thậm chí còn từ chối dứt khoát đến mỗi cô quên mất rốt cuộc ai đã mời cô...
***
Chỉ là Ninh Uyển không quan tâm không có nghĩa là người khác không quan tâm.
"Cô nói Ninh Uyển từ chối rồi?"
"Đúng thế, Thi Vũ, tôi chưa nhắc đến cô, tôi chỉ nói một cuộc tụ họp vài người chúng ta, Ninh Uyển từ chối mà không suy nghĩ, nói đang bận..."
Kể từ lần tiệc sinh nhật trước mất hết thể diện vì Ninh Uyển, Thi Vũ coi như đã im lặng một thời gian, nhưng tính cách bẩm sinh, không lâu sau Thi Vũ đã vứt bỏ nỗi đau thất tình, lại tìm một người bạn trai khác khá giàu có. Trong công việc bởi vì có các mối quan hệ bảo vệ, gạt bỏ người khác một cách rất thuận lợi và giành được đề bạt, do đó ngay lập tức lấy lại sự tự tin của mình.
Sự ghen tị với Ninh Uyển trong lòng cô ta xen lẫn sự trả thù mạnh mẽ từ lần mất mặt trước khiến cô ta nghĩ mọi lúc mọi nơi muốn tạo thêm buổi tiệc giành phần thắng trở lại.
Cô ta mời Ninh Uyển đương nhiên cô sẽ không đến, kết quả Thi Vũ không ngờ mời thông qua danh nghĩa của những người khác, vậy mà Ninh Uyển đã từ chối mà không suy nghĩ.
Theo logic của Thi Vũ, nếu Ninh Uyển bây giờ thật sự sống tốt, cô chắc chắn sẽ sẵn lòng tham gia những buổi tụ họp như vậy. Suy cho cùng Thi Vũ tin "Phú quý bất quy cố hương như cẩm y dạ hành"*. Sự hẹp hòi của cô ta khiến cô ta luôn cảm thấy rằng những gì mình thấy mình nghĩ chính là thế giới. Cô ta nghĩ vậy, đa số sẽ đều nghĩ như vậy, Ninh Uyển đương nhiên cũng nghĩ như vậy.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!