Chương 20: (Vô Đề)

Tuy rằng vả mặt người khác rất sướng, Phó Tranh diễn thế nào giống thế đấy, đến mức mỗi giây phút Ninh Uyển đều bị dẫn dắt diễn kịch, cô cảm thấy bản thân thực sự đã ôm chắc chân của một ông chủ nhiều tiền tới nỗi là con gà, con chó đắc đạo thăng thiên. Đương nhiên, cảm giác lâng lâng tồn tại đến khi bước khỏi cửa khách sạn, sau khi bị một trận gió lạnh bên ngoài thổi, Ninh Uyển đã tỉnh táo rồi...

Lúc này cô hơi lúng túng: "Cái khách sạn nát đáng chết này, xung quanh không có tàu điện ngầm, chỗ này quả thực khó bắt xe, chúng ta về thế nào đây? Trạm bus gần nhất cũng phải đi bộ một cây số..."

Mà tiếng nói cô vừa dứt, vừa có một chiếc taxi vừa có khách xuống, sau đó lái hướng chỗ Ninh Uyển.

Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Lustaveland. com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của lustaveland. Bản sẽ không đầy đủ. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.

"Trời giúp ta rồi!" Ninh Uyển vui mừng muốn đi đến mở cửa xe, "Vận may tốt thật, đi thôi đi thôi, lên xe."

Nhưng cô vừa duỗi tay ra liền bị Phó Tranh túm quay lại, những thứ xảy ra tiếp theo thực sự không chân thật với Ninh Uyển. Cô chỉ nhớ có một chiếc xe thể thao vô cùng vô cùng chói mắt, trông đặc biệt đặc biệt đắt dừng trước mặt họ. Bên trong có người, cung kính gọi Phó Tranh là "Anh Phó", sau đó chuyển chìa khóa, sau đó nữa đợi cô phản ứng lại thì bản thân đã ngồi trên ghế phụ chiếc xe thể thao xa hoa này rồi.

Quần áo thì có thể mua hàng nhái, nhưng chưa từng nghe xe thể thao cũng có hàng nhái? Các phụ kiện trong xe đều lộ ra mùi thơm của nhân dân tệ. Ninh Uyển không dám sờ cái này, chạm cái kia, chỉ sợ làm hỏng linh kiện nào đó trong xe phải đền rất nhiều tiền...

"Phó Tranh, chiếc xe này ở đâu ra?"

Phó Tranh mím môi, bình tĩnh đáp: "Mượn chỗ Cao Viễn."

Chuyện này thật kinh khủng, Ninh Uyển thực sự bùng nổ: "Cái gì? Anh lén lút liên lạc Cao Viễn mượn xe?" Cô dừng lại, nghĩ tới tình hình ban nãy, ấp úng hỏi lại: "Cho nên anh... anh là vì giúp tôi giải vây mới liên lạc với Cao Viễn?"

"Ừm."

Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Lustaveland. com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của lustaveland. Bản sẽ không đầy đủ. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.

Lúc này Ninh Uyển như ngồi trên đống lửa, đột nhiên cảm thấy chiếc xe thể thao sang trọng này trông thật đáng ghét. Cảm thấy mỗi lỗ chân lông đều chảy máu của sự bóc lột tư bản.

"Anh cần gì làm vậy?"

Phó Tranh lạnh lùng, chỉ lườm cô một cái: "Cô vì muốn chống chế để tôi giả làm bạn trai cô, cô cho tôi nhiều quầng sáng như vậy, để đối phó với chiếc BMW đó, tôi đã giúp cô gậy ông đập lưng ông rồi, kết quả cô lại dễ dàng nhận thua trước mặt nhiều người ở hội trường buổi tiệc. Không phải cô chạy đến đấy để diễu võ giương oai sao? Sao có thể chán nản bỏ về?"

Ninh Uyển khô khan hỏi: "Thế nên vì để giúp tôi, anh đi liên lạc với Cao Viễn?"

"Ừm."

Ninh Uyển bỗng cảm thấy tình nghĩa của Phó Tranh với mình nặng ngàn cân, không ngờ tiểu đệ cô thu nhận này lại nghĩa khí đến vậy!

"Anh.. Anh sẽ không vì mượn cái xe này mà ngủ với anh ta chứ?"

Phó Tranh vốn đang lái xe ổn định, nhưng Ninh Uyển nhắc đến Cao Viễn như vậy, có lẽ trong lòng anh thấy hơi tội lỗi khi nghĩ đến con sói háo sắc đó, suýt chút nữa không nắm chắc vô lăng, đầu xe hơi chệch hướng, nhưng may là rất nhanh anh đã khôi phục sự bình tĩnh.

"Không có, sẽ không ngủ."

Chỉ là sự phủ nhận của Phó Tranh lại không thể khiến Ninh Uyển yên tâm: "Loại người như Cao Viễn, sao có thể vô duyên vô cớ cho anh mượn chiếc xe đắt như vậy miễn phí được? Thiên hạ này không có bữa cơm không phải trả tiền, vậy anh ta rốt cuộc chuẩn bị làm gì? Thả dây câu dài câu cá lớn sao? Nước ấm luộc ếch?"

"Anh ta bảo tôi cùng ăn bữa cơm."

Nghe thấy yêu cầu Cao Viễn, ngược lại Ninh Uyển thở phào, tiếp theo hơi lo lắng: "Anh ta sẽ không chuẩn bị lúc ăn bỏ thuốc mê hoặc cưỡng gian anh chứ?"

"..."

Có lẽ Phó Tranh ngây thơ chưa từng trải qua sự ghê tởm của xã hội, quả nhiên, sau khi anh nghe xong đầu xe không nhịn được chệch hướng...

"Cẩn thận lái xe! Cẩn thận lái xe! Hết sức tập trung!" Ninh Uyển bị dọa tim sắp vọt lên cổ họng, nghĩ lại vẫn thấy sợ nói: "Hình như xe này đắt hơn nhiều so với BMW S7 đấy, anh phải lái cẩn thận, đừng đụng trúng đâu, đó không phải chuyện một bữa cơm có thể giải quyết, có thể phải ngủ cùng thật đấy..."

Phó Tranh không nói gì, qua vài phút, hình như anh đã bình tĩnh lại, hơi khô khan nói: "Cao Viễn... Có lẽ không vô sỉ như cô nghĩ đâu."

Thấy chưa? Ngây thơ như vậy đấy!

"Anh nói con người anh lẽ nào thật sự bị Cao Viễn làm này làm nọ, mới có thể nghe ý kiến của tôi sao? Đê tiện là giấy thông hành của kẻ đê tiện, loại người như Cao Viễn không tốt! Anh cẩn thận với anh ta chút, anh ta mời anh ăn cơm thì tôi đi cùng anh, không thể để anh ta có cơ hội ở một mình với anh, chưa biết chừng sẽ làm ra loại chuyện phi pháp gì đó."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!