Phó Tranh đeo nhẫn, nhưng không có cảm giác chân thực, đến mức bản thân tắm xong lau khô tóc liếc nhìn ngón tay, mới phát hiện mình đã đeo chiếc nhẫn Cartier này. Anh nhìn kỹ bàn tay mình, cảm thấy mình đeo nhẫn vẫn thật sự rất đẹp, mà nhìn chiếc nhẫn, không tránh được lại nghĩ tới Ninh Uyển.
Phó Tranh hơi phì cười, có lúc cô thật sự rất khác biệt, đến việc đeo nhẫn để tránh né vận đào hoa đen đủi ở xã khu cũng có thể nghĩ ra...
Phó Tranh cảm thấy rằng ngay cả khi chỉ để trả ơn Ninh Uyển đã mua nhẫn Cartier cho mình với giá bảy tám nghìn, anh cũng nên bày tỏ gì đó, anh nghĩ ngợi, mở mail mình ra...
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Lustaveland. com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của lustaveland. Bản sẽ không đầy đủ. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.
Khi anh vừa viết mail cho Ninh Uyển xong, vừa đúng lúc điện thoại kêu. Cao Viễn có vài câu hỏi về vụ mua bán sáp nhập mà anh ấy đang làm, đến khi Phó Tranh và anh ấy phân tích xong vụ án lại tiện nói vài câu, thời gian đã không còn sớm nữa, đến mức cuối cùng Phó Tranh lại quên chuyện cái nhẫn, đeo nhẫn rồi đi ngủ...
Chỉ là Phó Tranh đều không ngờ tới, có nhiều khi ngủ một giấc, vận mệnh con người cũng thay đổi...
Ngày thứ hai, Phó Tranh bị vết ngứa trên tay đánh thức. Nói chính xác là vừa ngứa vừa đau nhói. Đến khi đôi mắt buồn ngủ của anh nhìn ngón tay của mình, phản ứng đầu tiên là anh đang nằm mơ...
Ngón tay dài đẹp khớp xương rõ ràng của anh, vừa dày vừa sưng lên, có chút đỏ còn có chút xanh?
Phó Tranh vô thức dụi mắt, nhưng cho đến khi tầm nhìn rõ ràng, ngón tay sưng tấy xấu xí trước mắt vẫn không biến mất, cảm giác đau nhói và ngứa ngáy truyền tới từ ngón tay ngày càng nghiêm trọng hơn...
Đây thực sự chính là ngón tay của mình!
Xung quanh chiếc nhẫn Cartier, vùng da ngón tay xung quanh tiếp xúc với chiếc nhẫn trở nên sưng đỏ, chạm nhẹ một chút liền cảm thấy ngứa ngáy không chịu nổi.
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Lustaveland. com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của lustaveland. Bản sẽ không đầy đủ. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.
Cartier rác rưởi, chất lượng lại tệ như vậy!
Phó Tranh nhịn giận tháo chiếc nhẫn ra, sau đó thức dậy tắm rửa. Hiện nay một số sản phẩm xa xỉ cao cấp thật sự quá đáng, vừa nhìn là biết chất liệu chiếc nhẫn có vấn đề, mới gây dị ứng da.
Cartier, Phó Tranh quyết định kiện quản lý cấp cao của hãng đến mẹ anh ta cũng không thèm nhận.
***
Lúc Ninh Uyển đến phòng làm việc, Phó Tranh đã ngồi vào vị trí, biểu cảm anh khá u ám, giống như sự yên tĩnh cuối cùng của đại boss phe phản diện trước khi trở nên thịnh nộ, hình như anh đang trút giận dùng bàn tay phải của mình để đánh bàn phím gõ cái gì đó, Ninh Uyển tò mò chạy đến xem...
"Đơn khởi tố? Anh muốn kiện ai?"
Phó Tranh tiếc chữ như vàng: "Cartier."
Kiện Cartier làm gì? Cartier đã làm gì?
Ninh Uyển vẫn chưa kịp hỏi rõ, Phó Tranh nhìn cô nói: "Nhẫn hôm qua cô mua cho tôi, hóa đơn mua, giấy chứng nhận sản phẩm và sổ bảo hành, cô lấy cho tôi."
???
Phó Tranh đang nằm mơ ban ngày sao? Tiện tay mua ở sạp đường với giá 50 đồng, làm gì có hóa đơn, giấy chứng nhận sản phẩm với sổ bảo hành chứ?
Phó Tranh thấy Ninh Uyển không nói năng gì, Phó Tranh nhìn sang chỗ khác và nói một cách mất tự nhiên: "Tôi biết cô cũng lúng túng khi xảy ra chuyện này. Cô yên tâm, tôi nhận phần tâm ý cô đã mua Cartier cho tôi. Xảy ra vấn đề không phải lỗi của cô, nhưng chúng ta là luật sư, bảo vệ quyền lợi là phải làm."
Phó Tranh không để ý sự mù mịt trên mặt của Ninh Uyển, chỉ mím môi tiếp tục nói: "Nghĩ về điều tích cực thì đây cũng phải chuyện xấu, vấn đề chất lượng nhãn hàng Cartier gây nên dị ứng da, nếu kiện, tôi nắm chắc có thể lấy được tiền bồi thường rất cao, chỉ cần phối hợp sử dụng dư luận..."
Chỉ tiếc là đối với biểu cảm dứt khoát báo thù rửa hận của Phó Tranh, Ninh Uyển hoàn toàn không hiểu rõ nguyên do: "Phó Tranh, anh sốt sao? Đang nói linh tinh gì thế?"
"..." Phó Tranh dừng một chút, giống như không muốn nói, nhưng cuối cùng giống như không còn cách nào khác, "Nhẫn Cartier cô mua cho tôi... tối hôm qua sau khi đeo, da bị dị ứng..."
Trong đầu Ninh Uyển đầu tiên lóe lên chuỗi dấu hỏi, sau đó là chuỗi dấu chấm than.
Phó Tranh dị ứng??? Không phải, cô đã mua Cartier cho Phó Tranh lúc nào thế??? Hay là dị ứng dẫn đến thần kinh nhầm lẫn???
Nhưng chuyện gấp gáp trước mắt là hỏi han cơ thể Phó Tranh trước, Ninh Uyển hơi gấp gáp: "Anh dị ứng chỗ nào? Để tôi xem!"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!