Thế nhưng cứ đối đầu như vậy cũng không phải là giải pháp. Tuy cảm giác trong lòng Phó Tranh giống như pháo sắp nổ tận trời, nhưng tiềm thức vẫn muốn giải quyết vấn đề, anh nghĩ ngợi, cảm thấy tiếp tục lằng nhằng với thằng bé này cũng vô nghĩa, trực tiếp cộc cằn:
"Cháu mấy tuổi rồi?"
"7 tuổi."
"Được, vậy tôi chuẩn bị nước cho cháu, tự cháu đi tắm, đã 7 tuổi rồi, cháu cũng là một người đàn ông, nếu như không thể tự tắm thực sự quá mất mặt đàn ông. Cho cháu 15 phút, tắm sạch sẽ rồi ra ngoài! Bây giờ bắt đầu đếm ngược, nhanh!"
Phó Tranh mặc kệ thằng bé có khẩn trương hay không, chỉ nâng một ngón tay, bịt mũi, đẩy thằng bé vào nhà tắm: "Cháu tắm xong, tôi sẽ để cháu ở đây đợi bố, ngày mai dẫn cháu đi tìm bố..."
Cậu nhóc ban đầu còn chống cự, nhưng vừa nghe đến chữ "bố", hai mắt sáng lên: "Thật sự có thể dẫn cháu đi tìm bố sao? Thật sự có thể ở đây đợi bố cháu?"
Phó Tranh gật đầu.
Bỗng tâm trạng cậu nhóc khá hơn nhiều: "Vậy chú nói lời phải giữ lời!" Nó duỗi một ngón út bẩn thỉu ra, "Ngoéo tay!"
Phó Tranh nhìn ngón út đen xì của thằng bé: "Cái này thì không cần..."
Thằng bé nài nỉ: "Không được! Nhất định phải ngoéo tay! Bố nói lần này phải đi công tác mấy ngày, nhanh chóng quay về, cuối cùng không ngoéo tay với cháu, đến bây giờ vẫn chưa về..." Thằng bé vừa nói vừa giống như nhớ bố, hốc mắt bắt đầu đỏ lên...
Phó Tranh vốn không có kinh nghiệm dỗ trẻ con, sợ nhất trẻ con khóc, cũng không thèm quan tâm đến bẩn hay không bẩn, ấu trĩ hay không ấu trĩ, nhanh chóng ngồi xổm xuống duỗi tay móc ngoéo với thằng bé.
"Được rồi được rồi, đồng ý với cháu rồi, đi tắm đi."
Thằng bé được như ý nguyện, mới chịu cầm khăn mặt vào phòng tắm.
Ninh Uyển cũng không đi quá lâu, Phó Tranh thực sự cho cô cảm giác không thể trông trẻ, vì thế cô mua xong đồ dùng hằng ngày nhanh chóng quay về. Cũng trùng hợp khi cô gặp cảnh sát trẻ ban nãy xử lý xong việc trở lại từ đồn, hai người chào hỏi và nói vài câu, sau đó cùng đi về phía căn nhà.
Vốn tưởng rằng Phó Tranh và thằng bé sẽ giống như nước với lửa, kết quả cảnh tượng trong nhà khiến Ninh Uyển sững sở.
Vượt ngoài dự kiến của Ninh Uyển, vậy mà Phó Tranh đã tắm xong cho thằng bé, lúc Ninh Uyển vào cửa, anh đang cau mày hạ mình lau đầu cho thằng bé, trông anh hơi vụng về thậm chí hơi nóng nảy, nhưng động tác rất cẩn thận và dịu dàng. Chỉ lau đầu cho thằng bé mà thôi, toàn thân anh lại căng thẳng như đang đối mặt kẻ thù. Anh thấy Ninh Uyển và cảnh sát quay lại, mới thở phào nhẹ nhõm như được cứu thoát.
Người cảnh sát trẻ giúp phân loại một số đồ dùng hằng ngày của thằng bé, Ninh Uyển đón lấy thằng bé, rất nhanh cậu nhóc khi trước còn bẩn thỉu cuối cùng trở nên trắng trẻo sạch sẽ. Ninh Uyển nhìn nó, mới phát hiện da thằng bé trắng trắng, mắt to tròn, rất đáng yêu.
"Cháu là Phi Phi đúng chứ?" Cô dắt thằng bé qua với giọng nói ấm áp, cầm ra bữa tối khi nãy mua ở cửa hàng tiện lợi dưới lầu, "Ăn chút đồ trước đã."
Thằng bé gật đầu, cũng đã đói, lập tức ăn như hổ vồ, sau khi ăn xong, quả nhiên buông lỏng sự phòng bị với Ninh Uyển và Phó Tranh, chủ động lên tiếng...
"Chị ơi, bố em đi đâu rồi?"
Ninh Uyển hạ giọng, cúi người, để tầm mắt của mình có thể chính xác ngang tầm với thằng bé, để nó không cảm thấy áp lực: "Vậy em nói chị biết, trước khi bố em rời đi đã xảy ra chuyện gì rồi? Mẹ của em ở đâu?"
Người cảnh sát trẻ cũng ở bên cạnh cổ vũ thằng bé: "Không sao, cháu nói đi, nói cho bọn chú chuyện cháu biết, như vậy bọn chú mới có thể giúp cháu nhanh chóng tìm thấy bố."
Phi Phi nhìn Ninh Uyển, lại nhìn Phó Tranh, quả nhiên lần này đồng ý mở lời: "Trước kia bố mẹ cùng cháu sống với nhau, không phải sống ở đây, ở một chỗ khác, chính là nhà trước kia của nhà cháu."
Ninh Uyển nhẫn nại hỏi: "Sau đó thì sao?"
"Sau đó bố luôn đi đánh bạc, mẹ cứ cãi nhau với bố, nói là thua nhiều tiền như vậy, có vài người đến tận nhà đòi nợ, lúc đó hôm nào cũng không ngủ, cuối cùng đến cả nhà cũng bán mất, cho nên nhà trước kia không còn nữa, mẹ cũng ly hôn với bố về quê..."
Thì ra là như vậy, trong lòng Ninh Uyển đã có sự tính toán đại khái: "Cho nên sau khi ly hôn, em vẫn ở với bố?"
Phi Phi gật đầu: "Đúng vậy, sức khỏe mẹ em không tốt, cũng không có tiền nuôi em, cho nên em ở với bố." Nói đến đây, nó nhanh chóng đính chính cho Diêu Khang, "Nhưng thực ra bố là người bố tốt, chỉ cần bố không đi đánh bạc, thì bố đối xử rất tốt với em. Sau khi ly hôn với mẹ, bố cũng thay đổi tật xấu, nói bố sẽ không đi đánh bạc nữa, cũng mua nhà này, muốn đón mẹ về như lúc đầu... mấy ngày trước khi bố đi, em còn nghe bố gọi điện cho mẹ, nói gia đình em có nhà mới, bảo mẹ quay về..."
Phi Phi nói đến đây, hốc mắt hơi đỏ: "Căn nhà này là bố mua, mua cho mẹ và em ở, nhưng không biết tại sao bố đi chưa lâu thì có một chú đến đuổi em đi, nói căn nhà này của chú ấy..."
Phi Phi không biết tình hình, nhưng Ninh Uyển và Phó Tranh nghe đến đây, hai người nhìn nhau và đoán ra đại khái sự việc. Nếu đúng như vậy, Diêu Khang ngụy tạo giấy chứng nhận bất động sản và hợp đồng mua bán có thể giải thích được. Vì nợ nần cờ bạc mà bán căn nhà trước dẫn đến ly hôn, chắc hẳn giờ anh ta muốn dựa vào ngụy tạo giấy chứng nhận bất động sản và hợp đồng mua bán, chứng minh anh ta không chỉ thay đổi còn mua nhà mới, để dỗ vợ cũ quay lại...
Chỉ là tại sao anh ta đột nhiên mất tích giữa chừng? Thậm chí còn bỏ con trai lại?
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!