Tuy trong lòng từ chối, nhưng Phó Tranh vẫn nhẫn nhục chịu khó đi mua trà sữa. Bởi vì bình tĩnh nghĩ lại, Ninh Uyển quả thật đã bù đắp lỗ hổng kiến thức của Phó Tranh ở mức độ nào đấy, có lẽ là một thành kiến trước giờ vẫn vậy.
Luật sư thâm niên làm lâu rồi, đối với vận dụng và sử dụng luật pháp sẽ điêu luyện thông thạo. Nhiều khi cũng giống một môn nghệ thuật, bản thân cũng càng dễ nảy sinh cảm giác ưu tú, địa vị cao rồi, nhiều khi càng dễ bị một chiếc lá che mắt.
Từ trước tới giờ, Phó Tranh thật sự tin luật pháp có thể giải quyết mọi tranh chấp, cho dù luật pháp hiện nay không toàn diện mọi mặt, nhưng rồi sẽ có một ngày theo đà kiện toàn pháp chế, luật pháp sẽ có thể "thượng vàng hạ cám", quy định mọi hành vi của loài người. Anh trước giờ luôn phân loại quan điểm này thành tín ngưỡng và sự tôn trọng đối với luật pháp.
Khịt mũi khinh thường những luật sư dùng hòa giải hay đạo đức hóa giải tranh chấp, thế nhưng những lời Ninh Uyển hôm nay lại khiến anh hơi bất ngờ.
Lần đầu tiên Phó Tranh nhận thấy có lẽ luật pháp thực sự không vạn năng. Luật pháp chỉ có thể hành vi đồng thuận hạn chế của xã hội loài người. Có vài lĩnh vực dù luật pháp phát triển thế nào đều vĩnh viễn không thể đặt chân đến.
Bởi vì chỉ trải qua 10 % đời người, điểm xuất phát luôn rất cao. Phó Tranh trước giờ không có kinh nghiệm cơ sở. Giờ đây xem xét lại, thực sự cảm thấy rèn luyện một thời gian ở xã khu giúp ích cho sự hoàn thiện bản thân. Ninh Uyển có nhiều cách làm quả thực không có thiếu sót, luật pháp và tình người đều có thể kết hợp hoàn mỹ, xử lý việc có thể coi xuất sắc.
Cả một đường nghĩ ngợi, Phó Tranh đã xách trà sữa về văn phòng, kết quả không ngờ tới cách cửa phòng làm việc không xa lại nhìn thấy một người quen.
Ôm một bó hoa nhìn trái ngó phải đợi ở một chỗ không xa không phải Tiêu Mĩ thì là ai?
Nhìn bó hoa trong lòng đối phương, chuông cảnh tình trong lòng Phó Tranh phát tác. Không phải Ninh Uyển đã xử lý xong dì Tiêu rồi sao? Sao thấy bộ dáng đó như không từ bỏ vậy?
Mà cũng vào lúc này, Tiêu Mĩ liếc mắt nhìn thấy Phó Tranh, bà thu lại biểu cảm, sau đó nhanh chóng tiến đến.
"Tiểu Phó à!" Tiêu Mĩ nhìn Phó Tranh, ánh mắt phức tạp, giọng nói xúc động: "Không ngờ… cuối cùng chúng ta chỉ có duyên không phận..."
Phó Tranh ngẩn người. Vở kịch theo đuổi mà anh nghĩ lại không được diễn, trong lòng anh thở phào, an ủi dịu dàng: "Dì Tiêu, chúng ta không thích hợp..."
Kết quả lời còn chưa nói xong liền bị Tiêu Mĩ cắt ngang: "Đúng vậy, không thích hợp... Chúng ta không thể thành bạn trai bạn gái, vậy làm chị em đi!"
???
Chị em? Khoảng cách này cũng hơi lớn rồi?
Dì Tiêu lại không hề để ý sự mù mờ của Phó Tranh, chỉ tiếp tục nói: "Thế nhưng Tiểu Phó à, nghe dì khuyên một câu, mọi âm dương thế gian đều hòa hợp, câu này không phải không có lý. Cậu nói 2 dương mà ở bên nhau sẽ là dương khí quá thịnh, không tốt cho cơ thể, sẽ nóng người!"
Phó Tranh quả thực không hiểu gì cả: "Tôi rất tốt, không bị nóng người."
Kết quả lời vừa xong, ánh mắt dì Tiêu nhìn anh càng thương hại: "Ôi, bỏ đi. Suy nghĩ của thanh niên các cậu tôi không hiểu, cái này có thể không coi như một bệnh, không thể uốn nắn lại được. Mấy ngày trước tôi không ngủ được xem rất nhiều bài viết, nói chuyện này của cậu có rất có khả năng định trước từ trong gen. Là do lúc mẹ cậu mang thai mắc bệnh, cũng không thể trách cậu.
Tiểu Phó, cậu cũng là người bị hại!"
Đây là cái gì và cái gì thế này? Anh đã mắc bệnh gì từ trong bụng mẹ?
Phó Tranh vừa muốn mở miệng hỏi dò, kết quả đánh mắt nhìn sang văn phòng một cái thì bị hai người ngồi trước mặt Ninh Uyển dọa chấn động tới mức hồn xiêu phách lạc.
Anh nhìn một người trong số họ, đây không phải là dì cả của anh sao?
Mà nhìn người còn lại kia, đây không phải dì hai anh sao?
...
Anh hoàn toàn không để ý dì Tiêu nói gì trong khi đang hồn vía lên mây, chỉ nhớ bà vỗ vỗ vai anh, vừa nói: "Mọi chuyện có bắt đầu có kết thúc, Tiểu Phó, cậu là người duy nhất tôi rung động trong những năm qua, giờ đây chúng ta đã không có cách ở bên nhau, tôi cũng nói cho cậu một chuyện. Ý nghĩa của cúc Bellis là ly biệt, để nó đặt dấu chấm trọn vẹn cho cuộc gặp gỡ của chúng ta."
Lời nói bi thương nghệ thuật kết thúc, dì Tiêu giống như nhìn anh thêm lần nữa cũng đau lòng, nhét hoa vào tay anh, bước những bước nhỏ rời đi.
***
Ninh Uyển vốn tưởng rằng sau khi thuận lợi xử lý xong vụ án bà cụ Vương Lệ Anh sẽ có thể thở phào nhẹ nhõm một chút, nhưng không ngờ hôm nay rốt cuộc là ngày gì, người đến tư vấn tại chỗ lại nườm nượp không ngớt, chờ chờ đợi đợi, không đợi đến khi Phó Tranh mua trà sữa về lại tiếp thêm một vị khách mới nữa.
Phó Tranh đi chưa lâu, một quý bà ăn mặc lộng lẫy thướt tha bước vào.
Bà nhìn Ninh Uyển một cái, quan sát đánh giá vài lần, liền hỏi thăm dò: "Cô là luật sư xã khu ở đây sao? Năm nay bao nhiêu tuổi? Vừa mới tốt nghiệp sao?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!