Chương 39: (Vô Đề)

Phó Tranh hơi mù mờ, anh không biết Trần Thước này bị làm sao, lần nào cũng đều công kích tuổi tác của anh. Mỗi lần thấy anh, ánh mắt đó không chỉ đầy ý thù địch, nếu không phải Ninh Uyển có mặt, khí thế đó thậm chí giống như hận không thể đánh một trận với anh.

Trước đó anh vốn không quen biết cậu ta, không thù không oán với cậu ta, sao có thể chọc cậu ta hận anh được?

Nhưng tuy là Phó Tranh hơi buồn bực, vẫn nhanh chóng nghiêm túc đến nhà máy Diêu Khang điều tra lấy chứng cứ, chứng minh tai nạn lao động đầu tiên cần hợp đồng lao động, nhưng những tài liệu về Diêu Khang hiển nhiên đã bị tiêu hủy, "công ty đen" này cũng không đóng bảo hiểm cho anh ta, vì thế chỉ có thể thu thập chứng cứ tại hiện trường, bao gồm thu thập lời khai nhân chứng, vật chứng như chữ ký Diêu Khang trên bảng lương, đồng phục... Làm xong những việc này, lại quay về đồn cảnh sát ký hợp đồng đại diện với hai mẹ con Phi Phi sau khi thằng bé đã biết tình hình của bố. Sau đó lại chỉnh lý tài liệu, có thể đến thương lượng với nhà máy.

Đối với những vụ thương lượng thế này, Phó Tranh có kinh nghiệm vô cùng dày dặn, đã nắm chắc phần thắng của vụ án này.

Điều duy nhất khiến anh bận tâm là Trần Thước.

Đã làm sếp nhất định phải khoan dung độ lượng với cấp dưới, hơn nữa phải nhắm một mắt mở một mắt, kể cả trước đây gặp phải nhân viên năng lực nghiệp vụ yếu kém, Phó Tranh cũng có thể giữ bình tĩnh, thậm chí rất ít khi phản hồi lại sự công kích ngấm ngầm và khiếu nại của họ, nhưng mỗi lần gặp phải sự chủ động khiêu khích của Trần Thước, cũng không biết tại sao, Phó Tranh không nhịn được phải đáp trả.

Phó Tranh chân thành nghĩ về chuyện này, cảm thấy cứ như vậy không ổn, hiện tại hai người có thể phải cộng tác lâu dài ở xã khu, vạn sự dĩ hòa vi quý, anh cần chủ động giải quyết sự thù địch của đối phương.

Biết mình biết ta trăm trận trăm thắng, anh gọi cho Cao Viễn: "Nhân phẩm của Trần Thước này có phải rất tệ? Rất thích khiến đội nhóm bài xích người khác, gây tranh đấu nội bộ?"

Cuối cùng, câu trả lời của Cao Viễn hoàn toàn trái ngược với dự đoán của anh: "Không, danh tiếng cậu ấy tốt, trẻ trung có triển vọng, thực tế chăm chỉ, nhiệt tình năng nổ xử lý án, ngoại hình đẹp trai, rất nổi tiếng trong công ty."

Phó Tranh sững sờ: "Thế có phải cậu ta không hòa hợp với đồng nghiệp cùng giới?"

"Không đâu, vài luật sư nam trong công ty có mối quan hệ khá tốt với cậu ta. Bình thường còn hay hẹn nhau đánh bóng vào cuối tuần. Hơn nữa EQ cao, dù khách hàng khó tính đến đâu, Trần Thước ra mặt cũng sẽ giải quyết được. Chúng tôi còn nói đùa, nếu ai không có quan hệ tốt với cậu ta, nhất định là do người đó có vấn đề, là một máy bay chiế, n đấu kỳ lạ!"

"..." Nghe đến máy bay c, iến đấu kỳ lạ, Phó Tranh ngừng lại, cười lạnh đáp: "Cậu phân cậu ta đến xã khu rốt cuộc là ý gì? Chê một đối tác cấp cao như tôi trấn thủ xã khu không làm được việc?"

"Sao tôi lại nghi ngờ năng lực của cậu chứ?" Cao Viễn giải thích với khát vọng sinh tồn mãnh liệt, "Tôi đặc biệt phê chuẩn cậu ấy đến xã khu cũng chỉ vì giúp người ta hoàn thành ước nguyện!"

Phó Tranh nhíu mày: "Cái gì?"

"Như cậu đã biết, vị trí trước đây của cậu là Trần Thước đã xin đến, về sau vì cậu nên người ta mới không thể đến. Nhưng nói thực, cậu xem xã khu có gì tốt? Quả thực là nghiệp vụ định biên, bình thường trong công ty chẳng ai đồng ý đi, đặc biệt Trần Thước lại đang ở trong một đội tốt, thực sự không nên đi xã khu, nhưng cậu ta năm lần bảy lượt đặc biệt muốn xin điều đến xã khu, cậu nói xem tại sao?"

"Vì muốn rèn luyện tại cơ sở?"

"Người ta lại không phải đối tác cấp cao như cậu, những luật sư trẻ này vốn đã quen thuộc với cơ sở rồi! Đâu cần phải đi tích lũy kinh nghiệm cơ sở nữa?" Cao Viễn cạn lời, "Rõ ràng Trần Thước là "ý của Túy Ông không phải ở rượu"!"

Phó Tranh mím môi: "Cậu ta muốn làm gì?"

"Cậu cũng biết Ninh Uyển và Trần Thước học cùng cấp 3 đúng chứ? Trên đơn đăng ký khi trước, dưới câu hỏi tại sao bạn lại chọn công ty chúng tôi, cậu ta chỉ viết rõ ràng hai chữ: Ninh Uyển, người ta đến vì Ninh Uyển! Cậu không phát hiện ánh mắt Trần Thước nhìn Ninh Uyển rất khác biệt sao? Đây rõ ràng là yêu thầm!"

Cao Viễn cảm thán: "Cậu nghĩ đi, cứ như vậy họ sắp trở thành giai thoại, tại sao tôi phải ngăn cản? Tự cậu cũng nói cậu không có ý đó với Ninh Uyển, vậy Trần Thước trước giờ luôn ý nặng tình thâm, tôi đành làm bà mối thôi! Hơn nữa Trần Thước với Ninh Uyển, trai tài gái sắc, xứng đôi vô cùng. Trần Thước nhiều lần xin đến xã khu muốn ở cùng một chỗ với Ninh Uyển không phải vì muốn gia tăng cơ hội tiếp xúc, dễ dàng theo đuổi đối phương hơn sao?"

Phó Tranh ngừng lại, phản bác lạnh lùng: "Nhưng Trần Thước không phải đàn em của Ninh Uyển sao? Nhỏ tuổi hơn Ninh Uyển, trẻ con, không trưởng thành, tình yêu chị em có thể có kết quả tốt không?"

"Cắt, cậu không hiểu, hiện nay tình yêu chị em rất phổ biến, cún con, chó săn nhỏ* rất được yêu thích!"

*(Cún con, chó săn nhỏ ám chỉ tình yêu chị em. Cún con là chỉ những phi công khá đáng yêu, chó săn nhỏ chỉ những phi công phong cách khá ngầu)

"Gì mà chó săn nhỏ? Tôi thấy đó là bệnh chó dại." Không hiểu lý do gì, trong lòng Phó Tranh không vui lắm, anh nghĩ tới thái độ thù địch không rõ nguyên nhân của Trần Thước, đột nhiên cảm thấy khó chịu, thậm chí không vui, "Chỉ có những người đàn ông trưởng thành mới quyến rũ, loại người như Trần Thước hoàn toàn không hợp với Ninh Uyển..."

"Được rồi đó, còn đàn ông trưởng thành mới quyến rũ nữa! Cậu biết ở trên mạng người ta gọi những người độ tuổi chúng ta là gì không? Người ta gọi là chó già!"

"..." Phó Tranh nghẹn rất lâu, mới bật ra vài chữ: "Sao th. ô tục như vậy?"

"Nhưng mà sao bỗng nhiên hỏi chuyện Trần Thước?" Cao Viễn là người thông minh, liên hệ toàn bộ câu chuyện, hơi hiểu ra, "Thái độ cậu ta với cậu không tốt?"

"Ừm."

"Thế cậu khoan dung chút, người ta có hormone tuổi dậy thì muốn hoàn thành cạnh tranh giống đực, giống như động vật đang muốn tìm bạn phối vậy, nhìn thấy giống đực khác, không nhịn được ham mu. ốn chiến đấu, Trần Thước còn trẻ mà, khó tránh có chút thù địch với cậu." Cao Viễn chuyển chủ đề, nịnh nọt, "Dù sao, cậu phải nghĩ, sự thù địch của cậu ta là một sự khẳng định ngụy trang cho cậu, nếu cậu là một tên hói tai to mặt lợn, người ta sẽ không coi cậu là mối đe dọa đúng chứ?

Chính bởi vì cậu rất xuất sắc, cậu nhóc Trần Thước này mới không kìm được tức giận."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!