Ninh Uyển không biết một màn thoại của mình và Tiêu Mĩ đã bị Phó Tranh nghe thấy, sau khi đã nhất trí cùng Tiêu Mĩ, liền quay về chỗ Phó Tranh.
"Phó Tranh, dì Tiêu cực kỳ kích động, khi nãy ở nhà vệ sinh cứ kéo tôi không chịu buông tay. Nhưng bà ấy là một người xấu hổ, cho nên biểu hiện hơi thận trọng, anh đừng để bụng, lát nữa đi cùng bà ấy đến chỗ tụ họp của hội chị em uống tách cà phê là được, anh cư xử lịch sự, lễ độ là không sao nữa. Tôi đã thương lượng với bà ấy, chỉ cần một lần uống cà phê, sau này không cần anh ở bên nữa, để bà ấy nở mày nở mặt với hội chị em, bà ấy liền giúp chúng ta đi nghe ngóng chỗ Vương Lệ Anh."
Ninh Uyển tự cho rằng toàn bộ lời nói của mình trôi chảy trót lọt, nhưng cô không biết tại sao Phó Tranh hơi cố gắng khắc chế vẻ mặt khó coi, anh nhìn Ninh Uyển vài cái, sau đó cười có chút kỳ quái: "Ồ, được thôi."
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Lustaveland. com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của lustaveland. Bản sẽ không đầy đủ. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.
Ninh Uyển không để tâm, vừa nhắc nhở anh vài câu mới đưa mắt nhìn theo Phó Tranh và dì Tiêu rời khỏi.....
Buổi tụ họp hội chị em của dù Tiêu không kéo dài lâu, vài tiếng sau, Phó Tranh đã quay về. So với sắc mặt khó coi lúc mới đi, vẻ mặt anh bây giờ dường như... không còn khó coi hiện rõ nữa...
"Làm xong rồi?"
Anh hừ lạnh; "Xong rồi." Anh nhìn Ninh Uyển kìm nén, cuối cùng giống như không nhịn được, giọng nói kỳ quái: "Tuy tuổi 30 đã lớn, năng lực không ổn, cũng may già nhưng không quá rõ, miễn cưỡng coi như được cái mặt đẹp, là một bình hoa nam, nhưng tốt xấu gì cũng không phụ sứ mệnh, hoàn thành nhiệm vụ hiệu quả cao chất lượng tốt."
"..."
Ninh Uyển hơi ngượng ngùng: "Anh nghe thấy rồi à? Dì Tiêu hơi cố chấp, lúc trước nhất định muốn một người 25 tuổi..."
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Lustaveland. com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của lustaveland. Bản sẽ không đầy đủ. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.
"Không phải cô nói bà ấy là một fan chỉ thích tôi sao? Chỉ đích danh muốn tôi đi?"
"Là...." Ninh Uyển thật lòng có lỗi nói, "Xin lỗi, thực sự là do yêu cầu vụ án đã ấm ức cho anh. Thực ra tôi cảm thấy 30 không già chút nào, đang tuổi sung sức, có nhiều triển vọng. Hơn nữa nhìn anh thực sự không giống 30, nếu như anh thật sự để bụng, tôi giúp anh đi nói lý với dì Tiêu, nói với bà ấy đàn ông 30 tuổi là một cành hoa. Ngoài ra, tôi bao anh bữa tối một năm nhé!
Nếu anh không tha thứ cho tôi, tôi cứ tiếp tục bao anh vậy."
Ninh Uyển tưởng rằng Phó Tranh còn tiếp tục tức giận, không ngờ vừa nghe xong lời của mình, anh gần như lập tức cắt ngang: "Tôi tha thứ cho cô, làm cơm thì không cần thiết, thật sự không cần. Người khác hiểu sai tuổi tác và sức hấp dẫn của đàn ông cũng không cần cô làm sáng tỏ, tự tôi sẽ dùng năng lực chứng minh."
Chịu sự ấm ức như vậy còn không cần cô làm cơm báo đáp, trong lòng Ninh Uyển càng ngập tràn sự áy náy. Lúc này nhìn vào hình bóng Phó Tranh, cảm thấy sự bướng bỉnh lộ rõ...
"Thực ra... tuy dì Tiêu không thích sức hấp dẫn của anh, nhưng những lời đó của tôi cũng không hoàn toàn là giả. Bản thân tôi thực sự cảm thấy như vậy, anh quả thật rất đẹp trai..."
Ninh Uyển kìm nén nửa ngày, không nhịn được: "Khí chất của anh rất tốt, những điều này tôi không lừa anh... Hơn nữa anh là người cực kỳ lương thiện, còn bằng lòng giúp đỡ người khác, năng lực học tập nhanh nhẹn, làm việc nào ra việc ấy. Tuy hiện giờ chỉ là một luật sư cơ sở, nhưng chỉ cần anh tiếp tục kiên trì, nhất định ngày càng tốt hơn."
Tuy mới đầu khen Phó Tranh có hơi mất thể diện, nhưng một khi nói ra, Ninh Uyển lại thật lòng thật dạ: "Nhiều người thành đạt muộn, 30 tuổi không có kinh nghiệm là một thiệt thòi so với bạn bè đồng trang lứa, nhưng duy trì tiến bộ là được. Cuộc sống là một chặng đường dài, anh chỉ cần đứng vững hơn người khác là được, tôi đánh giá cao anh đấy Phó Tranh!"
Phó Tranh sống đến 30 tuổi không phải chưa từng nghe lời tâng bốc, thế nhưng đối diện với sự động viên và khen ngợi thẳng thắn của Ninh Uyển hiện tại, ngược lại hơi mất tự nhiên. Ninh Uyển thực sự xinh đẹp, lúc cô nhìn thẳng vào người khác đôi mắt vô thức mở to, tròn xoe.
Nghe nói con gái có đôi mắt hạnh đào dễ dàng khiến người khác nảy sinh mong muốn bảo vệ, cảm thấy vừa đáng yêu vừa trong sáng. Tuy phong cách làm việc bình thường của Ninh Uyển vốn không tương xứng với những từ này, nhưng lúc này Phó Tranh phát hiện điều đó là thật.
Suy từ phương diện công việc, không nghi ngờ khi Ninh Uyển là người dứt khoát lại lão luyện. Người như vậy vốn phải lý trí trưởng thành, thế nhưng Ninh Uyển thực sự dễ bị gạt, Phó Tranh không hề nghi ngờ chỉ cần anh tình nguyện, Ninh Uyển có thể bị anh lừa gạt còn giúp anh đếm tiền.
Cô quá dễ tin anh, quá sơ suất.
Lần đầu tiên trong đời Phó Tranh nảy sinh đôi chút cảm giác áy náy.
***
Thế nhưng sự áy náy của Phó Tranh đã tan thành mây khói sau khi gặp Cao Viễn không lâu sau đó.
Cao Viễn gặp phải một vụ án tranh chấp thu mua sát nhập xuyên quốc gia, thực sự hơi khó khăn ở vài chi tiết và khâu thao tác, vì thế đem đến hỏi Phó Tranh: "Cậu xử lý nhiều vụ án thế này, nói xem lúc này nên xử lý thế nào? Đối phương có ý tiếp quản thù địch..."
Vừa nói đến vụ án, Phó Tranh càng không nhàn rỗi nghĩ đến chuyện khác, anh bắt đầu hướng dẫn tận tình.
Hai người chốc chốc thảo luận và phân tích, đến khi Cao Viễn lộ vẻ bừng tỉnh đã là gần một tiếng sau.
"Cậu thật sự không làm thương mại nữa? Thật sự đáng tiếc!"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!