Chương 7: (Vô Đề)

Ninh Uyển đã gửi thư tiến cử, trăn trở đợi một ngày, nhưng không có bất cứ hồi âm nào, bởi vì cứ cách nửa tiếng cô lại kiểm tra mail một lần, trực tiếp dẫn đến cô ngủ không ngon, ngày hôm sau vác hai quầng mắt thâm đến văn phòng luật sư xã khu.

Cả tinh thần và sức khỏe cô đều kiệt quệ, kết quả Phó Tranh lại phong thái rực rỡ, anh của ngày hôm nay có vẻ rất an phận, lúc này ngồi yên lặng trên cái ghế nhựa đó, nét mặt hòa nhã, dường như đã chấp nhận sự sắp xếp của vận mệnh và đánh đập của cuộc sống, quyết định sống phần đời còn lại một cách ngoan ngoãn nghe lời.

Haizz, đến Phó Tranh chỉ trong vòng một đêm mà đã trưởng thành hiểu chuyện, nhưng mail của cô lại không có người hồi âm.

Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Lustaveland. com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của lustaveland. Bản sẽ không đầy đủ. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.

Ninh Uyển vừa than khóc trong lòng vừa bắt đầu làm việc, đến khi cô nhận cuộc gọi tư vấn luật thứ 14 của ngày hôm nay, thanh âm lão Quý "sát vách" như tiếng chuông, chạy đến văn phòng.

"Tiểu Phó phải không?" Gương mặt ông hiền lành cười híp mắt, "Tôi là chủ nhiệm ủy ban công tác xã khu Duyệt Lan, cậu gọi tôi là lão Quý được rồi, làm phiền cậu viết cho tôi đoạn giới thiệu bản thân khoảng 200 chữ, sau đó cho tôi một tấm ảnh 6cm." Ông giải thích: "Để tiện cho cư dân xã khu đến tư vấn, chúng tôi đều công khai luật sư xã khu hợp tác trên bảng thông báo và web xã khu, cũng vừa đến lúc thay đổi, cậu cũng vừa đến, mau mang những tài liệu đó của cậu thông báo lên đi."

Lão Quý nói xong, nhìn Ninh Uyển: "Ninh Uyển à, cô giúp gửi hồ sơ điện tử và đoạn giới thiệu bản thân của Tiểu Phó đến mail công tác tuyên truyền của chúng tôi." Lão Quý vừa nói vừa nhìn đồng hồ chạy ra ngoài, "Không nói nữa, tôi sắp không kịp rồi, chuyện này giao cho cô!"

"Nào, add wechat." Ninh Uyển không tình nguyện lấy điện thoại ra. "Anh quét mã QR của tôi."

Đến bây giờ Ninh Uyển vẫn cho rằng Phó Tranh không thể nào ở lại xã khu lâu được, nếu không vấp phải sự nhờ vả của lão Quý, thì dựa vào tình đồng nghiệp nhựa của cô và Phó Tranh, cô cảm thấy vốn không cần thêm cách thức liên lạc với nhau.

Đương nhiên, Phó Tranh cũng nghĩ như vậy, bởi vì anh vô cùng không tình nguyện lấy điện thoại ra, miễn cưỡng quét mã của Ninh Uyển, giống như ép con gái trong trắng thiện lương làm kỹ nữ, khiến Ninh Uyển hoài nghi có thể người đàn ông này sau khi gửi ảnh xong quyết định qua cầu rút ván, cho cô vào danh sách chặn, dường như bản thân không xứng đứng trong vòng tròn bạn bè cao quý của anh.

Chỉ là Ninh Uyển hôm nay vẫn chưa nhận được mail hồi âm, vì vậy chuyện gì cũng thấy cụt hứng, không so đo với Phó Tranh, thậm chí cô còn không quan tâm Phó Tranh, không thể nói chuyện băng tuyết cùng côn trùng mùa hạ, tên nhảy dù dựa quan hệ này thì hiểu gì về triển vọng ngành nghề và kế hoạch nghề nghiệp chứ.

Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Lustaveland. com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của lustaveland. Bản sẽ không đầy đủ. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.

Chỉ là sau khi Phó Tranh gửi đoạn giới thiệu bản thân và hồ sơ điện tử ảnh, Ninh Uyển nhìn tấm ảnh có độ nhận diện quá cao của Phó Tranh, không nhịn được nói: "Tìm lại bức ảnh khác đi."

Phó Tranh ngẩng đầu, khẽ nhăn mày, nhìn chằm chằm Ninh Uyển với đôi mắt đẹp như trong ảnh: "Tấm này không hợp lệ?"

Không phải không hợp lệ, là quá đẹp, khách quan mà nói, tấm ảnh chứng nhận này có hơi thua kém so với người thật Phó Tranh, nhưng ảnh chứng nhận mà chụp như vậy, hoàn toàn phạm quy rồi, nhìn không giống ảnh chứng nhận mà giống ảnh xem mắt hơn.

Bên ngoài vàng ngọc, bên trong thối rữa. Tuy là kẻ dựa quan hệ, nhưng dáng vẻ anh xuất sắc không khiếm khuyết, năng lực chuyên môn không tốt, có thể kiếm cơm nhờ nhan sắc cũng không thành vấn đề.

Ninh Uyển vừa nghe điện thoại, vừa nói ý sâu xa, có lòng nhắc nhở: "Tìm tấm nào xấu đi."

Nhưng tiếc là vừa nghe xong câu này, sắc mặt Phó Tranh liền đen lại: "Tôi không có tấm nào xấu."

"Thế tìm tấm nào hơi xấu một chút." Ninh Uyển thật lòng thật dạ nói, "Hoặc tấm nào bình thường chút. Tôi thật sự muốn tốt cho anh."

"Tôi không có loại ảnh như vậy." Kết quả Phó Tranh không hề nhận ra ý tốt của Ninh Uyển, anh nghĩ ngợi, lạnh nhạt quý phái từ chối cô: "Cứ dùng tấm này đi."

Muốn tốt cho tôi? Phó Tranh suýt chút nữa tức giận bật cười, có phải Ninh Uyển diễn kịch nhiều quá rồi không? Không chỉ thích đấu đá nội bộ ở một xã khu nhỏ thế này còn muốn bày ra đống chuyện loại bỏ anh, đến một tấm ảnh chứng nhận cũng không cho phép dùng tấm ảnh đẹp? Đây là tâm lý hẹp hòi chăng? Lẽ nào đến vấn đề nhỏ nhen này cũng muốn đè đầu cưỡi cổ anh thì tâm lý mới ổn định?

Lại âm mưu để anh dùng một tấm ảnh xấu...

"Anh chắc chắn?" Đương sự bị chỉ trích lòng dạ hẹp hòi lại hồn nhiên không biết, cô chớp chớp mắt nhìn Phó Tranh: "Nhưng mà..."

"Không có nhưng mà." Phó Tranh dứt khoát cắt ngang Ninh Uyển, lạnh lùng nói: "Chỉ là một tấm ảnh, cho dù cô có tự mình động thủ photoshop một tấm ảnh xấu, cũng không thể nào khiến cho bản thân tôi xấu, cô gây trở ngại ở một chuyện cỏn con thế này, thú vị lắm sao?"

"..."

Ninh Uyển nghiến răng, tên khốn Phó Tranh này đúng là "Chó cắn Lữ Động Tân", không biết tốt xấu?

Có lòng tốt nhắc nhở nhưng anh không nghe, vậy đừng trách tôi vô tình vô nghĩa!

Cô nhìn Phó Tranh một cái, sau đó cười cười: "Vậy anh cứ dùng tấm đẹp đi, chỉ cần anh dũng cảm gánh vác hậu quả là được."

Đối với lời Ninh Uyển, Phó Tranh đương nhiên dè bỉu coi thường, còn dọa dẫm tôi? Hậu quả? Cũng chỉ là một tấm ảnh thôi mà, có hậu quả gì chứ? Chỉ là sẽ có thêm vài người nhìn tấm ảnh anh khen ngợi mà thôi...

Chỉ là 2 giờ đồng hồ sau, Phó Tranh liền hiểu thâm ý trong lời nói của Ninh Uyển và hậu quả miệng cô nói là gì, một cách vô cùng khổ sở.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!