Chương 21: (Vô Đề)

Sau khi đã xác nhận Cao Viễn cầm chìa khóa xe, Ninh Uyển về nhà ngủ ngon một giấc, ngày hôm sau tinh thần sảng khoái đến văn phòng.

Vừa bước vào phòng làm việc, quả nhiên Phó Tranh đã đến, Ninh Uyển vỗ vỗ anh, sau đó lôi ra một hộp cơm Lock&Lock từ trong túi chuyển cho anh.

Rõ ràng Phó Tranh hơi bất ngờ: "Đây là.."

Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Lustaveland. com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của lustaveland. Bản sẽ không đầy đủ. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.

"Hoa quả." Ninh Uyển chớp mắt, "Buổi sáng tôi cắt đấy, có dâu tây, việt quất, táo, đem cho anh một phần."

Phó Tranh ngẩn người, gương mặt vốn đẹp trai hơi lạnh lùng lập tức lộ một nụ cười nhẹ, đôi mắt anh hơi cong nhìn Ninh Uyển, dáng vẻ thậm chí trông hơi ngây thơ và không màng thế sự: "Cảm ơn."

Thực ra Phó Tranh không nói lời gì đặc biệt, nhưng Ninh Uyển bị anh nhìn thế này, vậy mà trong lòng hốt hoảng vô cớ, nhanh chóng để lại hoa quả, đến nhìn thẳng cũng không dám nhìn Phó Tranh, nhanh chóng đi qua anh, ho hai tiếng như muốn che giấu, sau đó ngồi xuống chỗ của mình.

Người đàn ông như Phó Tranh này, thực sự là mầm họa ngầm, cô là người ý chí kiên định như vậy, nhìn anh thêm vài cái, lại không nhịn được hơi căng thẳng.

Ninh Uyển trước giờ vẫn luôn tự hào mình không trông mặt mà bắt hình dong, cô càng coi trọng phẩm hạnh của một người. Nhưng giờ đây nguyên tắc này đặt vào Phó Tranh, có vẻ như không có hiệu lực. Bởi vì Ninh Uyển phát hiện, khi một người có phẩm hạnh tốt lại đẹp mã, cô cũng không có cách miễn nhiễm, thực sự không nhịn được đối xử đối phương đặc biệt hơn... nhất là khi...

Nhất là khi bây giờ nhìn lại, Phó Tranh thật sự là người không tệ, tuy nội tâm hơi dao động nhưng tổng thể tam quan đứng đắn, không đi đường tắt, thà bị "lưu đày" tới xã khu cũng không đồng ý khuất phục. Là người nghĩa khí, vì giúp cô "vả mặt" Thi Vũ không tiếc hy sinh thân mình, tuy hơi có một tật xấu nhỏ thích giả tạo, nhưng là người phải có khuyết điểm, đặc biệt bây giờ dưới sự nhắc nhở của cô, con người anh đã nhanh chóng thực tế hơn rồi, ngồi trên cái ghế nhựa 20 đồng cũng vô cùng nhã nhặn...

Nhưng khi nghĩ đến cái ghế nhựa này, Ninh Uyển thấy hơi ngại, lúc đầu là vì bức "lính nhảy dù" này đi, cô thật sự không quan tâm đến việc đi tìm lão Quý xin ngân sách. Bây giờ nhìn lại, một người đàn ông tuấn tú cao ráo chân dài như Phó Tranh chỉ ngồi loại ghế nhựa này thực sự quá hạ thấp rồi, phá hoại sắc đẹp của anh, ấm ức cho anh quá!

Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Lustaveland. com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của lustaveland. Bản sẽ không đầy đủ. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.

Ninh Uyển hắng giọng: "Cái ghế này của anh, buổi chiều tôi tìm lão Quý, đổi cho anh một cái khác tốt hơn."

Kết quả Phó Tranh rất bình tĩnh, anh cười với Ninh Uyển: "Không sao, ngồi cái này quen rồi."

Chỉ là Phó Tranh càng điềm tĩnh như vậy, Ninh Uyển càng áy náy khó chịu, không đợi đến buổi chiều, lập tức dứt khoát chạy đến phòng làm việc của lão Quý sát vách, moi một khoản ngân sách, xử lý xong chuyện này.

Cô càng nhìn Phó Tranh, càng cảm thấy 360 độ anh không có góc chết, còn có thể chịu thiệt chịu khổ, trong lòng càng có ý nghĩ nên bù đắp đối phương, nhìn Phó Tranh không nhịn được oán trách: "Đều trách anh lúc đầu cải trang thật quá, hại tôi có hiểu lầm với anh, cho rằng anh là một thiếu gia. Con người anh cũng thật là... có những lúc không cần phô trương, thể hiện sự yếu thế của mình trước mặt người khác cũng đâu có gì, trong cuộc sống vẫn còn nhiều người nguyện ý ra tay giúp đỡ lắm.

Anh không tỏ ra yếu thế, sao người ta biết anh cần giúp đỡ."

Phó Tranh chỉ mím môi cười đầy ẩn ý, tuy anh đẹp trai đến mức có tính tấn công, nhưng dáng vẻ cười như này lại giống như mang chút xấu hổ thẹn thùng, Ninh Uyển nhìn một chút, không nhịn được hơi đỏ mặt, cô thật sự thích kiểu này…

***

Từ khi Phó Tranh đổi kế hoạch, phát hiện con người Ninh Uyển thực ra rất giống Cao Viễn nói, rất đơn giản cũng khá tốt, cô hơi có chút khoảng cách tự nhiên đối với người có tiền không cùng tầng lớp, thế nhưng cô lại rất hữu nghị đối với những người cũng tầng lớp thậm chí điều kiện cuộc sống còn khó khăn hơn, thậm chí cũng thường bằng lòng chủ động giúp đỡ kẻ yếu. Nói dễ nghe thì là lương thiện, nói khó nghe hơn là hơi quá nhẹ dạ cả tin.

Đương nhiên, Phó Tranh cũng không thể nói điều gì đối với việc này, bởi vì lúc này anh đang hưởng phúc lợi của việc Ninh Uyển quá nhẹ dạ cả tin.

Một khi anh tỏ vẻ yếu thế ngoan ngoãn, thì Ninh Uyển, người vốn khó ở cứng như xương quả nhiên hoàn toàn trở nên lúng túng và áy náy. Anh càng không mở miệng đòi hỏi, Ninh Uyển càng muốn chủ động cho. Việc nước lửa không thể dung hòa trước đây như chưa từng tồn tại. Phó Tranh vô cùng mãn nguyện với hiện tại, cuối cùng anh cũng có thể sống chung hòa bình với Ninh Uyển, cũng thật sự đã gặt hái không ít gợi ý từ cách giải quyết mâu thuẫn xã khu hàng ngày của Ninh Uyển.

***

Mà sự thật là Ninh Uyển bên cạnh Phó Tranh giờ đây không có chút phòng bị với Phó Tranh, cô hoàn toàn không biết cái vị ngồi bên cạnh đang nghĩ gì, cô vẫn còn suy nghĩ làm thế nào tiếp tục giúp Phó Tranh tiết kiệm tiền...

Cũng vào lúc này, tư duy tiết kiệm tiền của cô bị người xông vào phòng làm việc cắt ngang.

"Luật sư, tôi muốn ủy thác hai người giúp đỡ tôi!"

Ninh Uyển ngẩng đầu, mới phát hiện người đến lại là Lục Phong.

Trên mặt Lục Phong đầy quyết đoán: "Tôi muốn ủy thác hai ngươi giúp tôi kiện dì Vương." Anh ta nghiến răng, "Tôi muốn kiện bà ta xâm phạm quyền danh dự của tôi!"

"Tôi đã nghĩ rồi, hành động của tôi là ngay thẳng đứng đắn, chuyện này tôi vốn không làm, tại sao tôi phải chạy!" Lục Phong giống như cuối cùng đã hạ quyết tâm, thái độ kiên quyết, "Tôi quả thực là người vùng khác không bối cảnh cũng không có tiền, vốn bị dì Vương dây dưa thành thế này cũng sợ phiền phức, chỉ muốn rời đi là xong. Nhưng chuyện này tôi về nhà nghĩ ngợi mấy ngày, có nói dì Vương cũng không nghe, cắn chặt cái cớ tôi và bà ấy đã xảy ra chuyện gì, nói tôi chịu trách nhiệm, muốn đăng ký kết hôn với tôi. Tôi nhìn con gái Kiều Kiều của mình, cảm thấy bản thân không thể yếu đuối trốn chạy như vậy."

"Không làm chính là không làm, nếu như tôi chạy trốn, sau này không chừng dì Vương còn gây ra lời đồn thất thiệt gì đó, tôi là lập trình viên, nghề này cũng chỉ có một giới nhỏ. Cho dù có rời khỏi thành phố Dung, những tin tức này tôi cũng không thể bảo đảm không truyền tới công ty tôi làm tương lai, thay vì chôn vùi tôi thế này, chi bằng trực tiếp đối mặt, cho dù tôi không để ý danh tiếng của mình, sau này con gái đi học có những chuyện xấu như vậy, kêu con bé sao có thể ngẩng đầu?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!