Phó Tranh rời khỏi chỗ Cao Viễn quay trở lại xã khu, anh không vội liên lạc Thư Ninh. Hiện giờ tuyệt đối không thể liên lạc với Thư Ninh. Sợ là Ngu Phi Viễn lại dùng cách của một PUA cao tay vỗ về Thư Ninh, vì thế bất luận trực tiếp liên lạc với Thư Ninh và Ngu Phi Viễn như thế nào, hai người họ không thể hủy bỏ khiếu nại với Ninh Uyển.
Thôi thì "Đường cong cứu quốc", Phó Tranh mua rất nhiều hoa quả thời vụ, đến thăm hỏi rất nhiều hàng xóm cùng tầng thậm chí cả tầng trên và tầng dưới của Ngu Phi Viễn và Thư Ninh.
"Anh hỏi Ngu Phi Viễn à? Con người anh ta xem ra khá trung thực, đúng là chưa từng nghe tiếng cãi nhau của hai vợ chồng họ. Thế nhưng thật sự đã nhìn thấy mặt Thư Ninh có vết thương vài lần, lúc đo thuận miệng hỏi, cô ấy nói là mình không cẩn thận bị trượt ngã lúc tắm, tôi cũng chưa từng hỏi chi tiết..."
"Nữ chủ nhân nhà đó không giao du với chúng tôi nhiều lắm, tuy tôi cũng là vợ toàn thời gian, nhưng tôi ít gặp cô ấy lắm. Hình như cô ấy không hay tham gia các hoạt động tập thể. Hiếm có một lần chúng tôi gây quỹ ở xã khu thì cô ấy đến, lúc giao lưu thấy cô ấy khá tốt. Kết quả chưa ở được bao lâu chồng cô ấy đến và gọi cô ấy đi."
"Đúng, chúng tôi đã gọi cô ấy cùng đến hội nghị hiệp hội chủ nhà lần trước, vừa muốn add wechat của cô ấy, cuối cùng chồng cô ấy đến và nói chúng tôi hãy add của anh ấy."
Quả nhiên như vậy, Phó Tranh đã trò chuyện liên tiếp với nhiều nhà, những chi tiết đưa ra về cơ bản có thể ghép nối thành một sự thật: Ngu Phi Viễn kiểm soát rất nghiêm khắc vòng xã giao của Thư Ninh. Hầu như anh ta đều viện cớ ngăn cản cô ấy kết bạn mới, ngay cả hàng xóm bên trái bên phải cũng không được. Vì thế hầu hết hàng xóm đều không biết tình hình nhà họ, chẳng ai nắm rõ Ngu Phi Viễn có bạo hành gia đình với Thư Ninh không, cũng không có ai có thể đưa ra bằng chứng...
"Tôi thực sự không biết rõ tình hình của gia đình họ, nhưng họ có cô con gái 6 tuổi. Con bé này trông hơi lầm lì u ám, nói thế nào nhỉ? Không phải không xinh đẹp, con bé giống mẹ, khá đáng yêu, mà hơi giống bà cụ non, đứa trẻ mới 6 tuổi thôi nhưng bình thường chẳng thấy có bóng dáng của một đứa trẻ 6 tuổi, cũng không thích chào hỏi mọi người, không thích chơi với trẻ con cùng tuổi.
Cháu trai tôi học cùng lớp với cô bé, cháu tôi nói con bé hơi kỳ lạ, không thích nói chuyện, không để ý đến mọi người."
Nói đến cô bé này, Phó Tranh có ấn tượng. Lúc trước khi Thư Ninh muốn ly hôn đã cung cấp thông tin gia đình liên quan, Phó Tranh nhớ con gái Thư Ninh tên Ngu Thi Âm, đang học lớp lá nhà trẻ.
Lớn lên trong một gia đình bị kiểm soát tinh thần lại bạo hành gia đình, làm sao đứa trẻ có thể sống cởi mở? E rằng chỉ sống nơm nớp lo sợ, kìm nén và u ám. Phó Tranh nghe đến đây bất giác nhớ tới Ninh Uyển. Cô có thể nở một nụ cười rạng rỡ như ngày hôm nay, cũng không biết đã tự mình "tiêu hóa" và gánh vác bao nhiêu thứ.
Hàng xóm khác thì không có gì để cung cấp, chuyện khá bình thường thêm một chuyện chi bằng bớt một chuyện. Thế nhưng dì Lâm sống dưới lầu nhà Thư Ninh cứ kéo Phó Tranh nói chuyện không ít. Bà là người vùng khác, vì phải trông cháu trai nên mới đến thành phố Dung. Bình thường ở nhà không có ai nói chuyện, dĩ nhiên cảm thấy ngột ngạt sắp chết. Kéo Phó Tranh nói một tràng dài, từ thời tiết thành phố Dung đến gần đây hoa quả đã tăng giá.
Suy nghĩ của dì Lâm quá bay xa, Phó Tranh vốn đã chuẩn bi tìm cái cớ rời đi, thế nhưng vừa nhắc đến con gái Thư Ninh, bà lại rất có hứng thú.
Phó Tranh cân nhắc một chút, dò hỏi: "Đứa trẻ này ngoài tính cách khá hướng nội, còn có điểm nào khác biệt không?"
Dì Lâm nghĩ ngợi, thấp giọng nói: "Đứa trẻ này ngoài tính cách lầm lì không nói nhiều, còn thích nói dối!"
"Nói dối?"
"Phải." Dì Lâm chuẩn bị tư thế tán dóc, dường như hận không thể mang lên một nắm hạt dưa, "Đứa trẻ này trong vòng nửa năm qua đã báo cảnh sát giả bốn, năm lần rồi."
Phó Tranh chau mày: "Sao lại báo cảnh sát?"
"Nói là bố nó đánh mẹ nó, nói bố sắp giết mẹ rồi..." Dì Lâm tấm tắc lắc đầu, "Cậu nghe xem đây là những lời gì chứ, bố con bé bình thường trông khá trung thực. Sau đó cảnh sát cũng đến, vừa hỏi quả nhiên là giả, mẹ con bé nói không có chuyện này, những vết thương trên mặt đều là vì không cẩn thận bị ngã, nói bản thân giữ thăng bằng không tốt, mỗi lần ngủ gà ngủ gật đều rất dễ ngã..."
"Sau đó vì sự việc này mà bố con bé đã mang trái cây đến gặp công an xin lỗi, đã gây thêm chuyện cho họ. Thì ra con bé bị bố phê bình vì không chăm học, trong lòng oán giận nên đã báo cảnh sát giả." Dì Lâm vừa nói vừa lắc đầu, "Cậu nói xem những đứa trẻ bây giờ trưởng thành sớm quá. Con bé này lúc nhỏ nói dối, lúc lớn thù dai... Cho nên mới nói, giáo dục con cái hiện giờ rất quan trọng, cậu xem rất nhiều đứa trẻ hiện nay đều..."
Dì Lâm vẫn còn thao thao bất tuyệt, nhưng cả người Phó Tranh đã trở nên nghiêm túc.
Thư Ninh chưa bao giờ báo cảnh sát vì bị bạo hành, nhưng không ngờ con gái mới có sáu tuổi của cô ấy đã báo cảnh sát. Nhưng tiếc là đứa trẻ sáu tuổi không có quyền lên tiếng, bởi vì sự bao che nhu nhược của Thư Ninh cùng với sự che đậy giống mặt nạ của Ngu Phi Viễn, cuối cùng biến thành đứa trẻ báo cảnh sát giả.
Sự việc không thể chậm trễ, Phó Tranh quyết định đến đồn cảnh sát khu vực Duyệt Lan một chuyến.
***
Phó Tranh ban đầu định đến đồn cảnh sát tìm hiểu tình hình, xem xem có bất kỳ chi tiết hữu ích nào được ghi trong ghi chép ra vào đồn cảnh cảnh sát hay không, chỉ là không ngờ gặp phải "sự trùng hợp ngẫu nhiên trong bóng tối". Ngay khi Phó Tranh vừa bước vào đồn cảnh sát, đã nghe tiếng đồng chí cảnh sát bên trong đuổi người.
"Cô bạn nhỏ, đã nói với cháu bao lần rồi? Không được nói dối! Bố cháu mỗi ngày đi làm vất vả kiếm tiền nuôi gia đình, cháu không học tập tốt, bố phê bình cháu là chuyện nên làm. Nhưng cháu suốt ngày vu oan cho bố đánh người như vậy là không đúng đâu..."
Người nói chuyện là một cảnh sát nam lớn tuổi, giọng nói ôn hòa, thế nhưng anh ấy coi như không có chuyện gì: "Chú cảnh sát không phải vạn năng, chú cảnh sát cũng có nhiều chuyện bận rộn, nếu cháu cứ đến báo cảnh sát giả, bọn chú sẽ nói với giáo viên của cháu đấy nhé..."
Trả lời người cảnh sát là một giọng trẻ con ngọt ngào, tuy giọng nói nhỏ nhưng rất kiên định: "Nhưng chú cảnh sát ơi, bố cháu thật sự đánh mẹ mà, bố đánh mấy lần rồi, đánh đến mức mặt mẹ toàn máu, lần này lại đánh mẹ nữa, cháu..."
Cắt ngang giọng nói trẻ con này là một cuộc điện thoại hotline của đồn cảnh sát, người cảnh sát nam đó nhận điện thoại, vừa nghe điện thoại vừa xua tay với cô bé như đuổi ra ngoài: "Đi thôi cô bé, chú đưa cháu về trường. Lần sau cháu đừng đến nữa, nói dối là không tốt. Tuổi này của cháu phải nghe lời thầy cô và bố mẹ..."
Cô bé lùi lại trong vô thức, lúc này, cô bé bị đuổi đến cửa tông vào chân của Phó Tranh.
Cô bé buộc tóc đuôi ngựa, đeo một cặp sách nhỏ, mặc một chiếc váy hồng, khuôn mặt trắng nõn, nhưng nét mặt rất bình tĩnh, rõ ràng còn rất nhỏ nhưng ánh mắt lại nặng trĩu, lòng Phó Tranh khẽ động.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!