Chương 4: (Vô Đề)

Tuy Ninh Uyển đã nhiều lần nhấn mạnh công việc luật pháp ở xã khu không dễ, nhưng Phó Tranh hoàn toàn không để tâm, so với những vụ án có giá trị mấy chục triệu đô la Mĩ anh đã từng xử lý trước đây, loại tranh chấp dân sự nhỏ như "lông gà vỏ tỏi" này khiến anh cảm thấy chẳng có chút thử thách nào.

Anh vừa lật xem lời trần thuật của Sử Tiểu Phương, Lưu Quế Trân và những tài liệu chứng cứ được cung cấp, vừa bắt đầu hối hận quyết định thử sức sang lĩnh vực dân sự, bởi vì lĩnh vực dân sự không có sức hấp dẫn hơn thương mại đối với bản thân anh, cả một con đường bằng phẳng không có lấy một điểm gập ghềnh.

Phó Tranh nhớ lại sự khiêu khích cuối cùng của Ninh Uyển, càng không nhịn được cười lạnh ra tiếng, quả thật Hạ trùng bất khả ngữ băng (Không thể cùng côn trùng mùa hạ nói chuyện băng tuyết), ếch ngồi đáy giếng.

Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Lustaveland. com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của lustaveland. Bản sẽ không đầy đủ. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.

Loại người như Ninh Uyển không phải anh chưa từng gặp, bảo vệ địa bàn của mình, cảm thấy đây là bảo tọa quý giá nhất thế giới nhất vũ trụ, người khác đều ham muốn đỏ mắt thứ này. Loại người này căn bản không biết nhân ngoại hữu nhân, thiên ngoại hữu thiên, hoặc cả đời này cũng không biết bản thân anh không để tâm mẫu đất ba phân của cô ta, không hổ danh Cao Viễn nói cô ta có danh tiếng tốt ở xã khu, có thể thấy rất biết lừa gạt quần chúng, cách giải quyết không theo quy tắc, âm hiểm hai mặt ngược lại rất lấy lòng người khác.

Thực ra khách quan mà nói, Ninh Uyển cũng xinh đẹp, nhưng là người lòng dạ hẹp hòi, tính toán chi li, phẩm hạnh không xứng ngoại hình, Phó Tranh cảm thấy ba tháng ở xã khu quá dài, anh nghĩ xử lý thuận lợi xong vụ này liền trực tiếp về tổng bộ với thân phận đối tác.

Bản thân dùng lí lịch giả, bởi vì nhìn giống người mới không có kinh nghiệm, cô ta liền nói tôn ti thứ bậc rồi, ra sức gạt bỏ anh, nhìn giống như nhắc nhở anh, nhưng không phải cho rằng anh không có kinh nghiệm, nên phóng đại độ khó các vụ án xã khu dọa dẫm anh sao?

Chẳng lẽ Phó Tranh không biết loại án này khó thế nào? Cứ cho không có tổn hại thực chất cấu thành xâm quyền, cũng có thể tìm sự hỗ trợ bên dịch vụ tài sản, dịch vụ không giải quyết được thì còn có sở quản lý vệ sinh môi trường thành phố cơ mà.

Phó Tranh cho rằng loại chuyện nhỏ này nên kết thúc tại dịch vụ tài sản, không cần tìm đến ban ngành chủ quản, nhưng đến khi anh liên lạc với nơi dịch vụ tài sản tiểu khu mới phát hiện sự việc không như vậy...

"Thật ngại quá luật sư, anh đừng nói với tôi luật pháp quy định này quy định nọ, nói như này đi, nếu như bộ phận tài sản chúng tôi có nghĩa vụ giải quyết nuôi gà trong khu vực công cộng tiểu khu, nhưng hiện tại con gà này nuôi trong nhà người ta, sao chúng tôi quản nổi đây? Tóm lại cũng không thể vươn tay dài đến mức quản người ta nuôi gì trong nhà có quyền sở hữu cá nhân chứ?

Hơn nữa chúng tôi cũng không có quyền chấp pháp, cho dù có nuôi ở khu vực công cộng, chúng tôi chỉ có thể khuyên nhủ thuyết phục người ta."

"..."

Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Lustaveland. com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của lustaveland. Bản sẽ không đầy đủ. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.

Phó Tranh gặp trở ngại nơi dịch vụ tài sản, cũng không nản chí, rất nhanh anh lại tìm đến sở vệ sinh môi trường thành phố. Cho dù thế nào, nuôi gà trong chung cư tiểu khu cũng là trái pháp luật, một khi khiếu nại đến ban ngành chủ quản, những chuyện này cần được giải quyết, nếu Lưu Quế Trân nuôi gà không phối hợp chấp hành pháp luật, vậy ban ngành có thể cưỡng chế chấp pháp, tiến hành bắt giết con gà đó.

Anh không phục với cách giải quyết của Ninh Uyển, anh chỉ tin tưởng xử việc theo luật, luật pháp giấy trắng mực đen đã quy định, lẽ nào làm luật sư còn phải đi đường ngang ngõ tắt sao?

Đúng như dự đoán, khi anh khiếu nại, ban ngành chủ quản trao cho anh đáp án giống như anh dự liệu.

"Về việc nuôi gà trong tiểu khu, theo quy định phải cưỡng chế bắt giết."

Nhân viên công tác đẩy kính, cho anh lời giải đáp khẳng định, chỉ là Phó Tranh vẫn chưa kịp vui mừng, liền nghe đối phương tiếp tục nói.

"Thế nhưng, tuy rằng chúng tôi có quyền chấp pháp, gặp phải người dân thật sự không phối hợp, cũng rất khó tiến hành công tác bắt giết. Dẫu sao bây giờ cũng là xã hội pháp trị, chúng tôi cũng không thể chấp pháp bạo lực, nếu như chúng tôi mang công cụ bắt giết đến gõ cửa, đối phương không chịu mở cửa, chúng tôi cũng không thể phá cửa xông vào, hơn nữa cho dù mở được cửa, sau khi chúng tôi nói rõ ngọn ngành, đối phương không đồng ý cho chúng tôi vào cửa, chúng tôi cũng không thế cưỡng chế đi vào nơi ở tư nhân. Hiện nay những chuyện này rất nhạy cảm, chúng tôi cũng rất chú ý xử lý việc trong phạm vi luật pháp, một khi trong quá trình thủ tiêu con gà xảy ra xô đẩy hay va chạm cơ thể với cư dân, nhỡ bị quay clip tung lên mạng, như vậy đúng là chuyện lớn."

Đối phương nhìn Phó Tranh: "Anh là luật sư, chắc chắn hiểu những đạo lý này, cũng giống như cưỡng chế chấp pháp của tòa án, cũng không phải mọi vụ án đều đều có thể tiến hành. Như quyền nuôi dưỡng hay phụng dưỡng, nếu người ta đã không đồng ý, cũng không có cách bắt người ta làm, hay gặp phải kẻ cứng đầu, trực tiếp nằm xuống, vậy không có cách rồi."

"..."

Đối với Phó Tranh, những công việc luật dân sự không khác gì những công việc được viết bằng các điều khoản luật pháp, anh hoàn toàn không nghĩ đến thực tiễn còn có nhiều cửa thế này.

Một là những vụ anh làm khi ở Mĩ từ trước tới giờ đều là thương mại, điều khoản hợp đồng giấy trắng mực đen, xử lý vụ án gọn gàng sạch sẽ; hai là cho dù có đề cập đến vấn đề chi tiết thực hiện, cũng đều là luật sư trợ lý dưới trướng đi làm, bây giờ loại vụ án cơ bản này nhất thời vào tay, không ngờ chuyện một con gà cũng khó giải quyết như vậy, có thể nói mới nghe lần đầu, vẫn có chút không quen.

Người nhân viên chân thành đề nghị: "Cho nên, tôi khuyên anh vẫn nên đi làm công tác tư tưởng cho đối phương, có thể chủ động phối hợp công việc cơ quan chúng tôi."

Anh mím môi, có chút đau đầu, nếu như có thể thuyết phục Lưu Quế Trân, bản thân cần gì chạy đến đây?

Chỉ là không có cách nào thực hiện được, anh không thể không quay về văn phòng luật sư xã khu.

Phó Tranh nghĩ không thông, Ninh Uyển miệng quạ đen sao? Bản thân quay một vòng, phương pháp giải quyết cuối cùng vẫn là cách hòa giải cô đề nghị ban đầu.

Nghĩ đến đây, Phó Tranh không nhịn được nhìn cô một chút, lúc này cô ngồi trong phòng làm việc, vẻ mặt ung dung điềm nhiên như đã sớm biết sẽ như vậy nhìn Phó Tranh chạy đi chạy lại, gọi điện thoại, bôn ba một vòng, giống như đã thấy trước sự thất bại của anh, cô uống ngụm trà, cười híp mắt hỏi Phó Tranh: "Nếu như anh thật sự không giải quyết được, cũng không cần ngại, gọi hotline Cô giáo Ninh là được, không có gì mà, đàn ông biết co biết duỗi, không phải kính trà bái sư sao?

Tôi đâu cần anh phải dập đầu..."

Phó Tranh lạnh lùng nhìn cô, muốn anh cúi đầu? Ha, không có khả năng, cho dù hòa giải, bản thân cũng có cách giải quyết vụ án này, dẫu sao những việc có thể giải quyết bằng tiền đều không phải vấn đề.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!