Chương 28: (Vô Đề)

Bài nhạc đệm giữa Phó Tranh và Trần Thước rất nhanh bị Ninh Uyển ném ra sau đầu. Công việc luật sư xã khu luôn lúc bận lúc rảnh. Hôm qua còn rất nhàn, hôm nay bận bịu trả thù lại ngày hôm qua.

Hôm sau từ khi bắt đầu đi làm, Ninh Uyển với Phó Tranh luân phiên nhận gần 20 cuộc điện thoại tư vấn, còn sắp xếp thời gian tiếp đón hai đợt tư vấn tại chỗ. Mà mọi việc cứ dồn vào một lúc, Lục Phong đi công tác trở về cũng hẹn thời gian nói chuyện trực tiếp với Vương Lệ Anh vào hôm nay.

Sau khi Ninh Uyển và Phó Tranh vừa tiễn một đợt khách tư vấn, Lục Phong Và Vương Lệ Anh cũng lần lượt đến văn phòng.

Vương Lệ Anh gặp lại Lục Phong, trăm cảm xúc lẫn lộn, nét mặt cũng ngượng ngùng và áy náy: "Tiểu Lục, là tôi có lỗi với cậu, là tôi không có văn hóa, cho rằng..."

Sự việc có thể lộ ra chân tướng, hai người đối mặt nói chuyện, đây vốn là chuyện đáng vui mừng. Một khi hiểu lầm được gỡ bỏ, xử lý những chuyện sau này sẽ đơn giản hơn.

Thế nhưng Ninh Uyển không ngờ Vương Lệ Anh vừa mở miệng, thì bị giọng nói thô lỗ của đàn ông cắt ngang.

"Muốn cho người khác nhà, đừng có mơ!"

Kèm theo giọng nói vô cùng hung bạo là âm thanh của cánh cửa bị đá mở mạnh mẽ đập vào tường. Ninh Uyển ngẩng đầu, mới nhìn thấy Quách Kiến Quốc nét mặt tái mét. Theo sau anh ta là em trai nét mặt khó coi như nhau, sau khi hai người nối đuôi nhau vào phòng làm việc, vợ của bọn họ cũng đanh mặt đi vào phòng, người vào cuối cùng là Quách Kiến Hồng.

"Mẹ, mẹ thật sự trúng tà gì vậy? Khó khăn lắm bọn con mới khuyên mẹ không kết hôn nữa, kết quả giờ nói muốn ký thỏa thuận gì mà để nhà cho một người không thân chẳng quen?" Vợ Quách Kiến Quốc trừng đôi mắt hồ ly của mình, giọng nói sắc bén phẫn uất, "Mẹ không tuyệt hậu, trong nhà còn hai người con trai cơ mà, cứ cho mẹ không cho Kiến Quốc nhà con, cho nhà Kiến Trung, bọn con cũng sẽ không tức giận!"

Lời này vừa dứt, vợ của Quách Kiến Trung lập tức phụ họa theo: "Sao lại không phải chứ? Mẹ, anh cả chị dâu và bọn con là người thân của mẹ, bây giờ mẹ không nói thêm lời muốn đem nhà cho một gã Trình Giảo Kim xông ra giữa đường, mẹ thế này là có ý gì?"

Bình thường vợ của Quách Kiến Quốc và Kiến Trung vẫn luôn không hợp nhau, thế nhưng đã đến lúc này lại đoàn kết thống nhất lập trường, hai người vừa mắng vừa gọi vừa kêu oan, hai anh em Kiến Quốc, Kiến Trung lại lúc lúc chêm thêm vài câu, hiện trường là một màn hỗn loạn...

"Mẹ! Chuyện này bọn con tuyệt đối không đồng ý!"

"Mẹ! Mẹ đã già hồ đồ rồi! Chúng con mới là người thân của mẹ! Chúng con mới là người phụng dưỡng đưa tiễn mẹ!"

Thấy dùng lời khuyên bảo không nhận được câu trả lời, hai đôi con trai con dâu này liền bắt đầu dùng những từ ngữ mang hàm ý đe dọa dụ dỗ.

"Mẹ, sau khi mẹ bị bệnh điều trị còn phải dựa vào con trai con dâu bọn con chăm sóc mà? Nếu như mẹ đem nhà cho người khác, vậy có thể bọn con không có tiền chăm sóc mẹ rồi. Dẫu sao cuộc sống của bọn con không quá khá giả. Bây giờ nuôi một đứa con phải tiêu nhiều tiền, hơn nữa bọn con còn chuẩn bị sinh đứa thứ hai, chẳng lẽ không cố gắng sinh cho mẹ đứa cháu nối dõi tông đường sao?"

"Chăm sóc mẹ?" Sau khi im lặng rất lâu, Vương Lệ Anh cuối cùng mở miệng, giọng nói mệt mỏi của bà mang theo ý hận, "Trước khi mẹ không định cho Tiểu Lục nhà, mấy đứa đã chăm sóc mẹ chưa?"

"Mẹ không có văn hóa, lại mắc bệnh ung thư, nhưng mẹ không phải đồ ngốc, mấy đứa nghĩ gì đừng tưởng mẹ không biết!" Vương Lệ Anh cười khổ sở, "Mấy đứa còn có thể phụng dưỡng đưa tiễn mẹ? Chúng mày chỉ mong mẹ chết sớm, cũng sẽ sớm được chia căn nhà và tiền của mẹ."

"Mẹ muốn đi trị bệnh, mấy đứa nói thế nào? Nói mẹ đừng hóa trị, chữa bệnh truyền thống là được."

Nét mặt Quách Kiến Trung khá khó coi, nhưng vẫn biện minh: "Mẹ, cái đó cũng là chúng con nghĩ cho mẹ. Hóa trị thật sự tổn hại sức khỏe, mẹ đã già rồi, chưa chắc đã chịu đựng nổi, chúng con đã xin tư vấn bác sĩ, có những bệnh chữa hay không chữa thì thời gian sống cũng không chênh lệch là bao. Nếu như đi chữa bệnh còn là bị dằn vặt, nước thuốc hóa trị đều có độc, thân thể mẹ bị đào rỗng càng dễ xảy ra chuyện.

Nghe nói người già chi bằng chữa bệnh truyền thống, chất lượng những năm sống cuối đời còn cao hơn, bọn con thật sự vì nghĩ cho mẹ..."

"Kiến Trung, đừng nói những lời như này nữa. Hôm đó ở bên ngoài bệnh viện, mày và con dâu đã nói những gì? Nói rằng vốn kế hoạch năm mới đi du lịch, kết quả bây giờ không dám đặt vé máy bay." Trên khuôn mặt bệnh tật khô héo để lộ nụ cười trào phúng, "Sao mày không nói xem tại sao không dám đặt vé máy bay đi!"

Hai vợ chồng Quách Kiến Trung nghe xong lời này cũng không biết tại sao sắc mặt lúc đỏ lúc tái, nhưng đều không nói chuyện.

Khóe mắt Vương Lệ Anh khô khốc rướm nước mắt: "Lúc đầu mẹ nghe chúng mày nói, cho rằng chúng mày cảm thấy thời gian của mẹ không nhiều, năm mới đến không ra ngoài chơi nữa mà chuẩn bị ở bên cạnh mẹ, trong lòng còn hận mình thật kém cỏi, sao lại mắc phải căn bệnh hiểm nghèo này chứ? Kết quả chúng mày nói gì?"

"Chúng mày nói mẹ thế này xem chừng không vượt qua năm mới, sợ chết trong thời gian tết, nếu như đi chơi bên ngoài còn phải đổi vé quay về chịu tang, quá lãng phí tiền bạc. Nhưng nếu không quay về sợ nhà Kiến Quốc cậy thế giành mất phần lớn nhà và tiền bạc, còn lo lắng và oán trách khả năng mẹ chết không đúng lúc."

Vương Lệ Anh nói đến đây, cả người nghẹn ngào: "Kiến Trung, vậy mẹ hỏi mày, lúc nào mẹ chết mới gọi là đúng lúc?"

Sắc mặt Kiến Trung khó coi, bị chất vấn tới một câu không nói, vợ của anh ta cũng ngoảnh mặt chỗ khác.

Quách Kiến Quốc nhân cơ hội bày tỏ thái độ: "Mẹ, con và nhà em trai không giống nhau, chúng con..."

"Chúng mày không giống nhau. Tuy chúng mày không bỏ ra cho mẹ một đồng tiền chữa bệnh, bình thường một đồng cũng không đưa, ngược lại còn nói bóng gió hỏi mẹ tiền trợ cấp cho chúng mày, nhưng lúc mẹ bệnh còn mang hoa quả cho mẹ."

Nét mặt Quách Kiến Quốc giãn ra muốn phụ họa thêm liền nghe Vương Lệ Anh tiếp tục nói:

"Nhưng hoa quả mỗi lần đem đến đều đã thối, vừa nhìn đã biết nhà mày không kịp ăn lại cảm thấy vứt đi thì tiếc, vợ mày còn không biết sao? Đồ nếu không thối không hỏng, cho dù vứt đi cũng không muốn cho mẹ. Con chó chúng mày nuôi còn ăn thứ rất đắt gọi là thức ăn cho chó nhập khẩu gì đó, còn mẹ? Mẹ là mẹ chúng mày, cũng không bằng một con chó trong mắt chúng mày!"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!