Sau khi đã cảnh cáo Phó Tranh, nói bóng gió với Cao Viễn, cuối cùng Ninh Uyển cũng thở phào một hơi, liên tiếp cảm thấy mình đã hoàn thành một việc lớn, ngày thứ hai đi làm ở phòng làm việc xã khu, chỉ cảm thấy tâm hồn thư giãn, thế giới hòa bình.
Từ sau khi ngả bài, thái độ Phó Tranh rất nghiêm túc, lúc mới đến đã phát hiện anh ngồi ở phòng làm việc rồi. Lúc cô đẩy cửa, Phó Tranh đang tiếp điện thoại tư vấn, giọng điệu lạnh nhạt cuốn hút dễ nghe lại trầm thấp, trật tự phân tích rõ ràng, logic mạch lạc, lời khuyên đưa ra sâu sắc dễ hiểu, không còn nói ngôn ngữ pháp luật không hợp thực tế như lúc mới đến xã khu, mà có thể để cư dân không có kiến thức cơ sở pháp luật dễ hiểu.
Công bằng nói, tuy Phó Tranh là người mới ngành luật, tuổi tác quả thật hơi lớn, nhưng năng lực học tập của anh rất mạnh, lòng cầu tiến cũng đủ, học một biết mười, chỉ chút đã hiểu, thực sự là một nhân tài có thể nhào nặn. Thái độ chủ yếu chăm chỉ, rất để tâm những vụ tư vấn nhỏ của xã khu, điều này hiếm thấy.
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Lustaveland. com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của lustaveland. Bản sẽ không đầy đủ. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.
Đến khi Phó Tranh cúp điện thoại, Ninh Uyển không nhịn được, vỗ vai Phó Tranh nói lời thâm ý: "Phó Tranh à, sau này anh đi theo tôi đi. Tuy tôi bị cho là kiếm không nhiều tiền trong Chính Nguyên, nhưng tạm bợ cũng đủ, dù sao thì tôi một miếng thịt, ít nhất anh cũng có hớp canh..."
Chỉ tiếc là lời tuyên bố đại ca của Ninh Uyển vẫn chưa hết, liền bị tiếng tranh chấp huyên náo cắt ngang.
"Mẹ thằng nhãi con này, còn trẻ hơn tao vài tuổi mà đã muốn dụ dỗ mẹ tao lừa tiền? Muối tao ăn còn nhiều hơn nước mày uống đấy!"
Đi cùng với tiếng gào thô lỗ, Quách Kiến Trung bước từng bước lớn vào phòng làm việc, theo ngay sau đó là người anh Quách Kiến Quốc. Lần này anh ta không mặc vest, mặc chiếc áo len chui đầu, cả người bỗng chốc thấy thay đổi, không còn vẻ ngoài quy củ, phong thái kẻ cướp liền lộ ra, tiếng chửi rủa đó là xuất phát từ miệng anh ta, mà việc khiến Ninh Uyển chết đứng là trong tay Quách Kiến Quốc túm một người, anh ta vừa mắng chửi vừa dùng sức túm cổ áo của đối phương, tưởng chừng như túm kéo cưỡng chế lôi đối phương vào.
Đối phương bị anh ta thô lỗ túm lấy là một người đàn ông đeo kính trẻ trung, trông nho nhã, thân hình gầy gò, hoàn toàn không phải đối thủ của loại đàn ông trung niên cao to vạm vỡ như Quách Kiến Quốc. Anh chàng bị Quách Kiến Quốc quẳng xuống đất, có lẽ trong lúc tranh chấp hỗn loạn đến mắt kính cũng nứt vỡ, lúc này dáng vẻ thảm hại, quẹt vết máu trên khóe miệng sau đó đứng dậy từ dưới đất lên, giọng nói hơi run rẩy: "Tôi đã nói bao nhiêu lần, sự thật đúng như tôi đã nói."
Quách Kiến Quốc đang giơ nắm đấm: "Cái thằng đàn bà này chết đến nơi rồi vẫn còn cứng miệng không chịu nói thật, có phải muốn ăn đấm một trận mới ngoan ngoãn không?"
Phó Tranh nhăn mày đứng dậy: "Đây là văn phòng luật sư xã khu, không phải là nơi khiêu khích đánh lộn. Muốn gây chuyện đi ra ngoài."
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Lustaveland. com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của lustaveland. Bản sẽ không đầy đủ. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.
Giọng nói anh trầm thấp, không hiểu sao có ảnh hưởng uy nghiêm, Quách Kiến Quốc, Quách Kiến Trung khi nãy còn rất kiêu căng hung hăng, bỗng chốc ngừng công kích, nhưng hai người họ đương nhiên chưa hết tức giận, vẫn còn hung tợn trừng mắt nhìn người đàn ông trẻ kia.
"Luật sư Phó, chúng tôi không phải đến gây chuyện, chúng tôi đến tố cáo lừa đảo, đây này, chính là thằng trước mắt, muốn lừa mẹ tôi kết hôn cùng nó, cậu nhìn xem, cho dù mẹ tôi có 60 tuổi, sao có thể nhìn trúng nó chứ? Chính là một tên mặt trắng, không giống đàn ông! Có lẽ chỉ biết dùng lời mật ngọt dụ dỗ người già!"
Quách Kiến Quốc nói xong, Quách Kiến Trung liền bổ sung: "Luật sư à, tôi đã quan sát tên lừa đảo này mấy ngày rồi, hôm nay kết quả là lén lút thu dọn đồ đạc dắt đứa con gái riêng chạy đến ga tàu, tôi nghi ngờ có phải cậu ta đã trộm đồ gì của mẹ tôi hay đã lừa tiền muốn chạy trốn, do đó túm cậu ta qua đây, muốn hai người làm chứng cho chúng tôi, chúng tôi đi báo cảnh sát!"
Quách Kiến Quốc hừ lạnh một tiếng: "Sao không phải chứ? Tôi đã nói mà, dụ dỗ mẹ tôi cũng không biết xấu hổ, một người đàn ông còn chưa đến 30 muốn lấy một bà lão 60 tuổi, gây chuyện lâu như vậy thì ra thằng lừa đảo này không thật sự muốn kết hôn, chính là dùng cái cớ này để lừa tiền! Lừa xong rồi chạy!"
Hai anh em anh một tiếng em một câu, làm loạn rất lâu, thì ra người đàn ông trẻ tuổi nho nhã yếu đuối trước mắt này là kẻ lừa đảo muốn lừa cưới mẹ già 60 tuổi mà bọn họ nói.
Quách Kiến Quốc lần này bắt được người, đắc ý ngời ngời: "Bây giờ tôi sẽ bảo vợ tôi đưa mẹ tới, mặt đối mặt, để bà ấy nhìn mặt mũi của người này, không phải đã nói là sắp kết hôn sao? Kết quả chưa lừa xong đã muốn chạy? Hành lý tùy thân và đứa con gái riêng của cậu ta tôi để em dâu canh chừng rồi, đợi mẹ tôi đến, có thể tra ra rốt cuộc có mất thứ gì trong nhà không. Lúc đó tôi báo cảnh sát, để cảnh sát điều tra rõ ràng tên trộm này!
Một kẻ vùng khác có thể là loại người tốt sao?"
Nhưng đối mặt với lời tố cáo của bọn họ, người đàn ông trẻ này hiển nhiên không phục: Các người thật sự nhầm lẫn rồi!" Anh ta gấp gáp nói, "Các người mau thả tôi đi xem Kiều Kiều, con bé còn nhỏ, nếu như tỉnh dậy phát hiện bố không ở bên, sẽ sợ hãi đến khóc!"
Quách Kiến Trung hừ lạnh một tiếng: "Thả cậu đi? Cậu mà đi không phải là cầm tiền chạy sao?
Người đàn ông trẻ gấp gáp, cầm kính mắt đã vỡ: "Tôi nói rồi, tôi không cầm tiền của nhà các người!"
"Không cầm tiền? Vậy cậu chạy cái gì? Không phải cậu có công việc ổn định ở thành phố Dung à? Lúc trước còn nghe ngóng chuyện mua nhà, đăng ký hộ khẩu cơ mà? Giả vờ cũng giống lắm, cậu đã nghĩ đến muốn sống lâu dài ở đây, còn chạy cái gì?"
"Tôi chạy là vì tôi không muốn kết hôn!"
Có lẽ đã bị chỉ trích, bị lôi kéo, bị dọa nạt quá lâu, tâm trạng của người đàn ông trẻ này cuối cùng sụp đổ, khi trước anh ta nói chuyện nho nhã, câu này bộc phát có hơi khí thế đinh tai nhức óc.
"Các người có hơi ức hiếp người quá đáng không? Đúng, tôi là người vùng khác đến, nhưng người vùng khác thì nên bị các người coi thường sỉ nhục sao? Từ đầu đến cuối đều không nghe tôi giải thích, tôi không vô sỉ như mấy người nghĩ đâu! Tôi đã ly hôn còn mang theo đứa con, nhưng tôi không cảm thấy con của mình là gánh nặng, tôi cũng chưa từng nghĩ tới đi đường tắt lừa tiền.
Thậm chí tôi vì con gái mình cũng chưa từng suy nghĩ tái hôn, tôi chỉ muốn cần cù chăm chỉ kiếm chút tiền trải qua này tháng an phận."
"So với các người, tôi là một người nghèo, nhưng các người đừng có nghĩ người nghèo thấp kém như vậy. Tôi Lục Phong chưa đến mức vì tiền mà đi tìm một bà lão 60 tuổi lừa cưới đâu! Tôi không mặt dày vô sỉ như vậy."
Người đàn ông trẻ tên Lục Phong này gào thét xong, hầu như đã dùng hết toàn bộ năng lượng của mình, nhất thời sụp đổ, anh ta nhìn Ninh Uyển và Phó Tranh, có chút ngại ngùng: "Rất xin lỗi hai vị, đã thêm rắc rối cho hai người. Nhưng tôi vẫn hy vọng hai người giúp tôi giải quyết chuyện này, để cho người nhà này đừng làm khó tôi nữa, tôi cũng là người bị hại!"
"Lời này của cậu có ý gì?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!