Chương 25: (Vô Đề)

Tuy đối với đại ân đại đức của mình, tên vong ân phụ nghĩa Phó Tranh không những không thật lòng cảm ơn cô, còn cướp trà sữa của cô, nhưng dù sao Ninh Uyển là một cấp trên rộng lượng. Cuối cùng, cô quyết định đại nhân không chấp tiểu nhân, suy cho cùng về phương diện thái độ công việc, gần đây Phó Tranh vô cùng thông suốt, chăm chỉ được việc, giúp cô như hổ mọc cánh.

Vốn là công việc một mình, bây giờ có thêm một trợ thủ đáng tin gánh vác cùng, gần như các cuộc điện thoại tư vấn hay tư vấn tại chỗ đều chia sẻ với Phó Tranh, đến mức những ngày tháng Ninh Uyển làm luật sư xã khu trôi qua càng thong dong.

Hôm nay hiếm có dịp không có điện thoại cũng không tư vấn tại chỗ, Ninh Uyển nghĩ ngợi, phần việc chuyên ngành đã dạy dỗ anh không ít, thao tác thực tế đã học qua vụ án. Nếu như đã không có án nào, vậy thì truyền thụ cho anh ít tuyệt kỹ cuộc sống cá muối đi.

Cũng rất trùng hợp, vào lúc này Ninh Uyển nhận được một email của công ty.

Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Lustaveland. com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của lustaveland. Bản sẽ không đầy đủ. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.

"Ninh Uyển thân mến, cảm ơn bạn đã lựa chọn gia nhập công ty Chính Nguyên, năm 2019, chúng tôi rất biết ơn bạn...."

Ninh Uyển nhìn một chút: "A! Mail cảm ơn thông lệ của công ty đến rồi, thời gian trôi nhanh thật...."

Công ty Chính Nguyên có một truyền thống, sau năm mới, trước khi phát phần thưởng cuối năm, công ty sẽ gửi một email đến từng luật sư trên danh nghĩa tất cả các đối tác, khẳng định động viên đối với công việc trong một năm của mỗi luật sư, hơn nữa còn vẽ một cái bánh, kêu gọi mỗi luật sư hướng tới tương lai tươi sáng, tiếp tục cố gắng phấn đấu.

Phó Tranh chưa làm việc đầy một năm, không nhận được mail thế này. Nhưng cái vị gà mờ công sở này hiển nhiên rất có hứng thú với mail này, vừa nghe Ninh Uyển đề cập đến, lập tức lộ vẻ tò mò không tự nhiên lắm: "Viết thế nào?"

Quả thực Phó Tranh đã nghe thấy lần đầu tiên truyền thống này của Chính Nguyên không lâu trước kia.

Cao Viễn phụ trách nhân sự, vì thế thư cảm ơn mỗi năm thực ra đều do anh ta phụ trách viết, nhưng năm nay anh ta bị vụ án thu mua làm vướng bận tay chân, cũng sắp phải ra ngoài công tác, thực sự không rảnh. Cuối cùng mặt dày uy hiếp dụ dỗ nhờ Phó Tranh viết hộ. Do đó nói một cách nghiêm túc, thư cảm ơn năm nay Ninh Uyển nhận được là đích thân Phó Tranh tự viết.

Phó Tranh tự thấy tác phẩm đầu tay được đăng của mình không tệ, vừa chú ý cổ vũ khen ngợi, đầy ắp tình người, vừa hướng tới tương lai, thế nên anh khẽ ho, chờ đợi sự cảm thán và tán dương của Ninh Uyển.

Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Lustaveland. com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của lustaveland. Bản sẽ không đầy đủ. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.

Ninh Uyển quả nhiên thể hiện sự công nhận lớn: "Viết tốt quá!"

Chỉ là Phó Tranh chưa đợi đến lúc đắc ý, liển Nghe Ninh Uyển tuyên bố dõng dạc: 

"Đây hoàn toàn là khuôn mẫu hoàn mỹ của chủ nghĩa tư bản bóc lột! Luôn miệng nhân nghĩa đạo đức để che giấu dụng tâm hiểm ác của những ông chủ này!"

"..."

Ban đầu, Ninh Uyển cơ bản không quá quan tâm những email như này, nhưng Phó Tranh đã tò mò như vậy, cô không nhịn được lướt lướt nội dung, lại cảm thấy có thể dạy dỗ mở mang anh.

"Nào, Phó Tranh, anh đến đây một chút." Ninh Uyển vừa nghĩ vừa vẫy tay, "Nếu đã đúng lúc nhận được mail thông lệ hàng năm, vậy hôm nay tôi sẽ giảng cho anh bài học đầu tiên trong sinh tồn nơi công sở "Làm thế nào để nhìn thấu trò lừa dối của sếp?"

Nhưng tiếc là Phó Tranh hiển nhiên không quá cảm kích, trên mặt anh là vẻ một lời không nói hết: "Sếp thì có thể có trò lừa dối gì? Gửi cho cô mail cổ vũ đầy tình cảm như vậy? Sao lại gọi là dụng tâm hiểm ác được chứ?"

"Tôi nói với anh rồi, anh thật sự ngây thơ, tuy cảm thấy mình và sếp đã cùng mặc cái quần, nhưng thực chất người tốt hay thấu tình đạt lý đến mức nào, một khi trở thành sếp của anh thì mối quan hệ giữa hai người đã có mâu thuẫn tầng lớp tự nhiên. Lập trường của ông chủ chính là dùng số tiền ít nhất bóc lột nhiều nhất sức lao động của anh. Hơn nữa, ông chủ sẽ không đến cơ sở trải nghiệm, ví dụ không ai thấy làm luật sư xã khu vất vả thế nào, dẫu sao doanh thu ở đây không lớn, vụ án lông gà vỏ tỏi."

Ninh Uyển uống ngụm nước, nói đến đây, không nhịn được khoe khoang: "Anh phải biết, một người lãnh đạo cùng tiến lùi với cấp dưới của mình như tôi về cơ bản đã tuyệt chủng rồi!"

"..."

"Vì thế hiện tại, đối chiếu với thư thông lệ của công ty, tôi giảng cho anh ba ảo giác lớn nơi công sở." Ninh Uyển vừa nói vừa chép miệng kỳ diệu, "Anh đừng nói, bức thư này thật sự quá điển hình, đúng là cấp bậc sách giáo khoa."

"..."

"Nào, tôi đọc một câu, liền giải thích cho anh một câu." Ninh Uyển nói xong, hắng giọng, lập tức đọc mail, "Bạn là thành viên quan trọng nhất của đoàn đội công ty Chính Nguyên, giống như một gia đình lớn không thể mất đi bất cứ thành viên nào, we are family...."

"Đoạn này, thể hiện hoàn mỹ ảo giác đầu tiên nơi công sở: Ông chủ rất thích nói nghĩa khí, đối đãi anh như người nhà!" Ninh Uyển nghiêm túc phân tích, "Ông chủ thường hay cho anh loại ảo giác này, bước tiếp theo là muốn tẩy não anh, ý tại ngôn ngoại khiến anh coi công ty là nhà của mình, nhưng anh vừa nghe lời này phải cảnh giác, ý này chính là sau này anh đừng về nhà, có thể qua đêm ở công ty, sau đó ngủ trong túi ngủ."

"..."

"Được rồi, chúng ta tiếp tục đọc đoạn dưới, "Biểu hiện năm 2019 của bạn xuất sắc không thiếu sót, đạt được sự nhất trí công nhận của nhóm đối tác thông qua nỗ lực của bản thân. Năm 2020, xin hãy nắm bắt cơ hội công việc mới, tiếp tục phát huy năng lượng tỏa sáng." Ninh Uyển dừng một chút, "Đây chính là xây dựng cho anh ảo giác thứ hai: Ông chủ rất xem trọng anh, lập tức sắp thăng chức cho anh! Ảo giác này giống như treo cà rốt trước mặt lừa, nghe thì được rồi.

Bởi vì ông chủ sẽ ám chỉ như vậy với mỗi nhân viên, giống như tra nam vậy, em chỉ là cô gái thứ 100 987 anh rung động, hiểu chưa? Anh tưởng ra mình là chính cung duy nhất của ông chủ, nhưng thực chất chỉ là tình nhân."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!