Chương 27: (Vô Đề)

Ninh Uyển nghe xong điện thoại của Trần Thước quay về, thì nhìn thấy Phó Tranh đứng trước cửa nhà hàng sầm mặt chau mày nhìn chằm chằm vào màn hình điện thoại, không biết đang xem gì hết sức chăm chú. Đến khi cô đến gần anh, Phó Tranh mới như phát giác, có chút không tự nhiên lập tức tắt màn hình điện thoại.

Nhưng Ninh Uyển thị giác sắc bén, khi nãy tùy tiện liếc qua một cái đã nhìn thấy nội dung trên màn hình điện thoại của anh: "Làm thế nào xây dựng lại uy nghiêm?" Ninh Uyển hơi khó hiểu, "Anh xem cái này làm gì?"

Nét mặt Phó Tranh càng không tự nhiên, anh khẽ ho, tránh ánh mắt cô, giả vờ không quan tâm nói: "À, tùy tiện xem thôi, có một người bạn gặp chút chuyện, có thể cần phải xây dựng lại uy nghiêm, bảo tôi kiến nghị cho anh ta, tôi tùy tiện tra cứu chút."

Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Lustaveland. com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của lustaveland. Bản sẽ không đầy đủ. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.

"Ra vậy." Ninh Uyển gật đầu đã hiểu, "Thế nhưng thứ như uy nghiêm một khi đã mất thì sẽ không tìm lại được đâu. Giống như cởi quần áo dưới biển quay phim heo, càng không mặc lại được nữa..."

Cô chỉ tiện miệng nói hai câu, kết quả Phó Tranh nghe xong, vậy mà cả gương mặt đã đen sầm lại. Có vẻ như quan hệ người bạn này và anh rất thân thiết, vì thế vừa nghe cô nói, đau thay cho nỗi đau của bạn mình.

Ninh Uyển vừa nghĩ, càng không nhịn được an ủi Phó Tranh vài câu: "Cũng không sao đâu, anh xem những người quay phim heo đó, cuối cùng dứt khoát làm ngôi sao phim cấp ba. Chỉ cần ở nước họ hợp pháp, thực ra cũng không có gì, sẽ rất thoải mái đúng không? Uy nghiêm không có nữa cũng không nhất định là chuyện xấu, điều đó có thể khiến bạn anh gần gũi hơn với nhân dân."

Rõ ràng là chuyện của bạn bè, nhưng Phó Tranh lại đặc biệt để bụng và cố chấp, anh nhìn Ninh Uyển: "Uy nghiêm nhất định có thể xây dựng lại." Anh mím môi, thanh minh giống như đang thuyết phục bản thân, "Không phải có một câu nói như này sao? Cho dù trước kia vì cuộc sống đưa đẩy phải đóng phim heo, chỉ cần bản thân cố gắng, những bộ quần áo đã cởi đó bản thân đều có thể mặc lại từng chiếc."

"Phó Tranh, không ngờ anh lại tin vào câu marketing của bài văn động viên." Ninh Uyển không nhịn được cười haha, "Thứ như danh tiếng và nhãn hiệu, một khi đã treo lên thì rất khó cởi bỏ, có nghĩa là anh có trang lịch sử tăm tối rồi. Trừ khi người ta mất trí nhớ hoặc người biết đã chết, nếu không sẽ luôn luôn đào lại và cười cợt, mặc từng bộ quần áo anh đã cởi bỏ đó cũng là vì lần sau anh tiếp tục cởi."

"..."

Rõ ràng chỉ là một phép loại suy, nhưng cũng không biết tại sao sắc mặt Phó Tranh trở nên càng tệ. Giống như tinh thần đã chịu đả kích, cả người dường như có cảm giác lung lay sắp gục của năm tháng gần đất xa trời. Dáng vẻ đó, nếu không phải Ninh Uyển đã biết sự thật, còn cho rằng chính anh mới bị người ta ấn đầu đi quay phim heo.

Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Lustaveland. com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của lustaveland. Bản sẽ không đầy đủ. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.

"Được rồi, được rồi, đừng nghĩ chuyện của bạn anh nữa. Có phải anh chưa ăn no không? Đi thôi, dẫn anh đi ăn cái khác." Ninh Uyển nhìn thời gian, "Đàn em của tôi sắp đến rồi, đi đi thôi."

***

Lúc Ninh Uyển kéo Phó Tranh đến nhà hàng, Trần Thước đã có mặt. Anh ta vừa nhìn thấy Ninh Uyển đã mỉm cười, chỉ là đến khi nhìn thấy Phó Tranh bên cạnh cô, biểu cảm dừng lại một chút: "Đây là?"

Ninh Uyển cười giới thiệu: "Đây chính là người bạn tôi đưa đến cùng ăn cơm lúc nãy đã nói với cậu qua điện thoại."

Ninh Uyển nói xong, vỗ Phó Tranh một cái, ánh mắt ám hiệu anh tự giới thiệu.

Cũng không biết tại sao, bắt đầu từ lúc nãy Phó Tranh đã có dáng vẻ hơi không để tâm, hồn vía lên mây.

Cũng may cô vỗ anh một cái, cuối cùng Phó Tranh đã hồi hồn, anh duỗi tay, giới thiệu với Trần Thước: "Chào cậu, tôi là Phó Tranh."

Dáng vẻ đó, nề nếp đâu ra đấy giống như đang tiến hành hoạt động thương mại cao cấp gì đó.

Ninh Uyển hơi cạn lời: "Nề nếp như vậy làm gì? Trần Thước là đàn em của tôi, người quen, anh không cần giả vờ." Nói xong, cô nhìn Trần Thước, giới thiệu, "Phó Tranh chính là luật sư thực tập kia khi trước thay cậu đến xã khu, sau này cũng là đồng nghiệp cùng công ty, mọi người làm quen trước cũng tốt."

Trần Thước cũng giới thiệu đơn giản với Phó Tranh, sau khi ba người ngồi xuống liền gọi món, đúng lúc Phó Tranh có điện thoại, bèn rời chỗ ra ngoài nghe, vì thế trên bàn chỉ còn hai người Ninh Uyển và Trần Thước.

Trần Thước vừa gọi món vừa dò hỏi ý kiến của Ninh Uyển: "Có muốn cá thu đao không? Cá thu đao của nhà hàng này không tệ, đậu bắp được không?"

Ninh Uyển gần như không nghĩ nhiều cắt ngang anh ta: "Một phần cá hồi đi."

Trần Thước ngẩn người: "Tôi nhớ chị không thích ăn cá hồi."

"Tôi không thích cá lắm, nhưng hình như Phó Tranh thích ăn cá hồi, gọi một phần cho anh ấy."

Lời này Ninh Uyển nói tự nhiên, không ý thức có gì sai, thế nhưng vào tai Trần Thước lại là một chuyện khác.

Lúc Ninh Uyển nhắc với anh ta muốn dẫn một người bạn đi cùng, Trần Thước vô thức cảm thấy là một bạn nữ nào đó, nhưng lần đầu tiên thấy Phó Tranh anh ta đã cảm thấy không thoải mái.

Giống như trong một lãnh địa không thể có hai động vật giống đực cường tráng, tự nhiên Trần Thước không thích Phó Tranh. Tuy Ninh Uyển giới thiệu anh ta chỉ là một luật sư thực tập, còn đang được Ninh Uyển dạy dỗ. Nhưng Trần Thước lại vô cớ ngửi được mùi kiêu ngạo của bậc bề trên trên người anh ta, khiến anh vô thức có một loại cảm giác cạnh tranh bị khiêu khích.

Mà rõ ràng anh ta mới là người quen biết với Ninh Uyển lâu hơn, thái độ Ninh Uyển đối đãi Phó Tranh lại quen thuộc hơn, ánh mắt và hành động chân tay của Ninh Uyển với anh đều tùy ý, hoàn toàn không có cảm giác khoảng cách.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!