Gần đây mỗi ngày Ninh Uyển đều có thể trao đổi mail với vị đại Par sắp nhậm chức ở tổng bộ. Mỗi vụ án Par đưa, Ninh Uyển đều phân tích ngày càng thuận lợi, về cơ bản lập nên tần suất liên lạc mỗi ngày một mail qua lại với đối phương, giữa hai người dường như cũng đã có một loại ăn ý ngầm.
Không thể không nói, đại Par chính là đại Par, đôi khi đối phương chỉ hướng dẫn đơn giản, nhưng Ninh Uyển xem xong thường sáng tỏ thông suốt, mà đối phương cũng không kiêu ngạo lên mặt dạy đời, nhiều khi sự chỉ dẫn của anh cũng chỉ dừng lại ở nhắc nhở, để cho Ninh Uyển có không gian suy nghĩ, mà ngoài vụ án, Ninh Uyển cũng xin thỉnh giáo một số vấn đề lo lắng trong kế hoạch nghề nghiệp của mình, đối phương cũng trả lời một cách cẩn thận và kiên nhẫn, thậm chí còn chia sẻ rất nhiều kinh nghiệm và hiểu biết cá nhân của bản thân người đó.
Tuy trước giờ chưa từng thấy con người thật của vị đại Par này, nhưng Ninh Uyển kết giao với đối phương đã lâu, trong lòng đầy sự tin tưởng và tôn kính với đối phương, suy nghĩ muốn vào đội của người đó càng mãnh liệt.
Ninh Uyển vốn dĩ rất tận tâm với công việc xã khu, hiện giờ có thêm động lực và mục tiêu mới tinh thần, mỗi ngày càng thêm phấn chấn.
Trong buổi sáng, cô đã giải quyết một mạch mấy cuộc điện thoại tư vấn, lúc rảnh rỗi mới nghĩ tới phải quan tâm Trần Thước nhiều một chút.
"Hôm qua sau khi nói chuyện với bác sĩ Triệu đã khá hơn chút nào chưa? Có còn sự thất vọng và thôi thúc muốn kết liễu cuộc đời không?"
Sắc mặt Trần Thước không tốt lắm, anh ta liếc Phó Tranh đang ngồi bên kia với ánh nhìn không thiện cảm, sau đó mới nặn ra nụ cười với Ninh Uyển: "Tốt hơn nhiều rồi." Trần Thước tiếp tục nói như thể đang cố gắng kìm nén cảm xúc nào đó, "Không muốn chết nữa." Anh ta lại liếc Phó Tranh một cái, "Dù sao tôi đã nghĩ kỹ rồi, còn chưa tìm được bạn gái, vẫn chưa thể chết."
"Đúng đó!" Ninh Uyển vỗ vai Trần Thước, "Cậu nghĩ thông là tốt! Hay là để tôi giới thiệu cho cậu? Cậu thích kiểu con gái nào?"
"Không cần." Trần Thước mím môi, "Tôi..."
Nhưng tiếc là câu "đã có người mình thích" còn chưa kịp nói xong, đã bị cắt ngang bởi tiếng gõ cửa.
Đang dựa vào cửa là một bóng người mảnh khảnh, nhiệt độ ở thành phố Dung hiện tại không thấp, nhưng đối phương vẫn mặc áo tay dài và quần dài dày như trang bị đầy đủ vũ trang, đội một chiếc mũ, quanh cổ quấn chiếc khăn quàng thu đông. Trên mặt đeo kính râm, dáng vẻ hơi co rúm, tuy người này ăn mặc vô cùng kỷ lạ, nhưng cử chỉ của đối phương lại hòa nhã, phân biệt phải trái.
Cửa văn phòng xã khu mở quanh năm, vì thế ít người gõ cửa một các lịch sự như vậy trước khi bước vào.
"Xin lỗi, đã làm phiền các vị, tôi muốn tư vấn ly hôn..."
Giọng nói đối phương nhẹ nhàng mềm mại, có thể dùng từ thì thầm nhỏ nhẹ để miêu tả, là một giọng nữ khiến người nghe thoải mái, có chút nghẹn ngào, khiến Ninh Uyển cảm thấy có chút quen thuộc, cô vội vàng mời đối phương vào: "Mời vào, cô có thể giải thích đại khái tình hình không? Vì lý do gì muốn ly hôn?"
Người phụ nữ bước vào một cách sợ sệt, xoay người nhìn cửa: "Có thể... có thể đóng cửa vào không?"
Ninh Uyển chưa mở lời, Phó Tranh và Trần Thước đồng thời đứng dậy chuẩn bị đi đóng cửa, cuối cùng Phó Tranh cao ráo chân dài chiếm ưu thế một chút, đến cửa sớm hơn Trần Thước, đóng cửa theo lời người phụ nữ.
Các vụ ly hôn liên quan đến nhiều vấn đề đời tư cá nhân, giọng nói của người đến tư vấn này khá trẻ, chú ý bảo vệ sự riêng tư của mình, không muốn có người cắt ngang cũng là rất bình thường.
Chỉ là sau khi Phó Tranh đóng cửa, đối phương rõ ràng vẫn giống như chú chim sợ hãi, giọng nói nghẹn ngào thêm lo lắng: "Có thể khóa cửa không?"
"Tôi đi!" Lần này Trần Thước nói vội vàng ngay lập tức lon ton chạy đến giành khóa cửa trước mặt Phó Tranh.
Nếu là ngày thường Ninh Uyển chắc chắn sẽ cảm khái một chút về sự tích cực của Phó Tranh và Trần Thước, thế nhưng lúc này, cô đang nhìn khách hàng ngồi ở bản làm việc của mình, chau mày, hình như cô đã nhớ ra người này là ai.
Người phụ nữ nhìn thấy cửa đã khóa, cuối cùng cũng thả lòng dây cung trong lòng, không còn co rúm và cảnh giác như trước, sau đó cởi mũ xuống.
Vốn dĩ đối phương không cởi đồ Ninh Uyển sẽ chỉ cảm thấy đối phương ăn mặc có hơi kỳ lạ, đến khi người phụ nữ này thực sự cởi mũ, tháo kính râm, cởi khăn, theo từng động tác của cô ấy, tâm trạng Ninh Uyển ngày càng nặng nề.
Trên mặt đối phương vừa xanh vừa tím, một bên mắt vẫn sưng, máu loang lổ, chỉ chấm một chút cồn i ốt quanh mắt. Màu vàng loang lổ xung quanh da khiến vết thương của người này càng nhìn càng thêm phát hoảng. Một con mắt sưng chỉ có thể mở một khe hẹp, khóe miệng cũng bị rách, còn có vảy máu, cả khuôn mặt hoàn toàn không nhìn thấy ngũ quan dịu dàng giống lần tư vấn trước, giống như bức tranh vải bị người khác tùy ý tô vẽ, thảm hại, u ám...
Trái tim Ninh Uyển đình trệ.
Cô nhớ rất rõ, người phụ nữ trẻ này đã đến nơi này tư vấn mấy tháng trước, lúc đầu khuôn mặt cô ấy đã có vết thương, nước mắt đầm đìa, vì cô ấy bị chồng sử dụng bạo lực gia đình, muốn ly hôn.
Ninh Uyển có thói quen ghi lại những cuộc tư vấn cô đã xử lý, mà ghi chép các vụ án bạo lực gia đình càng chi tiết hơn bình thường. Cô nhớ rõ lúc đó là hướng dẫn đối phương báo cảnh sát, dạy đối phương cách lưu giữ bằng chứng bị bạo hành gia đình, cũng bày tỏ sẵn sàng trợ giúp pháp lý.
Sau đó, đối phương cũng không tìm Ninh Uyển tiếp tục tiến hành ly hôn, cô cũng không quá bất ngờ, bởi vì lúc đó vị khách hàng trẻ tuổi này xem ra gia cảnh không tệ, ăn nói tao nhã lịch sự, nói chuyện logic rành mạch, vừa nhìn đã thấy trình độ học vấn cao. Kiểu khách hàng có điều kiện vật chất không tệ như vậy cuối cùng chưa chắc chọn luật sư xã khu, dù sao cảm giác của mọi người về luật sư xã khu chỉ là tính chất trợ giúp, mọi người thường có một nhận thức chung đó là miễn phí hay rẻ tiền đểu không phải hàng tốt, vì vậy nhiều khách hàng có điều kiện khá thường có xu hướng tiêu tiền tìm một luật sư giàu kinh nghiệm tư vấn hơn.
Chỉ là bộ dạng thê thảm của người phụ nữ trẻ trước mặt, có lẽ sau khi cô ấy tìm cô tư vấn, không hề thật sự tìm luật sư khởi kiện ly hôn...
"Luật sư, tôi muốn khởi kiện ly hôn, đây là do tôi bị chồng đánh... Tôi sợ còn tiếp tục như vậy, tôi sẽ bị anh ta đánh chết..."
Giọng nói của người phụ nữ khàn khàn nghẹn ngào, đôi mắt vô hồn đã khóc không nổi, mà nhìn miệng của cô ấy Ninh Uyển mới phát hiện, một chiếc răng cửa của cô ấy đã mất một nửa răng, có lẽ lã bị chồng đánh gãy...
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!