Chương 42: (Vô Đề)

Nhờ có thư của Ninh Uyển, Phó Tranh đã lấy lại tinh thần. Ngày hôm sau, vừa đúng lúc anh thu thập gần hết chứng cứ tài liệu vụ án của Diêu Phi và Diêu Khang, lại xác nhận chi tiết từ đầu đến cuối với Lư San, sau đó mới tìm bộ phận nhân sự bên nhà máy kia thương lượng. Giống như anh dự đoán, cuộc thương lượng khá suôn sẻ, nhân sự nhà máy tự ý hỏa táng thi thể che giấu vụ tai nạn vốn đã vi phạm pháp luật hơn nữa là bên có lỗi trước, sau khi sự việc bại lộ cũng vô cùng hoảng loạn, phương thức đàm phán của Phó Tranh luôn đủ mạnh mẽ, một buổi chiều đã nhanh chóng thương lượng ổn thỏa phương án bồi thường. Ngoài trợ cấp mai táng, lương hưu cấp dưỡng thân nhân và trợ cấp tuất một lần, nhà máy còn đồng ý trả cho Diêu Phi một khoản bồi thường đáng kể khác cho tội lỗi và sự che giấu của bên đó.

Phó Tranh quay về văn phòng xã khu từ nhà máy ngoại ô, lúc này văn phòng không có ai, Trần Thước quay về tổng bộ để kết thúc công việc còn sót lại, mà Ninh Uyển cũng đi hòa giải loại bỏ một vụ tranh chấp bãi đậu xe xã khu.

Phó Tranh liếc chiếc bàn trống của Ninh Uyển, vốn muốn để Ninh Uyển xem anh xử lý vụ án với hiệu suất cao như vậy, là nhân viên có nhiều khi bản thân làm gì cấp trên đều không rõ, còn cần hiểu nghệ thuật báo cáo. Vốn dĩ Phó Tranh có thể đợi sau khi Ninh Uyển trở về, gọi điện cho Lư San ở trước mặt cô, như vậy tuyệt đối sẽ để lại ấn tượng tốt cho Ninh Uyển, cũng được cộng điểm, so sánh với Trần Thước càng dễ nổi bật, nhưng Phó Tranh nghĩ ngợi, vẫn không muốn làm thế.

Luật sư khi làm việc, không nên xuất phát từ mong muốn ban đầu là phải được sự đồng ý của cấp trên, mà nên xuất phát từ lợi ích thiết thực của thân chủ. Khoảng thời gian này Lư San và Phi Phi đều ở tạm khách sạn, còn đang thấp thỏm chờ đợi kết quả, mỗi một phút trì trệ của bản thân đối với họ là sự giày vò khoét tim khoét phổi.

Vì thế Phó Tranh cũng không nghĩ ngợi, đầu tiên liên lạc với mẹ của Diêu Phi

- Lư San, thông báo kết quả sự việc: "Các vấn đề bồi thường đều được xử lý xong. Ngoài khoản bồi thường thêm, đối phương còn yêu cầu ký thỏa thuận hòa giải với hai người. Thỏa thuận tôi đã cầm rồi, nếu hai người rảnh thì đến đây ký, các khoản còn lại cũng sẽ thanh toán xong trong 5 ngày làm việc, hơn nữa chi phí ăn ở của hai mẹ con ở khách sạn tôi cũng đã giúp hai người giành lấy, cũng sẽ do đối phương thanh toán.

Chị nhớ lúc trả phòng yêu cầu hóa đơn, giữ lại biên lai."

Lư San cũng không ngờ sự việc có thể nhanh chóng giải quyết như vậy, sau khi sững sờ, giọng nói hơi nghẹn ngào: "Cảm ơn anh, luật sư Phó... Cảm ơn anh, bây giờ anh có rảnh không? Bây giờ tôi sẽ dẫn Phi Phi qua đó."

"Được."

Khách sạn hai mẹ con Lư San và Phi Phi ở cách văn phòng xã khu không xa, không bao lâu sau, cô ấy dẫn Phi Phi đến cửa với đôi mắt đỏ hoe, Phó Tranh còn chưa mở lời, Lư San đã kéo Phi Phi cùng Phi Phi quỳ trên mặt đất:

"Luật sư Phó, thật sự cảm ơn anh, tôi đã tra cứu rất nhiều vụ án bồi thường từ vong do tai nạn lao động trên mạng, đa số đều mất nửa năm mới giành được tiền bồi thường, không ngờ nhanh như vậy anh đã giúp tôi và Phi Phi giải quyết xong."

Cho dù được Phó Tranh dìu dậy, Lư San vẫn không nhịn được rơi nước mắt: "Những ngày này, thật sự tôi vô cùng sốt ruột, chỉ sợ việc này cứ thế trôi qua, tôi chỉ là một người dân nhỏ bé trình độ văn hóa không cao, không hiểu pháp luật, cũng không có tiền mời luật sư, nếu không phải là anh, tôi vốn không có cách nào đến nhà máy đó đòi tiền."

Lư San lau nước mắt, sau đó móc ra một phong bì trong túi xách, nhét vào tay Phó Tranh: "Tuy bây giờ chưa lấy được tiền bồi thường, nhưng đây là một chút tâm ý của tôi, cũng không thể để anh làm không công, thật sự cảm ơn anh, chút tâm ý này xin anh nhận lấy..."

Đương nhiên Phó Tranh từ chối, sống chết không chịu nhận phong bì, nhét lại cho Lư San: "Cô giữ lấy sau này mua chút đồ cho Phi Phi, từ lúc Phi Phi gõ cửa nhà tôi, có thể đã định sẵn tôi và thằng bé có duyên phận." Phó Tranh nói đến đây, ngồi xổm xuống, nhìn Phi Phi, "Chúng ta cũng coi như người đã sống cùng một nhà, đúng không nào?"

Phó Tranh mạnh mẽ trả lại phong bì, sau đó trần thuật lại tình hình cụ thể hiện tại, mới cầm ra thảo thuận hòa giải: "Thỏa thuận này tôi đã xem qua, không vấn đề, số tiền giành được cũng cao hơn giới hạn cô đã đưa cho tôi, nếu như không còn vấn đề, cô và Phi Phi có thể ký tên ở chỗ này."

Lư San gật đầu cảm ơn ngàn lần, dẫn Phi Phi ký tên.

Nhưng Phi Phi ký được một nửa, bỗng nhiên dừng lại.

Lư San hơi sốt ruột: "Ký nhanh đi Phi Phi, đừng làm lỡ thời gian của luật sư Phó."

Phi Phi lại hoàn toàn dừng bút, thằng bé ngẩng đầu nhìn Lư San: "Mẹ ơi, sau khi ký xong cái này, chúng ta còn có thể quay về ở căn nhà bố mua không? Chúng ta có thể ở đó không?"

"Đó không phải nhà chúng ta." Hốc mắt Lư San hơi đỏ, nhưng giọng nói vẫn rất quả quyết, "Phi Phi, bố con ngụy tạo giấy tờ, không phải mẹ đã nói với con rồi sao? Bố chưa từng mua căn nhà nào, chẳng qua là vì lừa mẹ và con, bố con không phải người tốt, chính ông ta chiếm nhà của người khác! Chiếm nhà của luật sư Phó!"

Nói đến đây, Lư San nhìn Phó Tranh vừa áy náy vừa cảm kích: "Cũng may mà luật sư Phó không so đo hiềm khích trước đây, còn chịu đứng ra bảo vệ quyền lợi cho chúng ta, sau này con đừng nói những lời này nữa, căn nhà đó không phải của chúng ta! Bố con là kẻ lừa đảo!"

Hiển nhiên trước đây Lư San đã sớm nói chuyện Diêu Khang với Phi Phi, thế nhưng thế giới của trẻ con không phức tạp như vậy, bất luận Diêu Khang có tệ bạc thế nào, trong mắt con trẻ vẫn luôn tự nhiên tin tưởng cha mẹ, mơ mộng hóa cha mẹ, cho dù hiện tại, Phi Phi rõ ràng không thể chấp nhận chuyện bố của mình ngụy tạo giấy tờ và lừa người khác, bị Lư San giáo huấn, nước mắt rơi lã chã bắt đầu khóc.

"Mẹ ơi, thế con mãi mãi không gặp lại bố sao?"

Lư San thấy con trai khóc như vậy đương nhiên đau lòng, nhưng Diêu Khang chết rồi, vẫn phải tiếp tục sống, cô ấy là phụ nữ, trong lòng vừa thương cảm vừa căm phẫn Diêu Khang, nếu như anh ta có thể sống yên ổn, lúc đầu chưa từng đi đánh bạc, thì giờ đây cả gia đình sống với nhau vừa vui vẻ, vừa có nhà có công việc, nhưng mà...

Lư San cảm thấy không thể tiếp tục để Phi Phi lún sâu như vậy, cô ấy nghiến răng nghiến lợi: "Phi Phi, đừng gọi bố nữa, ông ta không xứng làm bố con, ông ta vốn không làm được chuyện một người bố nên làm, nếu không phải vì ông ta, nhà chúng ta cũng không ly tán như bây giờ, nếu ông ta không đi đánh bạc..."

Phi Phi vẫn vừa lau nước mắt vừa khóc: "Bố nói bố sẽ thay đổi mà..."

Lư San có chút hận sắt không thể rèn thành thép: "Thằng bé này sao nói mãi không nghe thế? Bố con từ đầu tới cuối chưa từng thay đổi! Gạt con không đi đánh bạc nữa đều là nói dối! Căn nhà đó cũng là lừa gạt con, đừng nghĩ đến một người bố như thế nữa, có hay không có người bố như này cũng giống nhau mà thôi, sau này hai mẹ con mình sống tốt, đừng nhớ đến bố nữa!

Chúng ta phải nhìn về phía trước!"

"Nhưng con không có bố rồi.... Mẹ ơi, sau này con không có bố rồi."

Tình cảm của trẻ con là chân thành nhất, tâm hồn chúng cũng trong sáng ngây thơ nhất. Cho dù bố mẹ bị cấp trên trách mắng trong công việc là người bình thường không có năng lực, hay là nấu cơm không ngon thậm chí không xứng được gọi là bố mẹ, hay thậm chí toàn thân tật xấu như Diêu Khang, một người bố lừa người, cờ bạc còn không kiếm nổi tiền, nhưng trong mắt của đứa trẻ như Phi Phi, anh ta cũng là người đáng tin cậy, người tốt nhất trên thế giới.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!