Hiện tại Phó Tranh bắt đầu thực sự hiểu rõ lời của Cao Viễn, xét từ một trình độ, Ninh Uyển quả thật rất xuất sắc.
"Dì Vương, những phim truyền hình này đều là lừa người, luật pháp không như vậy đâu."
Giọng nói của Ninh Uyển cắt ngang suy nghĩ của Phó Tranh, anh bắt đầu sắp xếp lại tâm trạng, thuận theo lời Ninh Uyển cũng bắt đầu nhúng tay vào vụ án, chăm chú giải thích: "Cái mà dì nói là di chúc tự viết, di chúc tự viết quả thực bắt buộc người lập di chúc tự tay viết toàn bộ, ký tên. Cũng không cần bất kỳ người làm chứng nào đã có thể có hiệu lực, nhưng ngoài phương thức di chúc này, còn có những phương thức khác pháp luật công nhận."
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Lustaveland. com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của lustaveland. Bản sẽ không đầy đủ. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.
"Cách thứ nhất là di chúc đại diện, giải thích đơn giản là giống như điều dì nói, không biết viết chữ vậy để người khác viết thay. Chỉ cần quá trình lập di chúc có ít nhất hai người làm chứng là được. Hai người làm chứng này phải là người không có quan hệ lợi hại gì với căn nhà, cuối cùng dì và nhân chứng ký tên thì sẽ có hiệu lực."
"Cách thứ hai càng đơn giản hơn, là di chúc ghi âm, cũng chính là phương thức thông qua ghi âm ghi chép lại di chúc của dì, cũng cần ít nhất hai người làm chứng không có quan hệ lợi hại với căn nhà, tình hình và phương thức làm chứng có thể sử dụng ghi chép giấy, cuối cùng ký tên là được."
"Cách thứ ba là di chúc miệng, nhưng cách này thường không được đề xuất. Bởi vì cách này chỉ có lúc nguy kịch không có di chúc, tạm thời nói ra mới được thành lập, nhưng cũng cần ít nhất hai người làm chứng không có quan hệ lợi hại với căn nhà. Hơn nữa một khi không xảy ra tình hình nguy kịch, di chúc miệng sẽ không có hiệu lực, cho nên sẽ nảy sinh mâu thuẫn."
Phó Tranh cười: "Tôi khá đề nghị một di chúc công chứng, dì hoàn toàn có thể đến cơ quan công chứng của nơi quản lý hộ tịch địa phương xin xử lý, phí thu cũng rất rẻ."
Vương Lệ Anh phấn chấn: "Chỉ cần làm như vậy đã có hiệu lực pháp luật? Thật sự không cần kết hôn với Lục Phong cũng được?"
"Đương nhiên." Ninh Uyển chớp mắt, "Nếu như dì có thể làm rõ quan hệ với Lục Phong, chúng tôi cũng đồng ý giúp dì thương lượng với cậu ấy, cũng không cần ra tòa, đây không phải cùng có lợi sao?"
Sắc mặt Vương Lệ Anh khá xúc động, nhưng rất nhanh xuất hiện sự khó coi: "Nhưng... tuy là con của tôi đã nhập hộ khẩu thành phố Dung, hộ khẩu của tôi vẫn ở quê, giờ sức khỏe tôi không tốt nữa, bảo tôi về quê công chứng, cảm thấy không làm được. Cái này có thể tìm người làm thay không?"
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Lustaveland. com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của lustaveland. Bản sẽ không đầy đủ. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.
Ninh Uyển lắc đầu: "Di chúc công chứng cần phải tự tay làm, nhưng nếu như người lập di chúc vì bệnh hay do nguyên nhân đặc biệt không thể tự mình làm, có thể yêu cầu cơ quan công chứng phái công chứng viên đến chỗ dì làm. Nhưng có điều một khi công chứng xong, nếu như dì muốn sửa đổi, cũng phải thông qua cơ quan công chứng này mới được, về điểm này có hơi không tiện."
Ninh Uyển dừng một chút, nhìn Vương Lệ Anh.
Suy nghĩ người già thường thay đổi, không chừng bây giờ sống chết không cho con trai, nhưng lúc lâm chung lại thay đổi chủ ý thì sao?
"Nghĩ đến dì Vương nói quê mình ở nông thôn, có thể lúc khai thông với cơ quan công chứng địa phương khá phiền phức, hơn nữa sau này thay đổi hay hủy bỏ di chúc càng thêm khó khăn. Thực ra tôi kiến nghị dì có thể dùng di chúc luật sư làm chứng."
"Cái này có ý gì? Phải làm thế nào?"
"Chúng tôi có thể tiếp nhận sự ủy thác của dì, căn cứ theo ý của dì viết rõ nội dung di chúc, hơn nữa làm chứng như một nhân chứng, tất cả quy trình và giấy tờ pháp luật đều giao cho chúng tôi là được, phí thu cũng không đắt lắm."
Di chúc luật sư làm chứng cũng cần ít nhất hai luật sư, trong đó có ít nhất một luật sư có tư cách hành nghề, những điều này vừa hay Ninh Uyển và Phó Tranh phù hợp, hoàn toàn có thể tiếp nhận sự ủy thác này.
Vương Lệ Anh lại hỏi không ít chi tiết, Phó Tranh và Ninh Uyển đều nhẫn nại giải đáp, chỉ là Vương Lệ Anh rõ ràng vẫn có chút bất an và ngập ngừng ấp úng: "Hai thằng con tôi đều không có lương tâm, bây giờ tôi lại mắc bệnh hiểm nghèo, tuy sau này không còn mấy năm, nhưng cả đời chưa từng ăn ngon mặc đẹp, cũng nghĩ những năm cuối đời phải sống tốt. Nếu như tôi nói muốn cho Tiểu Lục nhà, hai thằng con càng không quản sự sống chết của tôi.
Tiểu Lục tuy là người lương thiện, nhưng nếu như tôi thật sự cho cậu ta nhà, cậu ta cũng thay đổi, cảm thấy ăn chắc căn nhà này rồi... vậy tôi phải làm sao đây..."
"Sau khi tôi hóa trị, sức khỏe rất tệ, đến lúc đó gọi trời trời không đáp, gọi đất đất không linh..."
Tuy Vương Lệ Anh chỉ nói đến đây, nhưng Ninh Uyển lập tức hiểu: "Cho nên khi trước dì sống chết kéo Lục Phong kết hôn cũng là vì còn có ý nghĩ này?"
Vương Lệ Anh gật đầu, hơi xấu hổ: "Tôi nghĩ kết hôn rồi, có giấy chứng nhận của pháp luật, không phải quy định giữa hai vợ chồng phải chăm sóc lẫn nhau sao? Có giấy chứng nhận chúng tôi sẽ là người thân, cho Tiểu Lục nhà cũng là quá đỗi bình thường, Tiểu Lục cũng phải chăm sóc tôi, phụng dưỡng đưa tiễn tôi về cuối đời..."
Bà nói như vậy, Ninh Uyển đều hiểu rồi.
Sống chết kéo Lục Phong kết hôn, một là do Vương Lệ Anh không hiểu luật pháp, bị đầu độc bởi những bộ phim truyền hình bậy bạ. Hai là vì cũng có lòng ích kỷ trong đó, bà cảm thấy kết hôn rồi, Lục Phong sẽ có nghĩa vụ nuôi dưỡng bà, việc phụng dưỡng đưa tiễn có thể đảm bảo. Là phần bồi thường và báo đáp, sau khi bà chết căn nhà dành cho Lục Phong. Theo như bà thấy như vậy là công bằng.
"Với tình huống này của dì cũng dễ xử lý, chỉ cần ký một thỏa thuận di tặng nuôi dưỡng là được." Ninh Uyển cười, "Cũng giống như dì và Lục Phong ký hợp đồng, Lục Phong phải chăm sóc tiễn đưa dì, như vậy sau này mới có thể có được tiền và nhà của dì."
"Cái thỏa thuận này là thế nào? Luật pháp quốc gia bảo vệ không? Có giữ lời không?"
Hiển nhiên Vương Lệ Anh hoàn toàn không hiểu, do đó Phó Tranh bổ sung giải thích không ít, càng dùng ngôn ngữ giản dị gần gũi phổ cập một lượt cho người lớn tuổi.
Trên mặt Vương Lệ Anh dần dần từ không hiểu bắt đầu hơi sáng tỏ, Phó Tranh cũng không chán ghét, tiếp tục nhẫn nại giải đáp mấy vấn đề, đến khi Vương Lệ Anh hoàn toàn hiểu rõ thỏa thuận di tặng nuôi dưỡng.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!