Mẹ của Phi Phi
- Lư San đến vào lúc thằng bé đang ngủ trưa. Trước đó, Lư San đang ở quê gần thành phố Dung, dáng vẻ vội vàng hốc hác chạy đến khi nghe tin này, vừa nhìn thấy cảnh sát đã nôn nóng: "Phi Phi đang ở đâu?"
"Phi Phi xem hoạt hình xong vừa lăn ra ngủ vì mệt."
Sau khi cảnh sát dẫn cô ấy đến mở cửa phòng bên cạnh, nhìn thấy Phi Phi đang ngủ ngon, sự nôn nóng của Lư San cuối cùng cũng giảm bớt: "Thật làm phiền mọi người, bình thường tôi đều liên lạc với bố của Phi Phi, điều kiện gia đình không tốt, Phi Phi còn nhỏ, không mua điện thoại cho thằng bé. Diêu Khang nói căn nhà mới mua cũng không lắp điện thoại cố định, vì trước đây công việc của Diêu Khang thường xuyên đi công tác, tôi và anh ta lại ly hôn, trước đây mười ngày nửa tháng mới liên lạc một lần, tôi cũng không coi đó là chuyện lớn, không ngờ lại xảy ra chuyện này..."
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Lustaveland. com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của lustaveland. Bản sẽ không đầy đủ. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.
Lư San nghĩ đến chuyện con trai, rõ ràng hơi sợ hãi, vẻ mặt có chút tức giận: "Con người Diêu Khang tôi còn tưởng đã thay đổi, thật sự muốn sống cuộc sống tốt đẹp, vậy mà tôi đã thực sự suy nghĩ tái hôn vì con trai, kết quả vứt lại thằng bé và mất tích! Tôi thấy chắc lại đi đánh bạc, đúng là chó không thể thay đổi việc ăn phân!"
Vừa nói đến đây, hốc mắt Lư San hơi đỏ: "Cũng trách tôi không cố gắng, đến một công việc ổn định cũng không có, chỉ có thể làm việc nhà tạm thời cho người ta, sức khỏe lại không tốt, không nuôi nổi con trai, làm xong việc là về nhà, cũng không thể dẫn con trai ở bên cạnh, mới để cho anh ta nuôi thằng bé..."
"Cô Lư, sự việc không phải như vậy, bố Phi Phi lần này không đi đánh bạc..."
Cảnh sát đưa khăn giấy cho Lư San, đợi tâm trạng Lư San ổn định hơn, mới kể rõ ngọn ngành câu chuyện: "... Tóm lại, sự tình là như vậy, bên Phi Phi tôi sợ kích động thằng bé, vẫn chưa nói cho nó biết. Cô đến rồi, an ủi vỗ về thằng bé, xem lúc nào thích hợp thì nói chuyện với nó, tôi thấy thằng bé này rất dựa dẫm bố nó..."
Tuy Lư San căm ghét thói xấu đánh bạc của Diêu Khang, trước khi ly hôn đã cãi nhau đến mức tình cảm gần như không còn, thế nhưng vừa nghe tin Diêu Khang bất ngờ xảy ra tai nạn qua đời, cả người đơ như khúc gỗ, nhất thời không phản ứng kịp: "Mọi người nói gì? Diêu Khang chết rồi? Sao Diêu Khang lại chết? Không phải anh ta rất mạnh khỏe sao?"
Ninh Uyển và Phó Tranh liếc nhìn nhau, chưa kể đến con cái, thậm chí cả người vợ cũ đã ly hôn nghe tin Diêu Khang qua đời, quả nhiên không thể chấp nhận nổi, hai người họ dìu đỡ Lư San an ủi cô ấy rất lâu, tâm trạng Lư San cuối cùng mới bình tĩnh lại, nhưng nước mắt không kìm được cứ rơi:
"Sau khi kết hôn, tuy anh ta toàn thân tật xấu, nhưng tôi cũng không ngờ anh lại xảy ra cơ sự này... thậm chí còn không được gặp mặt lần cuối, cứ như vậy bị vội vàng hỏa táng..." Lư San lau nước mắt, "Nhà máy đó, sao có thể như vậy? Con trai còn chưa được tạm biệt bố đàng hoàng, sao có thể tự ý giải quyết như vậy chứ?"
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Lustaveland. com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của lustaveland. Bản sẽ không đầy đủ. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.
Phó Tranh thấy Lư San đặt câu hỏi này, đã thuận nước đẩy thuyền trả lời: "Cô Lư, về vấn đề này, thực chất liên quan tới bồi thường tai nạn lao động của Diêu Khang, trợ cấp nuôi dưỡng thân nhân. Phi Phi là con trai của anh ấy, có quyền yêu cầu nhà máy của Diêu Khang chi trả những khoản phí này, nếu cô cần, tôi có thể thay cô xử lý."
Sự việc xảy ra đột ngột, Lư San vẫn chưa sắp xếp xong mạch câu chuyện, thấy dáng vẻ Phó Tranh "Mao Toại tự đề cử mình" (mạnh dạn tự đề cử), bỗng chốc nghi ngờ và đề phòng: "Anh là luật sư? Nhưng... nhưng đi kiện như vậy phải tốn bao nhiêu tiền? Tôi, tôi không thể có nhiều tiền như vậy... Hơn nữa kiện nhất định có thể thắng không? Chuyện bồi thường này nhất định phải có được sao? Sẽ có thể lấy được bao nhiêu tiền?
Làm cái đó mất bao lâu?"
"Chúng tôi là luật sư, chúng tôi cũng đại diện bảo vệ quyền lợi cho Phi Phi, miễn phí." Ninh Uyển cười tham gia vào chủ đề, hiện tại Phó Tranh là luật sư thực tập, không thể độc lập xử lý án, cho nên cần cô tham gia cùng, "Chúng tôi là luật sư của xã khu, coi như Phi Phi và chúng tôi có duyên, thằng bé không còn bố, sau này cần mình cô nuôi dưỡng, nếu như có thể giành được khoản bồi thường tai nạn này, sau này cuộc sống của hai mẹ con có thể dư dả chút ít, cô cũng có thể chuyển sang một công việc có thu nhập thấp nhưng có thể trông con."
Lư San lúc đầu hiển nhiên không tin tưởng lắm: "Thật sự không cần tiền? Miễn phí? Nhưng Diêu Khang còn lừa gạt ngụy tạo giấy chứng nhận bất động sản, gây phiền phức đến căn nhà hai người ở..."
"Không sao, giao cho chúng tôi, nhưng đành nhờ cô nói cho Phi Phi chuyện bố nó qua đời..."
Thực ra, Lư San không quá tin Ninh Uyển và Phó Tranh, thế như có lẽ qua nhiều lần xác nhận miễn phí, mang tâm trạng còn nước còn tát, quyết định thử.
Phó Tranh trao đổi với Lư San chuyện đại diện, lại thu thập một số tin tức, mới giao ước sau khi Phi Phi hiểu rõ tình hình mới tiếp tục tiến hành bước tiếp, mà trong thời gian này, Phó Tranh cũng sẽ liên lạc với nhà máy Diêu Khang làm việc lúc còn sống: "Tôi sẽ cố hết sức giải quyết vụ việc thông qua hòa giải, nhanh chóng giành được bồi thường nên có, cố gắng không phải kiện tụng, mất quá nhiều thời gian để kiện tụng, giải quyết vụ việc nhanh chóng hiệu quả để hai người sớm nhận được tiền, sớm bắt đầu lại cuộc sống mới."
Phó Tranh và Ninh Uyển lại trao đổi một số chi tiết với Lư San, sau đó mới tạm biệt rời đi, chuyện còn lại đợi Phi Phi chấp nhận sự thật và Lư San với tư cách người giám hộ hợp pháp để hoàn tất trình tự ủy thác của luật sư.
Trên đường về văn phòng, Phó Tranh xung phong đảm nhận: "Chuyện còn lại giao cho tôi là được."
"Đàm phán với kiểu "nhà máy bất hợp pháp" đó, anh làm được chứ?"
"Không vấn đề." Phó Tranh mím môi, hắng giọng: "Tôi rất giỏi việc đó, cô cũng hướng dẫn tôi một thời gian rồi, tôi cũng nên tự mình rèn luyện năng lực, không cần chuyện gì cũng cần cô tận tay chỉ dạy."
Bởi vì không có kinh nghiệm cơ sở, tuy là đối tác, nhưng sau khi đến xã khu có rất nhiều điểm Phó Tranh thực sự dựa vào sự chỉ dạy của Ninh Uyển, nhưng hiện tại anh đã dần thích ứng với tiết tấu vụ án xã khu, Phó Tranh cảm thấy giờ là lúc anh gây dựng lại hình ảnh của mình.
Không thể lần nào cũng để Ninh Uyển giống như gà mẹ bảo vệ gà con, giờ là lúc khiến Ninh Uyển thấy năng lực của mình.
Quả nhiên như vậy, ánh mắt nhìn Phó Tranh của Ninh Uyển, lập tức tràn đầy tán dương: "Vậy giao cho anh."
Phó Tranh khá mãn nguyện với ánh nhìn này, rõ ràng đã nhận một vụ trợ giúp pháp lý miễn phí mà trước đây vốn không làm, nhưng trong lòng có chút sung sướng lâng lâng, chỉ là niềm vui này đã tan thành mây khói vào khoảnh khắc cái vị khách không mời mà đến kia đứng ở văn phòng làm việc của xã khu.
Bám dai như đỉa, không ngờ người đang đứng ở cửa lại là Trần Thước.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!