Dù sao đi nữa, cuộc sống văn phòng xã khu của ba người đã bắt đầu như vậy....
Mặc dù Trần Thước có chút non nớt, nhưng quả thực rất đáng khen, sau khi bị các bà cô xã khu bao vây không lâu đã phá vỡ vòng bao vây, tóm lại ngày hôm sau, anh ta đã có thể đi theo quỹ đạo công việc pháp luật xã khu, bắt đầu công việc theo nhịp độ này. Vì để Trần Thước thích ứng nhanh nhất, Ninh Uyển đã giao toàn bộ công việc tư vấn điện thoại và tư vấn tại chỗ cho Trần Thước, mà Trần Thước cũng không phụ sứ mệnh, xử lý đâu ra đấy.
"Trần Thước à, cậu như này đúng là gáo vàng múc nước giếng bùn." Ninh Uyển nhìn Trần Thước, ánh mắt vô cùng hài lòng, "Thực ra cậu ở tổng bộ xử lý án là được, thật sự không cần thiết đến xã khu rèn luyện. Việc ở xã khu, cậu đến trải nghiệm một tháng là đủ rồi."
Phó Tranh ngừng một lát, động tác tay lật hồ sơ vụ án chậm lại, quay đầu nhìn sang.
Mặc dù Trần Thước đã từng làm việc ở tổng bộ trước đây, nhưng những vụ án cậu ta tiếp xúc thực tế hơn nhiều so với những vụ Phó Tranh thường nhận. Hơn nữa vốn dĩ là muốn thể hiện trước mặt Ninh Uyển lấy lòng cô, hiện giờ quả thực đã xuất sắc hơn Phó Tranh lúc đầu.
Mà câu nói "trải nghiệm một tháng là đủ", Ninh Uyển chưa từng nói với Phó Tranh câu này. Điều này khiến anh không vui. Anh nghĩ, có lẽ là linh hồn người đối tác từ trong lòng mình không cho phép anh bị so sánh trong công việc.
Cho dù thế nào, một người đối tác nên tự có tôn nghiêm, tuyệt đối không thể thua một luật sư nhỏ trong công việc. Ít nhất anh nên khiến Ninh Uyển nhận ra ai mới là người làm được việc, nếu không sau này anh gia nhập tổng bộ, sao có thể khiến người khác bị thuyết phục bởi năng lực của anh?
Ninh Uyển rất hài lòng với trạng thái hiện tại. Phó Tranh ngoan ngoãn nghe lời, Trần Thước nhiệt tình chủ động, ba người cùng làm việc, không những nhẹ nhõm hơn nhiều, mà hiệu suất xử lý vụ án xã khu càng cao hơn.
Mà Trần Thước chăm chỉ hơn nhiều so với dự liệu của Ninh Uyển, những vụ án ở xã khu nhỏ như vậy, vụn vặt như vậy, vốn không thể so sánh với những vụ khi anh ta còn ở trong đội trụ sở, nhưng anh ta vẫn làm rất nghiêm túc tỉ mỉ, diện mạo lại đứng đắn, lúc này, một cô gái trẻ đến tư vấn đối sách pháp luật, nhìn thấy Trần Thước thậm chí còn hơi đỏ mặt...
"Chào luật sư! Tôi ở tòa 10 xã khu Duyệt Lan, hôm nay tôi đến đây vì thật sự không biết làm sao, muốn kiện hàng xóm ở lầu trên nhà tôi!"
Thái độ Trần Thước ôn hòa: "Tôi là Trần Thước, nên xưng hô với cô thế nào?"
Cô gái nhìn Trần Thước, hơi ngượng ngùng và căng thẳng: "Tôi là Hàn Nhiễm."
"Được, Hàn Nhiễm, cô có thể nói tình hình cụ thể hơn không?"
Cô gái gật đầu, vừa nhắc đến chuyện chính, cô không quan tâm việc ngượng ngùng, giọng điệu khá khổ não: "Tôi ở tầng 4, nhà trên tầng bị rò nước đều rò xuống nhà tôi, trần nhà tôi bị ngấm nước, mỗi ngày nước tí tách rơi cứ như mưa, vách tường bên cạnh phồng rộp rơi xuống, cả nhà đều ẩm ướt, tôi tìm người phụ nữ ở lầu trên giải quyết, cô ta cũng phớt lờ đi, cứ như vậy sao tôi có thể sống trong nhà được?
Cho nên tôi muốn kiện cô ta..."
Suy nghĩ của Trần Thước rất rõ ràng: "Việc này cần nguyên nhân kết quả trước, dẫu sao rò nước chưa chắc là ống nước của đối phương có vấn đề, có thể là vấn đề của nhà cô, hoặc thậm chí là tầng trên nhà cô, giống như nhà xây dựng không lắp đặt tốt chỗ nào đó."
"Đúng, mới đầu đối phương cũng nói như vậy, nhưng tôi đã tìm thợ sửa xem xét, cũng tìm thấy chỗ rò nước, chính là tầng trên, nhưng dẫu sao tầng trên rò nước, cũng chỉ ảnh hưởng tới tôi, không phải cô ta, "việc không liên quan khoanh tay đứng nhìn", kết quả không tình nguyện phối hợp sửa chữa với tôi." Hàn Nhiễm bất đắc dĩ, "Khi tôi tìm thợ sửa đã giữ lại tài liệu và chứng cứ, nếu lên tòa hoàn toàn có thể chứng minh nguyên nhân do cô ta..."
Cô ta nói xong, lấy ra một xấp tài liệu từ trong ba lô đưa cho Trần Thước: "Những tài liệu này tôi đã sắp xếp xong, nhưng không biết đi đâu tìm luật sư, nghe nói xã khu chúng tôi có dịch vụ pháp luật, cho nên muốn hỏi anh có thể thay tôi kiện ra tòa được không?"
Trần Thước cẩn thận lật tài liệu, quả thực rất rõ ràng, muốn chứng minh chỗ rò nước do nhà tầng trên tạo thành không khó, anh ta cười với Hàn Nhiễm: "Có thể, tôi có thể nhận, cô để lại những tài liệu liên quan, bởi vì chỗ rò nước làm cô không thể ở trong nhà, vậy chúng ta ký hợp đồng đại diện tôi sẽ nhanh chóng hoàn thành lấy chứng cứ, sau đó đến tòa lập án..."
Hàn Nhiễm chớp chớp mắt, hơi đỏ mặt: "Luật sư Trần chuyên nghiệp quá, để tiện liên lạc, chúng ta có thể add wechat không?"
***
Suy nghĩ của Trần Thước thực sự rất đúng, chứng cứ xác thực khi kiện tụng cũng sẽ nắm chắc phần thắng, nhưng kiện tụng dân sự thông thường và tranh chấp láng giềng có điểm khác biệt, tuy Trần Thước có kinh nghiệm công việc, nhưng thật sự chưa từng tiếp xúc qua vụ án xã khu...
Nhưng Ninh Uyển vừa chuẩn bị mở lời, thì thấy Phó Tranh vốn dĩ yên lặng lắng nghe ở bên kia đã mở lời trước, anh đứng dậy đi đến trước mặt Hàn Nhiễm: "Cô có thông tin liên lạc của người thợ sửa kia không? Tôi có thể gọi điện cho anh ấy xác nhận một số chuyện không?"
Hàn Nhiễm có lẽ là người yêu cái đẹp, vốn dĩ gặp nhìn Trần Thước đã không thể rời mắt, giờ thấy Phó Tranh hiển nhiên càng thích diện mạo của Phó Tranh, đột nhiên hơi lắp bắp: "Có… có thể..."
Cô ta nói xong lấy điện thoại, ấn số của thợ sửa đưa cho Phó Tranh: "Chính là số này."
Phó Tranh cười: "Cảm ơn." Nói xong cầm điện thoại của cô ta.
Ninh Uyển không nhúng tay vào, cô nhìn Phó Tranh gọi điện thoại đâu ra đấy, trao đổi vài vấn đề mấu chốt với thợ sửa:
"Phải, muốn hỏi anh một chút, về vấn đề rò nước tầng trên, nếu sửa chữa thì có những cách nào?"
"Cảm ơn, vậy tôi muốn hỏi, nếu dùng cách thứ nhất cần tốn bao nhiêu tiền? Đại khái bao lâu có thể xử lý xong?"
"Nếu là cách trị tận gốc ngọn thì sao? Cách này xử lý thế nào? Tốn bao nhiêu tiền?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!