Có lẽ sau khi đỉnh sóng qua đi là bụng sóng, bận rộn một thời gian, hai ngày này Ninh Uyển lại nhàn rỗi không ngờ. Lúc con người bận thì mong nhàn, kết quả nhàn rỗi rồi, cả người Ninh Uyển lại thấy không thoải mái. Kỹ năng lười biếng trốn việc có thể truyền thụ cho Phó Tranh cũng đều truyền thụ hết. Trước mắt cũng không có việc gì làm, Ninh Uyển bắt đầu xem án tiền lệ luật pháp kinh điển.
Kết quả bản thân đang xem án tiền lệ, đứng dậy liếc qua, Phó Tranh lại đang xem xe trên máy tính.
Bỗng chốc, Ninh Uyển có chút hận rèn sắt không thành thép: "Khó khăn lắm mới rảnh thì nên sạc điện cho mình, xem vụ án tham khảo tư duy xử án của người ta cũng tốt, anh không có việc gì xem xe làm gì? Tuy tôi chân thành dạy anh kỹ năng lười biếng, cũng không bảo anh học xong dùng ngay!"
"..." Rõ ràng Phó Tranh không ngờ bị Ninh Uyển bắt tại trận, bỗng chốc trên mặt có chút ngượng, dẫu sao xem xe trong thời gian làm việc quả thực là lười biếng. Vì thế giải thích theo bản năng, "Tôi xem xe là vì muốn mua xe..."
Chỉ tiếc là câu trả lời thật lòng trong tiềm thức của anh đã mở ra mầm họa cho anh, Ninh Uyển vừa nghe lập tức cười lạnh: "Anh cho rằng tôi mù sao? Anh đang xem diễn đàn xe sang, mua xe thì nhìn cái này? Những cái xe anh xem đều hơn 10 triệu!"
...
Thực ra điều Phó Tranh nói không hề giả, bệnh nghiện sưu tầm xe sang của anh lại phát tác rồi. Vốn nghĩ gần đây xã khu không có việc bận, vì thế không nhịn được xem tin tức xe sang một chút, không ngờ thất sách bị Ninh Uyển phát hiện, đến mức bây giờ bị cô giáo huấn như cháu của cô....
"Phó Tranh, gần đây anh có tiến bộ rất lớn, tôi cũng biết rất nhiều đàn ông thực sự thích ngắm xe, nhưng tuổi của anh lớn hơn tôi một chút, thời gian rất quý giá, cần phải sử dụng hợp lý."
Phó Tranh sớm đã biết tính tình của Ninh Uyển, hiểu rõ cô ăn mềm không ăn cứng, lúc này thuận theo cô là được, vì thế để lộ biểu cảm bi ai hổ thẹn, cúi đầu thấp, giọng nói thâm trầm: "Vốn muốn xem tin tức ô tô cũ, nhưng lại vô thức ngắm bên xe sang..."
Con người Ninh Uyển đặc biệt dễ nảy sinh lòng đồng cảm, chỉ cần khiến cô đồng cảm, không những không giáo huấn anh nữa, không chừng lại chủ động an ủi anh.
Phó Tranh quyết định xây dựng tốt nhân vật của mình, vì để gia tăng tính chân thật, anh nhìn Ninh Uyển, lộ vẻ buồn tẻ vừa đủ, giọng nói nhàn nhạt: "Tôi cũng biết, bản thân như vậy là không tự lượng sức, sao tôi xứng xem xe sang, tôi vốn không mua nổi. Con người quan trọng phải biết mình là ai, đừng mơ tưởng những thứ không thuộc về mình, chỉ càng đau khổ hơn.
Cảm ơn sự nhắc nhở của cô, tôi biết rồi, lần sau tôi chuyên chú nghiên cứu kỹ xe cũ là được...."
Sau khi anh nói xong, trên mặt Ninh Uyển quả nhiên lộ vẻ hối hận và tự trách, luống cuống bắt đầu giải thích xin lỗi, tiếp đó thể hiện sự quan tâm đối với việc mua bán xe cũ của Phó Tranh: "Anh có yêu cầu gì với xe cũ? Tôi giúp anh để ý."
Loại lời khách sáo như này, Phó Tranh nhìn Ninh Uyển, quả nhiên đã dời được sự chú ý của cô, tùy ý nói: "Đừng đắt quá, phương tiện thay đi bộ, tính năng tốt so với giá cả."
Phó Tranh nói xong, quả nhiên Ninh Uyển không truy vấn nữa, anh cũng không coi là chuyện gì lớn, tự mình mở web án tiền lệ trên máy tính bắt đầu chăm chỉ, kết quả không ngờ một tiếng sau, Ninh Uyển gửi một link liên kết trên wechat.
"Anh xem xem, xe này như thế nào?"
Phó Tranh chau mày nhìn, là một chiếc polo cũ, còn là cái màu vàng chói mắt.
Ninh Uyển nhiệt tình nói: "Tôi tìm một người bạn hiểu xe hơi giúp anh xem trên diễn đàn xe cũ, chọn kỹ vài chiếc, chọn chiếc này đi, mới 30 ngàn! Tính năng xe không tệ, số km hành trình xe lái chưa nhiều, là đề xuất hàng đầu của tôi!"
Phó Tranh nhìn, có chút khó nói: "Màu sắc này... không ổn lắm thì phải..."
"Màu sắc này là màu vàng. Tôi biết có hơi ngược trào lưu, nhưng mà dễ chú ý. Bình thường lái xe không dễ xảy ra tai nạn, người già ở xa đã nhìn thấy anh rồi. Hơn nữa bởi vì đa số người không thích màu sắc này, mới cực rẻ như vậy. Bình thường xe giống thế này, màu sắc khác phải có giá 40 ngàn đó."
"Bây giờ thanh trừng các sản phẩm khiêu dâm và phi pháp*, màu sắc này.... tôi nhìn có chút bóng đen tâm lý. Hơn nữa đàn ông vẫn nên lái xe màu giản dị, đổi thành xe trắng hay đen đi..."
* (màu vàng được coi như màu đen trong sách phim đen)
Phó Tranh không ngờ Ninh Uyển nói làm là làm, thật sự giúp anh tìm tòi xe cũ, vốn nghĩ sự từ chối khéo của mình có thể đánh bay suy nghĩ của cô, kết quả Ninh Uyển không nản lòng chút nào: "Tôi biết anh kén chọn, không sao, chỉ là tôi muốn tung gạch nhử ngọc mà thôi, vì để anh giảm kỳ vọng của anh về những xe cũ, thực chất phía dưới mới là đề xuất chính thức của tôi:
Chiếc mazda đen cũ."
"..."
"Dự toán cao hơn chút, chỗ này báo giá 50 ngàn, nhưng tôi cảm thấy có thể giảm giá."
Thấy Ninh Uyển nghiêm túc... Phó Tranh nhẫn chịu tâm trạng ngột thở của mình, gian nan tìm con đường sống nói: "Cái này... hay là thôi đi, Mazda khá kén người đi so với những loại xe cùng giá, vẻ bề ngoài và nội thất đều không ổn, động lực cũng tệ, hay là tôi vẫn nên tiết kiệm tiền, mua một chiếc tốt hơn..."
"Đừng đừng đừng, đây là anh có thành kiến với Mazda, tuy xe này khá kén người đi, nhưng chất lượng hoàn toàn không vấn đề, tuy động lực thua kém một chút, nhưng hao xăng ít. Hơn nữa thao tác điều khiển của Mazda không tệ. Kiểu này của anh có hệ thống điều khiển vecto gia tốc, được gọi là "Vua của khúc cua" nữa!"
Vấn đề là, anh đã từng lái Pagani, lái thêm Mazda, còn có thể trải nghiệm niềm vui "Vua của khúc cua" sao?
Phó Tranh sớm đã yêu thích xe sang, đừng nói Mazda, những loại xe không phải xe đua trong mắt anh không khác máy cày là bao...
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!