Chương 35: (Vô Đề)

Phó Tranh bình tĩnh lại, cảm thấy bản thân không muốn chết như vậy, lại tìm thấy một chút nhu cầu sinh tồn, mới gọi điện thoại cho Cao Viễn: "Đến đón tôi."

Cao Viễn dĩ nhiên không nhịn được "vui trên nỗi đau của người khác" trong điện thoại, biết rõ còn hỏi: " Ây dô, Phó Tranh à, cậu bận rộn chính sự như vậy, chỉ để lại 3 chữ "đến đón tôi", sao tôi biết được cậu đang ở đâu?"

Phó Tranh nghiến răng nghiến lợi: "Trong lòng cậu còn không rõ sao?"

Cao Viễn cười haha: "À, à, cậu đang ở "dinh thự" mới mua của cậu đúng chứ? Xã khu Duyệt Lan? Tôi đến cổng đón cậu?"

"Ừm." Phó Tranh vừa trả lời, như nghĩ ra điều gì, thay đổi, "Đừng đến cổng, cậu lái đến con ngõ nhỏ chỗ khúc rẻ cổng phía Nam xã khu Dyệt Lan đợi tôi."

Cao Viễn giữ tâm trạng xem kịch hay, không bao lâu lái đến địa điểm Phó Tranh chỉ định. Con ngõ nhỏ này thực ra cách cổng Nam không xa, thế nhưng đợi Phó Tranh từ cổng Nam đi tới, Cao Viễn lại sắp đợi tới nửa tiếng.

Phó Tranh chân dài như vậy, chỉ đi một khoảng cách ngắn như thế, không phải chứ?

Cao Viễn xuống xe, kết quả ngóng trái ngóng phải lại đợi thêm 10 phút, cuối cùng mới thấy Phó Tranh ở ngã tư.

Chỉ là Phó Tranh ngày thường đi đường khí thế phát sáng, lạnh lùng kiêu ngạo, giờ đây tuy biểu cảm vẫn cao quý lãnh diễm như mọi khi, thế nhưng chân không được dứt khoát lắm...

Cao Viễn trừng to mắt, chỉ nhìn thấy Phó Tranh đang khập khiễng chậm rãi tiến về phía mình...

Anh ấy vừa muốn dò hỏi Phó Tranh chân này bị làm sao, kết quả Phó Tranh kìm nén tâm trạng nhìn anh ấy...

"Đừng hỏi, nếu hỏi chính là không việc gì."

"..."

Phó Tranh nói xong cũng không nhìn Cao Viễn, chỉ mím chặt môi, tự mình mở cửa ngồi vào trong xe, thế nhưng lúc cúi lưng cũng không biết động chạm đến dây thần kinh nào, trong chớp mắt, mặt anh để lộ vẻ đau đớn, nhưng cuối cùng anh cũng chịu đựng được, vẻ mặt cứng rắn chui vào trong xe.

Dáng vẻ này, là trẹo lưng rồi, hơn nữa có lẽ chân cũng bị thương...

Cao Viễn lại ngồi vào trong xe, trong lòng đã hơi sáng tỏ: "Lúc chuyển đồ bị thương?"

Phó Tranh gần như lập tức nghiến răng phủ nhận: "Không."

Vậy chính là đúng rồi.

Cao Viễn không nhịn được liền trêu ghẹo: "Không phải cậu còn vạm vỡ khỏe mạnh hơn công nhân khuân đồ sao?"

Phó Tranh tung cho Cao viễn một ánh nhìn chết người: "Hôm nay cậu lắm lời như vậy, có phải có di ngôn muốn nói?"

"Hahaha, con người cậu sao sắp thẹn quá hóa giận rồi? Khuân đồ trước mặt Ninh Uyển nhà người ta sao không dám hé nửa lời? Cái eo và cái chân này, khi nãy giả vờ bình thường trước mặt người ta khổ lắm đúng không?"

Phó Tranh nới lỏng cà vạt, hung hăng liếc Cao Viễn: "Cậu tin nếu còn nói nữa tôi dùng cà vạt thắt chết cậu không?"

Cao Viễn biết ý dừng tay, ngậm miệng. Thế nhưng rất nhanh, anh ấy lại có câu hỏi mới: "Nhưng chân cậu đã thế này, tại sao không để tôi trực tiếp lái đến cổng đón cậu? Vẫn còn khập khiễng đi đến con ngõ nhỏ, không phải như vậy là đau càng thêm đau sao?"

Phó Tranh ngồi trong xe, cả người đã thả lỏng, mở cổ áo nới lỏng cà vạt: "Trong xã khu nhiều người quen biết tôi, tin đồn truyền ra rất nhanh, tôi sợ chuyện cậu đến đón tôi cuối cùng truyền đến tai Ninh Uyển, cô ấy lại gây chuyện."

Cao Viễn chớp chớp mắt: "Phó Tranh, không phải tôi nói cậu, cậu vì duy trì cái nhân vật này, có phải đã dùng sức quá nhiều rồi không? Hơn nữa cái gì mà Ninh Uyển lại gây chuyện? Tôi và cậu tiếp xúc thì cô ấy gây chuyện gì chứ? Cho dù thân phận hiện tại của cậu là một luật sư thực tập cơ sở, một đại Par như tôi sai một luật sư thực tập là cậu đi làm việc vặt không phải rất bình thường sao?"

"..."

Về câu hỏi này của bản thân, phản ứng của Phó Tranh hơi kỳ quái, anh nhìn Cao Viễn, dáng vẻ muốn nói lại thôi, cuối cùng úp úp mở mở: "Tóm lại tôi và cậu tiếp xúc có chút kỳ lạ, dù sao hiện tại tôi chỉ là một luật sư thực tập xã khu mà thôi, thông thường không có nhiều cơ hội gặp đại Par, cho nên sau này chúng ta ít gặp thì tốt hơn, đừng để Ninh Uyển nhìn thấy."

Cao Viễn mù mịt không hiểu, tại sao mình và Phó Tranh qua lại giống như một đôi vụng trộm vậy?

"Sao nghe như Ninh Uyển đã là chính cung của cậu vậy? Ngược lại tôi giống như một tiểu tam không biết xấu hổ?"

"Cái gì mà chính cung hay không chính cung." Phó Tranh lạnh lùng cắt ngang, "Hơn nữa ai cho cậu tự tin cậu có thể trở thành tiểu tam của tôi thế? Với phẩm vị của tôi, tìm tiểu tam cũng không thể tìm người như cậu. Cùng lắm cậu cũng chỉ là sản phẩm nhất thời hồ đồ mù mắt phát sinh quan hệ sau khi say rượu."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!