Chương 5: (Vô Đề)

Việc không thể chậm trễ, sáng sớm ngày hôm sau, Ninh Uyển gọi Phó Tranh, sau đó gặp Lưu Quế Trân đang ôm gà, ba người bắt xe đến thẳng trại gà ngoại ô.

Ninh Uyển đã liên lạc xong với vị sư phụ của trại gà đó, cả đường đi thuận lợi, có thay đổi duy nhất là khi sắp vào thiến gà, Lưu Quế Trân đột nhiên không muốn đi.

"Tôi... hay là tôi đi trước."

Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Lustaveland. com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của lustaveland. Bản sẽ không đầy đủ. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.

Ninh Uyển gấp gáp: "Dì Lưu à, thế này là..." Chỉ có cách cửa một bước chân là chuyện này được giải quyết, thế này là hối hận rồi?

"Không không, luật sư Ninh, tôi đồng ý để hai người đem thiến con gà này, nhưng tôi... tôi không vào nữa..." Bà lắc đầu liên tiếp, "Con người tôi không nhìn được máu, bình thường ở nhà đến mổ cá cũng không dám, để tôi nhìn con gà này bị thiến, tôi sợ..."

Nghe bà ấy nói, Ninh Uyển thở phào, cô phóng khoáng nói: "Vậy dì cứ đi dạo quanh đây trước, xung quanh trại gà có chợ nông sản, dì có thể đi tham quan, xong việc cháu sẽ gọi dì."

"Vậy con gà này..."

"Dì đưa gà cho Phó Tranh là được."

Lưu Quế Trân nghe xong, lập tức nhét con gà trống đó vào lòng Phó Tranh, sau đó vui vẻ quay người đi...

Phó Tranh đã đeo khẩu trang từ khi bước vào trại gà, nhưng đáng tiếc vẫn bị mùi của trại gà ập tới suýt chút nữa thăng thiên tại chỗ, mà vào lúc anh cảm thấy đã đến đáy của sự tồi tệ, cuộc sống lại ném cho anh búa tạ, nói với anh mọi việc còn có thể tồi tệ hơn...

Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Lustaveland. com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của lustaveland. Bản sẽ không đầy đủ. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.

Anh cố gắng nín thở một cách vô nghĩa, kết quả tai bay vạ gió, Phó Tranh chưa kịp phản ứng, một cái mông gà nóng hầm hập, nặng trình trịch mang theo mùi phân gà còn mới bị nhét vào lòng anh mà không có lời giải thích... Trong tức khắc, Phó Tranh cảm thấy sức khỏe tinh thần và tâm lý của mình chịu sự đả kích to lớn.

Ninh Uyển dĩ nhiên không quan tâm sức khỏe tinh thần của Phó Tranh, cô bước thẳng đến chỗ làm việc của vị sư phụ thiến gà, sau đó quay đầu hô một tiếng với Phó Tranh: "Còn đứng đó làm gì? Vào đi!"

...

Phó Tranh hít sâu một hơi, nhìn con gà trống tinh thần phấn chấn, ló đầu ra nhìn từ trong lòng mình, dè dặt ôm vào căn phòng đó, anh cố gắng làm công tác tinh thần cho mình. Không sao, Phó Tranh, hãy thả lỏng, đợi con gà này tiêm thuốc tê lên bàn thiến, ác mộng này sẽ kết thúc, kiên trì là thắng lợi...

Đáng tiếc lí tưởng luôn tươi đẹp, hiện thực luôn tàn nhẫn.

"Nào, đè con gà xuống, giữ chắc, khi thiến con gà này có thể vùng vẫy."

Phó Tranh ngẩng đầu nhìn Ninh Uyển: "Không phải sẽ tiêm thuốc tê sao?"

"Tiêm thuốc tê gì cơ thiếu gia Phó Tranh, anh tưởng thiến gà giống thiến mấy con thú cưng như chó mèo sao, còn cẩn thận tiêm thuốc tê nữa." Ninh Uyển đảo mắt, "Anh có biết một trang trại gà có bao nhiêu gà trống không? Anh có biết vị sư phụ này một ngày phải thiến bao nhiêu con gà trống không?"

"Anh có lẽ cũng không biết tại sao trại gà phải thiến gà trống."

"Tôi biết." Phó Tranh mím môi, bình tĩnh đáp, "Để phòng tránh tiếng gà gây ồn nhiễu dân quy mô lớn."

"Hahaha." Ninh Uyển không có cách nào che đậy sự chế giễu của mình, cô nhìn Phó Tranh cười nhạo, "Anh quả thật là một thiếu gia."

"Trại gà thiến gà, đâu có vì ngăn chặn gà kêu, anh tự nhìn xem trại gà hẻo lánh thế này, xung quanh cũng không có khu dân cư, thiến gà chỉ đơn thuần vì ngăn gà trống không còn hooc môn đực, tính cách trở nên ôn thuận, không còn tính công kích, không thích vận động, dẫn đến bắp thịt gà bị giảm, lượng mỡ tăng, cơ thể trở nên to hơn, để có thể tạo ra một con gà thịt đủ tiêu chuẩn."

"..."

"Được rồi được rồi, nhanh nào nhanh nào, giữ chặt con gà! Nếu như là gà của nông trường, lúc gà trống còn nhỏ đã bị thiến rồi, sư phụ dùng một tay giữ gà là được, nhưng bây giờ con gà này vừa to vừa dữ, một tay ông ấy không giữ được, anh giúp ông ấy giữ, nhớ kỹ, giữ thật chắc! Không lúc thiến gà, con gà này vùng vẫy mổ anh, anh không cứu được mình đâu!"

"..."

Đường đường là một Đại Par lương tám nghìn một giờ, một nhân tài tổng hợp đa ngành, một tài nguyên hiếm có thế giới, một luật sư cấp cao trước nay người khác phải hẹn gặp trước, đều xem tâm trạng mới quyết định có gặp khách hàng hay không, kết quả cô gái trước mặt này lại dám tàn phá của trời, bảo anh đi giữ gà? Chớp mắt anh cảm thấy mình sắp ngạt thở rồi.

Nhưng đáng tiếc Ninh Uyển không chú ý điểm này, cô quay một vòng, lấy ra một cái tạp dề: "Nào, cởi áo vest của anh ra, mặc cái tạp dề lên."

Phó Tranh nhìn cái tạp dề đó không được sạch sẽ lắm, từ chối rõ ràng: "Tôi không cần."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!