Chương 22: (Vô Đề)

Ninh Uyển tạm biệt Phó Tranh, vội vã ăn một bữa ăn nhanh, lại xử lý vài mail công việc trong công ty. Nhìn thời gian đã sắp 7h30, cô nhanh chóng thu dọn đồ đạc, vội vàng chạy đến chỗ nhảy quảng trường, nói trắng ra, nơi nhảy mới này cũng là do Ninh Uyển khai phá.

Gió tối vừa thổi, có cảm giác dễ chịu trên mảnh đất thoáng đãng này. Không lâu sau, có vài phụ nữ trung niên nói chuyện và từ từ tụ tập lại. Nhưng tiếc là Ninh Uyển thò đầu nhìn rất lâu cũng không thấy dì Tiêu. Vị dẫn đội nhảy quảng trường này thật sự là người rất bận rộn, vừa điểm 7h40 mới thấy bà ấy thong dong đi đến. Nhưng bà vừa đến, Ninh Uyển vẫn chưa có cơ hội bắt chuyện, dì Tiêu "nhân vật linh hồn" này đã mở loa, sau đó hăng hái ngút trời nhảy theo điệu nhạc nhịp nhàng.

Ninh Uyển không có cách nào khác, cũng không thể mọi người đều nhảy mà cô chỉ đứng, quá lạc loài. Sau đó dứt khoát nhảy theo...

Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Lustaveland. com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của lustaveland. Bản sẽ không đầy đủ. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.

Mấy vũ khúc tiếp theo, Ninh Uyển nhảy đến mức thở hổn hển. Cuối cùng vào lúc nghỉ ngơi giữa giờ, do các động tác cứng nhắc của cô, biểu cảm bối rối cùng phản ứng tụt lại phía sau không ra làm sao đã thành công thu hút sự chú ý của dì Tiêu dẫn đội.

"Cô là...."

"Dì Tiêu, cháu là Ninh Uyển." Ninh Uyển cười híp mắt, cũng không trực tiếp vào chủ đề, phải tâng bốc trước đã, "Cháu nghe nói dì nhảy rất đỉnh, bình thường cháu luôn ngồi ở văn phòng làm việc, cả người cứng nhắc, nhảy so với dì còn kém xa. Hôm nay nhảy cùng dì, cảm thấy thể lực còn không bằng dì, lẽ nào dì duy trì cơ thể tốt như vậy sao...."

Chỉ tiếc là Tiêu Mĩ không tỏ vẻ nở mày nở mặt, chỉ dè dặt hỏi: "Thật sao?"

"Sao lại không thật, dì xem sau này cháu có thể gọi dì là chị Tiêu không?" Ninh Uyển thành thật, "Trước đây cháu nghe người khác trong tiểu khu gọi dì là dì Tiêu, khi nãy mới gọi như thế. Nhưng bây giờ nhìn người thật, trông dì lại trẻ mà khí chất như vậy, gọi là dì cháu thật sự không gọi được, hay là gọi bằng chị đi?"

Theo lý mà nói, những lời tâng bốc này rất có tác dụng với đa số người, đối với người khen ngợi mình, họ càng dễ nảy sinh cảm giác thân thiết, thế nhưng vị dì Tiêu này thực sự là một ngoại lệ, có lẽ bình thường là mặt trăng vây quanh bởi các vì sao, được người khen nhiều rồi, vì thế hiểu biết sâu rộng. Cho dù Ninh Uyển ca ngợi như vậy, cuối cùng bà vẫn mang cảm giác xa lạ cao cao tại thượng và thận trọng, hại Ninh Uyển không thể buông bỏ, không có cách thúc đẩy kế hoạch bắt chuyện của mình.

Vẫn là dì Tiêu dứt khoát vào vấn đề, bà lườm Ninh Uyên vài cái, dùng ánh mắt nhìn rõ mọi thứ tự mình mở lời: "Nói đi, sao cô lại đến tiếp cận tôi?"

Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Lustaveland. com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của lustaveland. Bản sẽ không đầy đủ. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.

Được rồi... nếu như đã thích không vòng vo, Ninh Uyển cũng không khéo léo nữa: "Là thế này dì Tiêu..."

Kết quả lời chưa nói xong, Tiêu Mĩ ho vài tiếng cắt ngang Ninh Uyển, gảy tóc mái: "Không phải khi nãy muốn gọi chị sao?"

"..." Ninh Uyển hiểu "kẻ thức thời là trang tuấn kiệt", lập tức gọi: "Chị Tiêu, là thế này, em là Ninh Uyển, là luật sư của xã khu Duyệt Lan. Hiện đang tiếp nhận một vụ án khá phiền phức, chị biết Vương Lệ Anh chứ? Nghe nói chị là bạn của bà ấy, rất muốn hỏi thăm chuyện của bà ấy từ chị."

Kết quả Ninh Uyển nói xong ngọn ngành câu chuyện, Tiêu Mĩ không nhiệt tình lắm: "Nói thật, người trong tiểu khu coi tôi là bạn nhiều lắm, nhưng tôi cũng không thể quản chuyện của mọi người bạn đúng chứ? Vương Lệ Anh cũng chỉ là thành viên tham dự đội nhảy quảng trường khá sớm mà thôi, bình thường không có việc gì tán gẫu vài câu, cô là một người trẻ, có lẽ cũng biết tình chị em plastic đúng không?"

"..."

Dì Tiêu sau khi nói đủ mấu chốt mới đi thẳng vấn đề: "Đương nhiên, nếu như tôi ra tay, tất nhiên mã đáo thành công. Cô muốn nghe ngóng điều gì cũng được, nhưng mà... cô cũng biết tôi rất bận, làm gì có nhiều thời gian như vậy..."

Ninh Uyển nghe ra hàm ý trong đó: "Xin nhờ chị nghe ngóng những chuyện này, đương nhiên em cũng phải có thành ý, chị Tiêu mong muốn gì thì cứ nói?"

Nói xong lời này, trong lòng Ninh Uyển cầu nguyện, xin Tiêu Mĩ đừng há miệng lớn như sư tử...

Tiêu Mĩ than một hơi: "Nhà, xe, tiền, những thứ này tôi đều không thiếu."

Ninh Uyển thở phào....

"Tôi thiếu một người bạn trai."

Ninh Uyển lại thấp thỏm, nhưng cũng may cô có đối sách: "Không sao, em có quan hệ tốt và chủ nhiệm Quý ủy ban công tác xã khu, trong tiểu khu có tài nguyên độc thân ưu tú nào, nếu như phù hợp em giúp chị thám thính, sau đó giới thiệu cho chị làm quen, không biết chị Tiêu có yêu cầu cứng nào với bạn trai không?"

Vừa nói đến đây, Tiêu Mĩ rất cởi mở: "Không yêu cầu gì, chỉ là đẹp trai, cao chút, dưới 25 tuổi là được."

Đây gọi là không yêu cầu gì? Còn phải dưới 25 tuổi?

Tình cảm bây giờ đều thịnh hành yêu quên tuổi tác sao? Việc này quả làm khó Ninh Uyển, bảo cô đi đầu tìm một thanh niên anh tuấn dưới 25 tuổi kết đôi cho dì Tiêu này bây giờ....

Cũng may Tiêu Mĩ hắng giọng, lại bổ sung: "Thực ra ấy, tôi cũng không thật sự muốn tìm bạn trai, chỉ là tôi không muốn thua."

"Cái gì?"

Tiêu Mĩ lườm Ninh Uyển: "Không muốn thua Vương Lệ Anh." Bà không giấu đáp: "Thực ra cũng không cần cô nói, trong tiểu khu đã truyền ra rồi, nói Vương Lệ Anh đã tìm một người đàn ông trẻ 26 tuổi làm đối tượng kết hôn, nhưng bà ta đẹp hơn tôi, trẻ hơn tôi sao? Sao bà ta có thể tìm được một người đàn ông trẻ như vậy?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!