Chương 41: (Vô Đề)

Ninh Uyển vô cùng hài lòng với bầu không khí phòng làm việc gần đây, Trần Thước vô cùng tích cực chủ động, Phó Tranh cũng vô cùng năng nổ, hai người tranh giành công việc vụ án, gần như vào khoảnh khắc điện thoại tư vấn vừa reo, hai người đã bắt đầu giành nghe như giành trả lời câu hỏi; vụ án tư vấn tại chỗ, hai người cũng tranh tiếp đón, cuối cùng khiến Ninh Uyển không có việc làm, hai người họ đều làm xong hết.

"Luật sư Phó thật sự khiến tôi thấy mình kém cỏi, đã 30 tuổi nhưng phản ứng vẫn nhạy bén như vậy, trả lời điện thoại ngay khi vừa đổ chuông, một người hai mấy tuổi như tôi bái phục!"

"Cuối cùng không bằng luật sư Trần, người trẻ chạy nước rút, giống như chạy đua 100 mét vậy, bà cụ đó còn chưa đến cửa, kết quả còn chưa thấy hình bóng của cậu, đã xông lên tiếp đón, tuy hơi giật mình chỉ là người qua đường không cần tư vấn vụ án, nhưng sự nhiệt tình mở rộng nguồn án thật sự đáng để tôi học hỏi nhiều."

"Luật sư Phó khách khí quá."

"Như nhau, như nhau mà."

...

Ninh Uyển bận làm việc, cũng không quá để ý Phó Tranh và Trần Thước cụ thể đang nói gì, nhưng thấy dáng vẻ hai người đều mỉm cười với nhau, cô nghĩ rằng hai người đang cùng học tập khen ngợi lẫn nhau, trong lòng đột nhiên có chút cảm động, chẳng trách hai người họ có thể nói nhiều đến bảo vệ sức khỏe đàn ông. Nếu không phải vì tương đồng giới tính, thì đây chính là cặp đôi trời đất tác thành!

Cùng nhau học tập cùng nhau tiến bộ cùng đạt thành tựu, nghe họ nói anh một câu tôi một câu, còn dáng vẻ tranh giành vụ án, Ninh Uyển chỉ cảm thấy lúc này mình thật thừa thãi.

Tình bạn và sự trân trọng lẫn nhau của đàn ông, thật khiến người khác cảm động!

***

Nhưng Ninh Uyển hoàn toàn không biết, trong mắt Phó Tranh đây hoàn toàn là một chuyện khác, tình bạn giữa Trần Thước vốn không tồn tại, hai giống đực trai tráng mạnh khỏe ở cùng nhau, thứ kí. ch thích đương nhiên là ham muốn cạnh tranh, lòng so bì của đàn ông một khi bị kí. ch thích, cũng rất cuộn trào mãnh liệt.

Trần Thước càng thù hằn anh càng muốn trấn áp anh, anh càng phải phản kích. Anh chính là một đối tác, cho dù che giấu thân phận, cũng không thể thua! Nếu không sau này chính thức nhậm chức ở Chính Nguyên, sao có thể khiến người khác tâm phục? Cái gai tên Trần Thước này muốn kiếm chuyện không phải lần đầu tiên.

Tuy Trần Thước và Phó Tranh không nói toạc ra, nhưng ngấm ngầm bắt đầu cạnh tranh nhau bằng hiệu suất xử lý án và độ hài lòng của khách hàng, anh nhận một cuộc điện thoại, tôi sẽ tiếp đón tư vấn tại chỗ, tóm lại phải áp đảo đối thủ.

Suy cho cùng Phó Tranh là đối tác, kỹ năng chuyên môn lão luyện lại có kinh nghiệm cơ sở hơn Trần Thước, trong một ngày, lượt điện thoại tư vấn và tư vấn tại chỗ đã vượt xa Trần Thước.

Thực tế từ khi thăng chức Par, Phó Tranh hiếm khi có tác phong "canh tác" hết sức hết hiệu suất như vậy, anh không thiếu tiền, không thiếu vụ án, vì vậy việc lựa chọn khách hàng gần như có thể coi là kén chọn, nhiều khi chọn vụ án hoàn toàn tùy ý, xem tâm trạng mới chọn, hôm nay tâm trạng không tốt, từ chối; ngày mai thời tiết tốt, nên ra ngoài dạo bộ, không nhận án; ngày kia khách hàng quá nhiều chuyện, giao tiếp vất vả, không nhận...

Chỉ là hiện tại cho dù tiền công vụ án nhiều hay ít đều liều mạng làm, liều mạng giải quyết vấn đề thực tế cho người dân xã khu. Tuy mệt nhưng sau khi hoàn thành trong lòng Phó Tranh lại xuất hiện cảm giác tự hào nghề nghiệp và sự mãn nguyện lâu ngày biến mất, dường như cuộc sống nhất thành bất biến trước kia lại được lấp đầy bởi những tình cảm mãnh liệt.

Mà rất nhanh, anh ý thức được, mọi chuyện làm đều có báo đáp.

Sắp tới giờ tan làm, Lưu Quế Trân mang theo bình giữ nhiệt, nhìn trái ngó phải xuất hiện ở cửa văn phòng, thấy Ninh Uyển và Phó Tranh đều có mặt, trên mặt bà lập tức để lộ ý cười.

"Tiểu Ninh, Tiểu Phó, tốt quá hai người đều ở đây!"

Ninh Uyển vội vàng đón tiếp: "Sao dì Lưu lại đến đây? Có chuyện gì cần giúp đỡ sao ạ?"

Lưu Quế Trân cười: "Không có, tôi không sao, chỉ là muốn đến thăm hai người, lần trước may mà có hai người giải quyết vấn đề cho tôi."

"Đúng đó! May mà có hai người!"

Phó Tranh nhìn theo giọng nói, mới phát hiện đằng sau Lưu Quế Trân là Sử Tiểu Phương, lúc trước bọn họ vì tiếng gà gây ồn mà không thể nói chuyện với nhau, giờ đây lại cùng xuất hiện vừa nói vừa cười.

Bị Phó Tranh nhìn như vậy, Sử Tiểu Phương thấy hơi ngại: "Lúc trước do tôi thật không đúng, kỳ thị người vùng khác, may nhờ hai vị luật sư giúp đỡ giải quyết khúc mắc, sau đó tôi và Quế Trân qua lại cũng thành thân, phát hiện chúng tôi nói rất hợp cạ, cô ấy là người thành thật, nuôi con gà đó cũng vì giữ chữ tín mới đồng ý nuôi, tôi cảm thấy cô ấy rất tốt cũng biết đạo lý, khi trước là tôi quá nóng giận, không nói chuyện đàng hoàng..."

Lưu Quế Trân cũng xin lỗi: "Tiểu Phương, lúc đầu là tôi không tốt, thực sự con gà đó gáy khiến mọi người phiền hà..."

Ngoài dự liệu, cả hai thay đổi trạng thái giằng co cả đoạn đường ẩu đả đến tận văn phòng khi trước, giờ đây còn sống chung hòa thuận, không những không cãi cọ, thậm chí còn thông cảm lượng thứ cho nhau.

"Hiện tại con gà đó vẫn ổn chứ?"

Đối diện với câu hỏi của Ninh Uyển, Lưu Quế Trân bỗng bừng tĩnh vỗ đầu mình một cái: "Suýt nữa quên tôi đến đây làm gì." Bà nói xong, nhấc lên bình giữ nhiệt trong tay, "Canh gà này, cố ý nấu tặng cho mọi người uống."

Phó Tranh ngẩn người, nhìn canh gà: "Đây là?"

Lưu Quế Trân cười: "Đúng, chính là con gà đó. Nó ấy, lúc đó hoàn thành xong nhiệm vụ dạy học, thầy Quách khai giảng sớm, cho nên chương trình học hội họa cũng kết thúc sớm, hiện tại đã không cần nuôi nữa, thầy Quách bảo tôi tự xử lý, tôi mang nó đến chợ giết mổ, mùi vị không tệ, tôi nuôi ở nhà, thức ăn cho gà đều thuần tự nhiên, mọi người nhất định phải nếm thử.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!