Chương 48: (Vô Đề)

Nhưng dù thế nào, mỹ nam kế thực sự có tác dụng, Diêu H không chịu được ánh mắt này, cuối cùng gật đầu: "Thái độ học tập của đàn anh Ngu Phi Viễn luôn rất tốt, thầy Cô cũng nói anh ấy rất chăm chỉ, nhưng tuy là chị Thư Ninh và anh ấy đều là nghiên cứu sinh tiến sĩ do thầy dẫn dắt, thầy Cố rõ ràng vẫn thích chị Thư Ninh hơn. Trong thời gian chị ấy còn ở trường, chị ấy đã đăng mấy bài báo trên tập san trung tâm."

"Như vậy đánh giá của thầy Cố với Ngu Phi Viễn cũng không tệ..."

"Lúc đầu thì vẫn ổn, sau này thì..." Diêu H cắn môi, "Khi trước có một lần chúng tôi đến chúc mừng sinh nhật thầy, sau khi uống nhiều thầy đã la mắng đàn anh Ngu Phi Viễn, tôi mới biết thì ra thầy Cố rất ghét anh ấy."

"Sao bỗng nhiên lại ghét? Bởi vì Thư Ninh nên "ghét thì bồ hòn cũng méo"?"

Diêu H nhìn Phó Tranh, lắc đầu: "Thầy Cố nói con người Ngu Phi Viễn trông thì thật thà, không ngờ lại đầy tâm cơ như vậy. Sau khi thầy say kéo chúng tôi nói chuyện rất nhiều."

"Lúc trước chúng tôi luôn ngưỡng mộ chị Thư Ninh và đàn anh Ngu Phi Viễn, bởi vì lúc tốt nghiệp, số lượng bài báo đăng trên tập san trung tâm của họ gần như tương đương, đa số các bài báo chị Thư Ninh đều là tác giả chính, đàn anh Ngu Phi Viễn là tác giả phụ; Nhưng sau đó có mấy bài viết đàn anh Ngu Phi Viễn là tác giả chính, chị Thư Ninh là tác giả phụ.

Tóm lại lúc đó theo chúng tôi thấy, bọn học chính là liên minh mạnh mẽ giữa các học bá, nhưng thầy Cố lại nói với chúng tôi không phải như vậy..."

"Thầy Cố nói, thực chất năng lực học thuật của đàn anh không tốt chút nào, những phần tác giả phụ đó đều là vì lúc đó đàn anh yêu đương với chị Thư Ninh, chị Thư Ninh quá thích anh ấy, cảm thấy nên dìu dắt bạn trai nên mới đề cập đến anh ấy; Hơn nữa những bài đàn anh là tác giả chính, người viết thật sự cũng là chị Thư Ninh, hoàn toàn là chị ấy viết hộ trao cơ hội tác giả chính cho anh ấy..."

Điều này thật giống phong cách của Thư Ninh, hy sinh vì tình yêu, vì yêu mà cam tâm tình nguyện lót đường cho đối phương, không có ham muốn quyền lực và danh tiếng lớn như vậy, vì thế ngay cả quyền tác giả của tác giả chính cũng sẵn sàng chắp dâng cho Ngu Phi Viễn.

"Khi trước thầy Cố khen chị Thư Ninh bao nhiêu, hiện tại thầy lại coi chị ấy là một ví dụ tiêu cực bấy nhiêu. Mỗi lần uống rượu đều không nhịn được cằn nhằn quan tâm nữ sinh chúng tôi, nói bọn tôi tuyệt đối đừng vì yêu mà không có đầu óc, bản thân mãi là số một, yêu mình trước khi yêu người khác, sự nghiệp là số một, học đến tiến sĩ không phải để về nhà giúp chồng dạy con..."

Cho dù lúc này chỉ là Diêu H thuật lại, nhưng Ninh Uyển có thể tưởng tượng ra sự nuối tiếc trong lòng của lúc giáo sư Cố lúc nói ra điều này. Gặp được một sinh viên có thiên phú như Thư Ninh cũng là duyên phận, thế nhưng sinh viên này không những không chọn học thuật, cũng không chọn thực nghiệp, ngược lại kết hôn sinh con, tự giam mình trong cuộc sống gia đình, mờ nhạt trong biển người, thậm chí còn cắt đứt sạch sẽ mối quan hệ với thầy giáo và bạn bè mình, giống như đoạn tuyệt quá khứ, chuyên tâm làm một con chim hoàng yến.

Phó Tranh còn hỏi dò vài chi tiết với Diêu H rồi mới kết thúc điều tra, bày tỏ cảm ơn với cô ấy.

Diêu H hơi đỏ mặt: "Luật sư Phó, có thể add wechat không?" Cô căng thẳng nói, "Ngộ nhỡ sau này tôi nghĩ ra manh mối gì, cũng có thể nói cho anh biết."

Phó Tranh tự nhiên mỉm cười, lấy điện thoại ra và thêm phương thức liên lạc với Diêu H.

Điều này là vô cùng bình thường khi xử lý vụ án, nhưng Ninh Uyển muốn trợn mắt không lý do. Sau khi rời trường cùng Phó Tranh, cuối cùng Ninh Uyển vẫn không nhịn được:

"Phụ nữ không thể dồn hết tâm sức vào tình yêu, đàn ông cũng vậy." Ninh Uyển lườm Phó Tranh, sau đó rời anh mắt như giả bộ không để ý: "Xử lý án số một, yêu đương số hai."

Lời cô vừa kết thúc, mới đầu Phó Tranh ngẩn người, lập tức nhìn cô cười: "Tôi biết rồi."

Ninh Uyển khẽ ho mất tự nhiên: "Là... Tôi cũng miễn cưỡng được coi như cô giáo một nửa của anh, để tránh anh bước đi trên vết xe đổ của Thư Ninh, nếu anh muốn yêu đương không chắc đối phương phù hợp hay không, anh có thể cho tôi xem trước, nói gì đi nữa ánh mắt của tôi cũng cay độc hơn anh nhiều."

"Tôi không yêu đương." Phó Tranh nhìn Ninh Uyển, sau đó thu lại ánh mắt của mình, "Tôi đã 30 tuổi, vẫn chỉ là một luật sư thực tập, sự nghiệp chưa thành, không xứng yêu đương."

Kết quả Ninh Uyển cũng không biết mình bị làm sao, thấy Phó Tranh có dấu hiệu yêu đương với người khác cô không vui, vừa nghe Phó Tranh nói say mê sự nghiệp không muốn yêu đương, cô lại không vui...

Cô quăng những suy nghĩ trong đầu đi, quyết định tập trung vào vụ của Thư Ninh trước.

"Bây giờ chúng ta đã hiểu thêm nhiều mặt vấn đề, anh nhìn thế nào về vụ này?"

Phó Tranh mím môi: "Không dễ lắm, có thể phải chiến lâu dài, khả năng cao Ngu Phi Viễn không đồng ý đàm phán ly hôn, nhưng anh ta cũng rất thông minh, hầu như không có bằng chứng nào chứng minh quan hệ tình cảm rạn nứt kể cả vết thương của Thư Ninh. Do không kịp thời thông báo cảnh sát lưu giữ bằng chứng, e rằng rất khó sử dụng nó làm bằng chứng. Hơn nữa tôi đã tham khảo những án lệ trước, trên thực tế pháp luật, ngay cả khi bạo lực gia đình thực sự tồn tại, miễn là người đàn ông thừa nhận sai lầm thì nhiều toàn án vẫn không phán quyết ly hôn ở lần đầu khởi kiện."

Vụ án tiến triển đến bước này, vẫn phải đi tìm những bước đột phá khác.

"Nhưng cuộc hôn nhân của Ngu Phi Viễn và Thư Ninh, cho dù khó thế nào vẫn phải ly hôn."

Ninh Uyển nghĩ đến Thư Ninh, trong lòng lại nặng nề.

"Anh cũng nhìn ra rồi chứ? Ngu Phi Viễn ngoài bạo hành thân thể Thư Ninh, đến mặt tinh thần cũng không bỏ qua cho cô ấy. Khi yêu đương với cô ấy, anh ta khiến cô ấy sử dụng tài nguyên của mình nâng đỡ anh ta, chiếm hết lợi lộc, một mặt hút cạn máu cô ấy, mặt khác vẫn muốn chèn ép, đố kị, đề phòng cô ấy. Suốt ngày tẩy não cô ấy bằng suy nghĩ "nam đối ngoại nữ đối nội", bao gồm việc cắt đứt liên lạc với bạn bè thân thiết cũ, khiến cô ấy thu hẹp vòng tròn xã hội của mình một cách thụ động.

Tôi nghi ngờ là Ngu Phi Viễn tẩy não cô ấy làm chuyện đó, thậm chí vốn dĩ Thư Ninh chuẩn bị đi làm, không có ý định sinh con, kết quả bỗng dưng bất ngờ có thai, giờ nghĩ lại anh không thấy chuyện này rất đáng ngờ sao?"

Phó Tranh gật đầu: "Bao gồm cả việc cô ấy muốn quay lại công việc nộp lý lịch, Ngu Phi Viễn lại bị đả kích nặng nề, sau khi cô ấy đến "Máy móc Thâm Lam", Ngu Phi Viễn cũng nhân cơ hội để phóng đại những sai lầm của Thư Ninh và hạ thấp khả năng của cô ấy."

Ninh Uyển không hy vọng nhiều với lần đến trường để thu thập chứng cứ này, cô thực sự nghi ngờ đó là sự lãng phí thời gian, không thúc đẩy chút nào vụ án, thế nhưng sau khi nói chuyện với Diêu H, cô mới cảm thấy may mắn vì đã đến đây.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!