Chương 47: (Vô Đề)

Cuối cùng, vụ ly hôn và giành quyền nuôi con của Thư Ninh, Ninh Uyển quyết định giao cho Phó Tranh và chính cô giải quyết, mà để xoa dịu Trần Thước, cô suy nghĩ một lúc, quyết định đưa ra quy định về việc phân chia vụ án giữa Trần Thước và Phó Tranh trong tương lai.

"Một lần không thể quá hai luật sư đại diện, cho nên sau này có vụ án thì hai người thay phiên xử lý với tôi, vụ án lần này tôi dẫn Phó Tranh cùng làm, vậy tôi và Trần Thước sẽ làm vụ án tiếp theo."

Trước đây văn phòng chỉ có cô và Phó Tranh, bây giờ thêm Trần Thước tham gia, cần phải xử lý việc công bằng giữa họ. Loại hình vụ án, tiền công và mức độ khó dễ của mỗi vụ án không giống nhau, nếu cứ trực tiếp luân phiên như vậy, Ninh Uyển cũng không thiên vị, gây hiềm nghi với ai, cũng dứt khoát.

"Vậy tôi sẽ làm cùng với chị ở vụ án sau." Trần Thước đảo mắt, nhìn Phó Tranh, sau đó cười với Ninh Uyển, người đầu tiên tán thành phương án này.

Phó Tranh không nêu ý kiến, không nhìn ra cảm xúc gì trên mặt anh, nhưng cũng không phản đối.

Như vậy, Ninh Uyển đã hoàn thành phương châm phân bổ vụ án: "Vậy cứ thế mà làm."

***

Có thể thấy Thư Ninh dành rất nhiều tình cảm cho Ngu Phi Viễn, dù sao đó cũng là tình yêu vườn trường đến kết hôn, gần như đã chiếm trọn thời khắc trọng đại đẹp đẽ nhất trong cuộc đời, muốn quyết đoán cũng không phải chuyện dễ dàng. Thế nhưng rõ ràng lần này Ngu Phi Viễn đã đánh Thư Ninh quá nhẫn tâm, đến mức khiến Thư Ninh sợ đến mức lần đầu tiên muốn bỏ trốn. Gần như vào ngày hôm sau, cô ấy đã đến ký thỏa thuận đại diện, đồng thời cung cấp tất cả bằng chứng có trong tay.

Trùng hợp là đúng lúc Ngu Phi Viễn đi công tác nên tâm trạng căng thẳng của Thư Ninh thả lòng không ít, trông cũng có tinh thần hơn.

Chỉ là...

Ninh Uyển nhìn chằm chằm những trang giấy mỏng được gọi là chứng cứ của Thư Ninh rồi cau mày: "Cô biết tiền lương của Ngu Phi Viễn là bao nhiêu không? Cô là vợ toàn thời gian, anh ấy không giao tiền cho cô quản lý sao?"

Những tài liệu Thư Ninh cung cấp hầu như đều không có hiệu lực của chứng cứ trực tiếp, đặc biệt cô ấy dường như hoàn toàn không biết chi tiết tài sản chung vợ chồng. Ngoại trừ một căn hộ nhỏ hai người cùng mua khi kết hôn vẫn đang trả nợ, ngay cả thu nhập hàng ngày của Ngu Phi Viễn cũng không nắm rõ.

Thư Ninh lắc đầu: "Anh ấy đưa tiền cho tôi định kỳ mỗi tháng, nếu tháng đó có khoản chi tiêu vượt quá tiêu chuẩn, tôi sẽ xin thêm anh ấy."

Ninh Uyển mím môi cũng không biết nói gì. Nếu đã từ bỏ sự nghiệp, chọn làm một người vợ toàn thời gian, vậy càng phải tự yêu bản thân, nâng cao khả năng chống chọi rủi ro. Ít nhất việc đầu tiên phải nắm chặt quyền tài chính, nếu không xảy ra biến cố như bây giờ, thật sự không thể chứng minh và điều tra kỹ thu nhập của đối phương trong việc phân chia tài sản, thật sự quá bị động.

Phó Tranh cũng dàn ra một danh sách các vấn đề liên quan đến tài sản, nhưng rõ ràng không thể trông chờ vào Thư Ninh, hỏi đến đều không biết, hỏi đến lúc cuối cô ấy vừa lúng túng vừa chán nản: "Xin lỗi, là tôi vô dụng, khi trước tôi chưa từng nghĩ mình sẽ đi đến bước này, luôn cảm thấy mình hạnh phúc nhất trong đám bạn học, quá bất cẩn chưa từng chú ý đến những chuyện này..."

Việc đến mức này, trách móc đương sự cũng chẳng ích gì, Ninh Uyển xoa dịu mấy câu: "Cô về trước đi, nếu đã giao cho chúng tôi, chúng tôi sẽ tự điều tra lấy chứng cứ..."

Gần như ngay khi vừa tiễn Thư Ninh về, Ninh Uyển thu dọn đồ đạc, xách túi: "Đi thôi."

Phó Tranh nhìn cô ấy, nói một cách hiểu ngầm: "Đến công ty của Ngu Phi Viễn."

Hai người từ ban đầu "ông nói gà bà nói vịt" cho đến hiện tại không cần cô nói, Phó Tranh đã có thể theo kịp tư duy, Ninh Uyển thực sự có hơi mỉm cười, cô cười gật đầu: "Đúng vậy."

Nếu chỉ là một vụ ly hôn thông thường, Ninh Uyển chưa chắc đã nóng vội như vậy. Thế nhưng vụ án của Thư Ninh đề cập đến bạo lực gia đình, cứ một giây phút chậm trễ, nguy cơ cô ấy lại bị thương tăng thêm một phần, nếu như Ngu Phi Viễn đã đi công tác, đây là thời cơ tốt để thu thập chứng cứ và khởi kiện.

Trần Thước ở một bên có chút khó hiểu: "Cô đến công ty Ngu Phi Viễn muốn nhân sự cung cấp mức tiền lương của anh ấy? Điều này vốn không thể, còn chưa lập án, công ty sẽ không cung cấp thông tin đâu. Ít nhất chị phải xin được lệnh điều tra của tòa án..."

"Không cần công ty cung cấp mức tiền lương." Phó Tranh nhìn Trần Thước, "Căn nhà nhỏ mà Thư Ninh và Ngu Phi Viễn mua sau khi kết hôn được trả bằng tiền tích góp của Ngu Phi Viễn, cho nên thông tin của Thư Ninh đã bao gồm số tiền tích góp mỗi tháng của anh ấy. Cô ấy cũng đã làm việc cùng công ty với anh ấy trong thời gian ngắn, cũng có thể cung cấp phúc lợi của đơn vị cô ấy trong thời gian làm việc bao gồm con số cơ bản của tiền tích góp, như vậy hoàn toàn có thể ước chừng lương của Ngu Phi Viễn.

Tuy không hoàn toàn chính xác, nhưng nếu như anh ấy che giấu đáng kể thu nhập thật của mình, vậy bằng chứng của chúng ta hoàn toàn có thể chứng minh anh ta làm giả, nếu cần thiết có thể nộp đơn lên tòa án để hỗ trợ điều tra thu thập chứng cứ sau khi lập án."

Ninh Uyển càng nghe càng thấy vui mừng vì con heo mình nuôi cuối cùng cũng có thể giết mổ, Phó Tranh thực sự ngày càng đi đúng hướng. Gần như không cần cô chỉ dẫn, trong chớp mắt đã có thể thấu hiểu ý tưởng xử lý vụ án.

Trần Thước nghẹn lại, vẻ mặt không tự nhiên khó kiềm chế: "Thế bây giờ hai người..."

"Hiện giờ chúng tôi đến công ty của Ngu Phi Viễn, chủ yếu để thu thập chứng cứ liên quan đến Thư Ninh. Học vấn của Thư Ninh có thể chứng minh trình độ giáo dục của cô ấy không kém Ngu Phi Viễn. Nếu có thể sẽ giúp cô ấy tìm được việc trong thời gian này, đến khi khởi tố cũng đã có thu nhập ổn định. Vậy tiếp theo cần chứng minh nhân cách và phẩm chất tư tưởng của Thư Ninh."

Phó Tranh cười, "Tôi giải thích như vậy cậu có hiểu không?"

Trong tranh chấp quyền nuôi con, nếu cả cha mẹ đều có tình trạng tài chính và trình độ học thức tương đối ngang nhau, thì điều đặc biệt quan trọng là phải chứng minh phẩm cách đôi bên ai phù hợp hơn để nuôi dạy con cái. Phương diện nào của cha mẹ dễ dàng cung cấp môi trường sống phù hợp cho sự trưởng thành của con hơn sẽ trở thành trọng tâm thu thập bằng chứng.

Thư Ninh chăm sóc đứa trẻ toàn thời gian ở nhà, là người chăm sóc chính của đứa trẻ, điểm này sẽ trở thành ưu thế khi giành quyền nuôi con. Nhưng trong những loại án thế này, khả năng cao là người đàn ông sẽ sử dụng những khuyết điểm về tính cách của người phụ nữ như một đòn tấn công tranh giành đứa trẻ, vì vậy Ninh Uyển và Phó Tranh cần chứng minh trước tính cách của Thư Ninh không có vấn đề.

Chỉ là Thư Ninh là vợ toàn thời gian, ít tiếp xúc với người khác, để có thể lấy bằng chứng hỗ trợ chứng minh khách quan phẩm cách của cô ấy, đương nhiên phải đi đến công ty cô ấy đã từng làm việc cùng với trường đại học cô ấy từng học.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!