Tuy bị Ninh Uyển dạy dỗ một trận, nhưng nội tâm Phó Tranh rõ ràng không phục, anh lạnh mặt quay về phòng làm việc luật sư xã khu.
Ninh Uyển nhún vai: "Được rồi, hôm nay không dễ dàng cũng không quan trọng, dù sao ngày mai cũng chẳng dễ nên vui lên chút, về chỗ đi."
Phó Tranh lườm cô một cái, chuẩn bị ngồi xuống, kết quả vừa mới cong lưng, Ninh Uyển vội vàng mở miệng chặn anh lại:
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Lustaveland. com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của lustaveland. Bản sẽ không đầy đủ. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.
"Anh đang nghĩ gì đấy? Đây là chỗ của tôi." Cô chỉ vào ghế ngồi làm việc, "Chỗ của anh." Cô chu môi nói, "Ở bên kia."
Nhìn theo ánh mắt của cô, Phó Tranh nhìn thấy chỗ ngồi của mình là chiếc ghế nhựa dùng một lần, không có chỗ tựa, loại nhựa này trông chất lượng khá kém, trên một cái chân ghế hình như còn có vết nứt, nhìn giống như di vật của năm 80 thế kỷ trước, là loại người gom đồng nát cũng không thèm nhìn thêm lần thứ hai.
Cái ghế nát đó lúc này đang được đặt cạnh ghế làm việc của Ninh uyển, cùng chia sẻ chiếc bàn làm việc duy nhất trong văn phòng.
Phó Tranh cảm thấy gân xanh trên trán đều nổi lên, trước đây anh sẽ không bao giờ ngồi chiếc ghế công thái học giá dưới mười ngàn, bây giờ anh nghĩ hạ mình ngồi một chiếc ghế văn phòng bình thường không phải không thể, kết quả Ninh Uyển lại cho anh một cái ghế nhựa nát?
Phó Tranh không thể tin nhìn Ninh Uyển: "Cô nghiêm túc sao? Dù sao tôi cũng là đồng nghiệp mới, cô lại cho tôi ngồi loại ghế này?"
"Dự toán xã khu năm nay rất chặt, không có tiền sắm thêm vật dụng văn phòng, cái ghế này của anh là tôi đánh thắng mạt chược với chủ nhiệm Quý, bắt ông ấy mua đó, anh nhìn màu sắc này đi, là tôi đích thân chọn cho anh, màu xanh địa trung hải thời thượng tao nhã, giảm bớt xa hoa mà tinh tế!"
Phó Tranh nhìn màu xanh rẻ tiền và quê mùa trước mắt, không biết có chút quan hệ gì với thời thượng tao nhã, anh nghiến răng nghiến lợi hỏi: "Bao nhiêu tiền?"
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Lustaveland. com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của lustaveland. Bản sẽ không đầy đủ. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.
Ninh Uyển chớp chớp mắt: "Tận 20 tệ đó."
Trong tức khắc, Phó Tranh cảm thấy bản thân phải mua bảo hiểm, vì rất có khả năng anh sẽ bị Ninh Uyển làm cho tức chết bất kì lúc nào.
Nhưng kẻ đầu têu này chẳng hề hay biết, cô bưng chén trà, phong thái vui sướng tự đắc: "Hơn nữa anh là người mới, càng cần biết vị trí của mình ở đâu. Xem qua phim Mỹ chưa? Tù nhân mới vào ngục đều bị tù nhân cũ đánh một trận, ngày đầu tiên tôi đã nói với anh rồi, người mới ở đây phải biết điều, điều kiện chỗ chúng ta tương đối vất vả, anh cũng đã có ghế ngồi rồi còn muốn thế nào nữa, tôi đã đánh anh chưa."
Chỉ là Phó Tranh vừa muốn tiếp lời, bị một thanh âm vô cùng mạnh mẽ cắt ngang.
"Ninh Ninh!"
Ninh Uyển vừa nghe thấy âm thanh quen thuộc, hai mắt lập tức sáng lên, cô vừa ngẩng đầu quả nhiên nhìn thấy Thiệu Lệ Lệ, đáp lại một tiếng gọi thân thiết trìu mến: "Tiểu Lệ!"
Thiệu Lệ Lệ và Ninh Uyển đều là người của công ty luật Chính Nguyên, hai người vào Chính Nguyên cùng một thời điểm, đều tốt nghiệp cử nhân của học viện luật hạng hai, hoàn toàn không thể so bì được với những người tốt nghiệp trường top 5 hay đi du học về, nếu như không phải năm đó Chính Nguyên đến trường đại học chiêu mộ nhân sự, có lẽ sẽ không đến lượt hai người họ vào làm, vì vậy hai con cá cô độc duy nhất của Chính Nguyên vô cùng yêu thương đối phương, chỉ có điều Thiệu Lệ Lệ không bị thuyên chuyển đến đóng quân ở xã khu, làm mấy việc vặt vãnh trong đội của một đối tác nhỏ trung cấp, gian nan trải qua cuộc sống thoi thóp ở Chính Nguyên, cũng chỉ tốt hơn hoàn cảnh của Ninh Uyển chút ít.
Thiệu Lệ Lệ là người cao lớn vô cùng hào sảng: "Hôm nay tớ đến tòa án Thành Đông lập án, tiện qua đây muốn gặp cậu một chút."
Ninh Uyển kích động nói: "Con mẹ cậu cuối cùng cũng đến! Có mang tin lá cải gì từ tổng bộ đến cho tớ không?"
Cả ngày hòa giải này hòa giải kia ở xã khu, Ninh Uyển cảm thân bản thân thật sự là ủy ban xã khu rồi, cô cần dinh dưỡng từ một vài tin tức mới.
Vừa nói đến tin lá cải, mặt Thiệu Lệ Lệ quả nhiên sáng bừng lên, chỉ là cô ấy quét mắt một vòng phòng làm việc của Ninh Uyển, nhìn thấy Phó Tranh, sau đó ngẩn người, dò hỏi từ Ninh Uyển: "Người này là..."
Lời giới thiệu của Ninh Uyển ngắn gọn đủ ý: "À, Phó Tranh, luật sư thực tập, người mới đến."
Là người câu nệ lễ tiết, Phó Tranh vừa đứng dậy định giới thiệu lịch sự với Thiệu Lệ Lệ, kết quả Ninh Uyển tự ý tiếp lời:
"Anh ta không quan trọng, cậu cứ coi anh ta không tồn tại là được. Nào, mau nói cho tôi biết tổng bộ có tin gì mới?"
"..."
Thiệu Lệ Lệ là người thẳng thắn, cứ nói đến tin lá cải đều không quan trọng những thứ khác nữa, lập tức nói vào chuyện chính: "Nghe nói tổng bộ chúng ta có đối tác mới đến! Là từ Mỹ trở về!"
!!!
Đừng nhắc đến Ninh Uyển, đến cả Phó Tranh cũng không nhịn được thoát vẻ bộ mặt lạnh lùng, khẽ khàng ngẩng đầu.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!