Phó Tranh được ăn một bữa Michelin miễn phí, xem phim không mất tiền và lần đầu tiên trải nghiệm cảm giác xem phim cực đã của cặp tình nhân ghế VIP. Mặc dù đối tượng là Trần Thước, nhưng nhìn chung trải nghiệm vẫn khá thú vị.
Hôm sau đi làm, anh càng thấy thoải mái sảng khoái, chỉ là Trần Thước lần này không bộc lộ rõ ý thù địch với anh. Trải qua chuyện lần này, cậu ta ngược lại trầm ổn hơn, không để lộ vui buồn trên mặt. Liên tiếp mấy ngày, cậu ta không những không âm thầm phân tranh cao thấp trong công việc với Phó Tranh, cũng không còn cả việc luôn miệng khiêu khích và cái nhìn chằm chằm nữa.
Phó Tranh vốn tưởng rằng cậu ta càng đấu càng hăng, thất bại liên tiếp vẫn tiếp tục đấu, không ngờ Trần Thước lại chấm dứt chiến tranh như vậy, giống như Phó Tranh đã trang bị đầy đủ vũ trang chỉ đợi sự tấn công của đối phương, kết quả đối thù ở giây tiếp theo đã đầu hàng bất ngờ như vậy.
Xem ra tình cảm với Ninh Uyển không sâu sắc lắm. Anh chỉ phản công nhẹ trước sự bài xích thù địch của Trần Thước, người này lại giống như quả bóng da bị dồn nén chạy mất hút, không khỏi khiến Phó Tranh cảm khái, quả nhiên thanh niên không có quyết tâm chứ đừng nói kiên trì.
Nghĩ như vậy Phó Tranh thấy vui thay cho Ninh Uyển, dẫu sao anh làm như này, thay cô loại bỏ một kẻ theo đuổi vốn không có bền chí, cũng coi như làm điều thiện mỗi ngày.
"Dù sao đi nữa, trong vụ án này, cuối cùng tôi vẫn thấy nên thương lượng thỏa thuận hòa giải với đối phương, nếu như phải kiện tụng...."
Vào cuối tuần hiếm hoi, Phó Tranh lại hẹn Cao Viễn uống trà ở câu lạc bộ tư nhân cao cấp.
Cao Viễn không cố hỏi đến chi tiết cuộc sống của Phó Tranh, nhưng chỉ nhìn từ góc độ nhếch môi khi uống trà, có thể thấy tâm trạng Phó Tranh hôm nay không tệ, thế nhưng vẫn hơi lơ đãng, bởi vì đây đã là lần thứ ba anh phân tâm khi Cao Viễn nói về vụ án.
"Cậu có đang nghe không thế?" Cao Viễn hơi bất đắc dĩ, "Sao không chăm chú thế? Không phải là có tâm sự gì chứ?"
Phó Tranh đặt chén trà xuống, bình tĩnh đáp: "Tôi có thể có tâm sự gì chứ?" Anh cười, "Không có tâm sự gì cả, gần đây đều khá thuận lợi."
"Vậy khi nào cậu về tổng bộ với thân phận đối tác cấp cao?" Cao Viễn lại lầu bầu, "Không phải lúc đầu đã nói tháng sau sẽ về sao? Xin cậu tham gia sớm chút được không? Tôi sắp bị mấy đối tác cấp cao khác làm phiền chết rồi, suốt ngày tạo áp lực cho tôi, nếu cậu gia nhập rồi nhanh chóng tiếp khách, tạo doanh thu cho tôi, bịt miệng mấy đối tác khác."
Phó Tranh gần như không nghĩ ngợi: "Một thời gian nữa."
Lần này tới lượt Cao Viễn không vui, anh ấy cao giọng: "Không phải cậu đã làm những vụ án xã khu thành thạo lắm rồi sao? Những thao tác thực tế nên học đã học rồi, trải nghiệm cuộc sống thứ nên trải nghiệm cũng đã trải nghiệm rồi, xã khu còn thứ gì hấp dẫn cậu nữa?"
Phó Tranh liếc Cao Viễn, nói với vẻ đứng đắn: "À, tôi cảm thấy xã khu còn nhiều chi tiết vụ án đáng để học hỏi nghiên cứu, hơn nữa nếu tôi ở đó có thể giúp Ninh Uyển giải quyết không ít vụ án tồn đọng."
"Nhưng gần đây tôi đã điều Trần Thước qua đó rồi, có cậu ta ở những vụ án cũng sẽ không tồn đọng quá nhiều..." Nhưng vừa nói đến điều này, Cao Viễn đã tự vỗ đầu mình và tự phủ nhận như thể vừa tỉnh khỏi giấc mộng, "Cũng đúng, Trần Thước này bận theo đuổi yêu đương với người ta, tâm tư đều không đặt ở vụ án, đặc biệt thanh niên một khi sa vào tình yêu cuồng nhiệt, mỗi ngày đều gặp đối phương, rất dễ nhìn thấy người trong lòng mà không màng ăn uống, hoàn toàn không để tâm công việc.
Trong lòng chỉ nghĩ tới yêu đương."
Phó Tranh giật giật khóe miệng: "Không đến mức đó, tình yêu của thanh niên đến nhanh đi cũng nhanh, có lẽ chẳng còn suy nghĩ yêu đương nữa, gần đây khá an phận thủ thường trong công việc."
Nét ngưỡng mộ hiện lên trên gương mặt Cao Viễn: "Không ngờ thanh niên trẻ như Trần Thước làm việc rất ổn trọng, hoàn toàn không vì yêu đương ảnh hưởng công việc, khá quyết tâm!" Anh không nhịn được cảm khái, "Chàng trai Trần Thước này cũng khá công tư phân minh, loại chuyện theo đuổi người ta tiến hành trong thời gian riêng tư..."
Phó Tranh vốn hơi lơ đãng, vừa nghe đến đây có chút bất ngờ, anh nhìn Cao Viễn, chau mày hỏi: "Cậu ta theo đuổi riêng tư? Là ý gì? Cậu nghe thấy tin đồn gì?"
Cao Viễn gật gật đầu: "Chàng trai này khá biết suy tính, nghe nói hôm nay cố ý tổ chức thi đấu bóng rổ gọi Ninh Uyển qua cổ vũ cho mình... Hôm qua lúc tôi ở tổng bộ thấy cậu ta đang lôi kéo người, cố gắng tìm mấy người cũng thích chơi bóng rổ làm nền, cũng khá khéo léo, mời bọn họ đi ăn trước, có lẽ đã nhờ vả rõ ràng, bảo người ta lúc thi đấu khẽ nhường cậu ta một chút."
Cao Viễn cảm khái: "Xem người ta đi, đầu óc nhanh nhạy thật đó! Đàn ông đẹp trai nhất là lúc nào? Đương nhiên là lúc đánh bóng rổ vạn người chú ý rồi! Gọi Ninh Uyển đến cổ vũ cho mình, mà mình lại phi nước đại trong sân, phát ra ánh hào quang trước những thành viên làm nền còn lại, nếu tôi mà là nữ, trong chớp mắt cũng sẽ choáng ngợp bởi thứ hóc môn tiết ra như mưa thế này.
Tư duy thanh niên bây giờ thật sinh động."
"Nghĩ xem tuổi trẻ thật tốt, cảm giác mối tình đầu đó, khoảnh khắc trái tim đập mạnh đó, cái trò dùng tâm cơ với một cô gái không thầy dạy cũng hiểu..."
Kẻ nói vô tình người nghe hữu ý, Cao Viễn còn chưa nói xong, Phó Tranh đã cắt ngang anh ấy: "Ở đâu? Lúc nào?"
"Cái gì?"
Giọng nói của Phó Tranh bình tĩnh, anh giả vờ liếc mắt sang chỗ khác: "Trần Thước chơi bóng rổ ở đâu và khi nào?"
Cao Viễn vô thức nói: "Hình như là 3 giờ buổi chiều, ở sân bóng rổ của nhà thi đấu nào đó, là nhà thi đấu Tân Phong hay Chân Hòa nhỉ? Tôi quên mất rồi..."
Cao Viễn vốn cho rằng Phó Tranh chỉ là không có gì để nói mới tùy hứng hỏi, thế nhưng anh ấy trả lời xong như vậy, đối phương không hài lòng chút nào, hơn nữa tiếp tục truy hỏi như nhất định không tha: "Rốt cuộc là nhà thi đấu nào?"
"Sao tôi biết chứ?" Cao Viễn ngáp một cái, "Tôi cũng chỉ vô tình nghe thế thôi..."
"Ngoài Trần Thước, trong công ty còn những ai tham gia?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!