Nhưng rất nhanh, Ninh Uyển liền biết điều tốt không linh, điều xấu lại linh nghiệm. Khi nãy cô còn vui vẻ tự đắc vì không có ai chú ý mình, thì Thi Vũ sau khi chào hỏi xong các vị khách bất ngờ quay ngọn thương về phía cô.
"Ôi chao, quên nói với mọi người, hôm nay Ninh Uyển cũng đến." Giọng nói cố tình của Thi Vũ khiến mọi ánh mắt trong hội trường nhanh chóng hướng về chỗ ngồi phía góc của Ninh Uyển, cô ta giả vờ thùy mị: "Ninh Uyển ấy, thật sự là người rất bận rộn, những bữa trước đây tôi tổ chức cô ấy không tham gia đâu, lần này là tôi và bạn trai đích thân lái xe đến đón cô ấy ở cổng xã khu đó."
Nói đến đây, Thi Vũ lại nhìn Ninh Uyển thêm lần nữa, tỏ vẻ như một người chị em tốt quan tâm cô: "Ninh Uyển ấy, cũng thật là, tôi cũng biết sự chênh lệch tâm lý của cô rất lớn, dù sao trước kia học cấp 3 cũng là một học bá trong trường, kết quả không phát huy được khi thi đại học, chỉ đỗ một trường rất bình thường. Sau đó đi xin việc tất nhiên bị ảnh hưởng. Nhưng con người phải học cách nhìn về phía trước, cô vẫn luôn hoài niệm quá khứ thì có ích gì?
Trường học và xã hội vốn là hai chuyện khác nhau, cô phải học cách chấp nhận đi."
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Lustaveland. com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của lustaveland. Bản sẽ không đầy đủ. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.
Thi Vũ ngừng một chút, tiếp tục nói bóng nói gió: "Tuy đối với cô mà nói, thấy các bạn học đều có sự nghiệp thành công, nhưng mình cô lại bị công ty định biên nhân sự "lưu đày" đến làm việc cố định tại xã khu, sự so sánh này làm cô không thoải mái, cảm thấy mọi người sẽ coi thường cô, do vậy khi trước sống chết không chịu tham gia những hoạt động họp lớp cấp 3, xa cách chúng tôi, những điều này tôi có thể hiểu.
Nhưng chúng ta đều là bạn học mà, sao có thể chê cười cô chứ, nếu cô có khó khăn gì thì nói ra, hiện nay không ít bạn học trong số chúng ta có chút tên tuổi, không chừng có thể giúp cô giải quyết khai thông quan hệ nữa."
Gia đình Thi Vũ rất có tiền, có mạng lưới quan hệ ở thành phố Dung. Tuy hồi cấp 3 hay kết bè chèn ép người khác, hoành hành ngang ngược, bạn học thấy vậy đều đi đường vòng. Nhưng dẫu sao hiện thực tàn khốc, bây giờ bước vào xã hội, lợi ích cũng được mà tiền bạc cũng được, không ít bạn học đều tụ tập xung quanh cô ta. Những người bây giờ đến tham gia tiệc sinh nhật của cô ta, đa số đều muốn cầu cạnh.
Do đó đối với những lời miệng nam mô bụng bồ dao găm của Thi Vũ, tất cả mọi người chỉ có thể duy trì sự im lặng, thậm chí cũng có mấy người phụ họa theo.
"Đúng là như thế đó Ninh Uyển, con người Thi Vũ rất nhiệt tình. Lần trước bố tôi bị nhồi máu cơ tim, vào viện không có giường nằm, là Thi Vũ khai thông quan hệ giúp giải quyết, cô có vấn đề gì thì cứ nói, không chừng Thi Vũ có thể giúp đỡ."
"Đúng đó đúng đó, lần trước tiền cọc mua nhà của tôi thiếu 10 ngàn, là Thi Vũ cứu nguy cho tôi mượn đó."
Như Ninh Uyển dự liệu, bạn học ở hội trường cậu một câu tôi một câu líu ríu, cứ thế biến tiệc sinh nhật thành hiện trường tâng bốc Thi Vũ quy mô lớn. Tất nhiên, tuy không nói nhưng trong lòng mọi người đều biết, họ đều không hài lòng với Thi Vũ hồi còn học cấp 3, bọn họ không biết giới hạn, còn thuận theo ý của Thi Vũ "nịnh bợ kẻ mạnh, ức hiếp kẻ yếu", trong lời nói còn châm biếm soi mói Ninh Uyển.
Kết quả là như vậy, nhưng Thi Vũ còn quá đáng hơn, cô ta nhìn hướng một cô gái đang ngồi ở trong góc không nói chuyện: "Tống Lâm Hà, cô nói xem, Ninh Uyển như vậy là đúng hay không đúng?"
Tống Lâm Hà là một cô gái rất bình thường, là kiểu con gái khiến người khác rất ít nhận ra được khi đứng trong đám đông. Cô ấy cũng không thích bị đám đông theo dõi, những lời này của Thi Vũ khiến mọi người đều hướng về cô ấy.
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Lustaveland. com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của lustaveland. Bản sẽ không đầy đủ. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.
Thi Vũ hơi mất kiên nhẫn, thúc giục nói: "Cô nói đi chứ! Tôi bảo cô đánh giá đấy!"
Tống Lâm Hà nhìn Ninh Uyển hốt hoảng và khó xử, cuối cùng cụp mắt, mím chặt môi, nhát gan lắc đầu.
Thi Vũ không định bỏ qua cho cô ấy: "Cô không có miệng sao? Cô phải nói ra chứ, lúc trước khi học cấp 3 không phải cô cực kỳ thích Ninh Uyển sao? Vậy cô nói xem, Ninh Uyển làm đúng không?"
Cảnh tượng này với lúc học cấp 3 có khác gì nhau? Ninh Uyển không nhìn nổi nữa: "Được rồi, tôi sai rồi, là tâm lý tôi mất cân bằng, nhìn thấy Thi Vũ cô thành công như vậy, mình lại bình thường không gì đặc biệt, cảm thấy không dễ chịu, cho nên luôn không đến họp mặt. Nhưng không cùng chí hướng không thể làm bạn, hiện tại tôi và cô không cùng một tầng lớp, những buổi tụ họp sau này đừng gọi cho tôi nữa."
Những lời này nói xong, Tống Lâm Hà ngẩng đầu, nhìn Ninh Uyển vừa có lỗi vừa cảm kích, cô ấy giống như muốn nói, nhưng ánh mắt Ninh Uyển ra hiệu ngăn co lại.
Ninh Uyển trước giờ luôn cứng rắn khí phách bây giờ lại cúi đầu trước mặt mình, cuối cùng Thi Vũ có vẻ hài lòng, cũng không dây dưa nữa, cười giống như một "con bướm xã hội"* nâng ly rượu bay đến chỗ bạn trai Dương Bồi, hội trường lại khôi phục không khí hòa hợp.
* (Tuýp người quảng giao, khéo giao tiếp),
***
Trước giờ Phó Tranh không hề biết cuộc chiến không đổ máu giữa phụ nữ lại ác liệt đến vậy, bây giờ là lần đầu tiên tham gia buổi tụ họp "tàn sát khốc liệt" như này, cũng coi như xem thế là đủ. Thế nhưng vị đương sự bên cạnh bị chế giễu chà đạp trước công chúng lại vô cùng bình tĩnh.
Điều này khiến Phó Tranh hơi bất ngờ, thì ra Ninh Uyển là một người rất ngang bướng trước mặt mình, nhưng ở trước mặt cô bạn học "cường quyền" này thì nằm yên chịu nhục? Thì ra cô là kẻ mềm nắn rắn buông?
Bỗng chốc anh hơi hối hận, mình lại bị ma quỷ ám ảnh ra mặt giúp cô, giống như một kẻ ăn no rửng mỡ đi lo chuyện bao đồng. Đương sự bị ức hiếp còn không có ý định phấn chấn tinh thần.
Tiết mục vừa rồi qua đi, Ninh Uyển không những không có biểu hiện tức giận, thậm chí còn thèm ăn, tiếp tục liều mạng ăn thêm hàu sống, còn uống thêm rất nhiều nước ép tươi, một lúc sau đánh tiếng với Phó Tranh rồi đi vệ sinh.
Tuy địa điểm của tiệc sinh nhật này có thể chấp nhận được, nhưng đồ ăn vẫn không hấp dẫn nổi Phó Tranh, mà phẩm hạnh của tất cả mọi người ở đây hiển nhiên khiến Phó Tranh được mở rộng tầm mắt. Ninh Uyển vừa đi, anh cũng không muốn giả vờ nữa, buồn chán lấy điện thoại ra...
Chỉ là đúng lúc Phó Tranh chuẩn bị đọc tin tức trên điện thoại, bên cạnh lại có người đi đến.
Phó Tranh ngẩng đầu, phát hiện là nhân vật chính Thi Vũ của bữa tiệc. Lúc này, bạn trai cô ta Dương Bồi không ở bên cạnh, cô ta khẽ mím đôi môi đã tô đầy son đẹp, để lộ một nụ cười đủ thích hợp: "Chào luật sư Phó, lúc nãy là tôi đã mạo phạm anh, không ngờ anh từ Weil&Tords trở về, thực ra tôi rất ngưỡng mộ Weil&Tords. Anh quả thực quá am hiểu, những kiến thức anh nói với tôi trên xe thực sự khiến tôi giác ngộ. Anh xem chúng ta có thể add Wechat, trao đổi số điện thoại không?
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!