Chương 16: (Vô Đề)

Nửa tiếng sau, Ninh Uyển cầm cốc latte, tâm trạng vô cùng thoải mái. Thế nhưng sắc mặt Phó Tranh có vẻ không tốt, Ninh Uyển chỉ có thể an ủi nói: "Mới bắt đầu xử lí án đều như vậy, có rất nhiều chi tiết không chú ý đến, anh cũng không cần cảm thấy thua kém so với suy nghĩ tỉ mỉ của tôi. Học theo tôi, thì tay nghề sẽ lên. Nào, gọi điện thoại cho Quách Kiến Hồng hẹn riêng cô ấy tìm hiểu tình hình."

Có lẽ tuy rằng so sánh với mình, nội tâm Phó Tranh khó tránh khỏi hơi tự ti, thế nhưng nhìn chung Phó Tranh vẫn là một người tinh thần tốt, không vui nhưng vẫn gọi điện thoại hẹn gặp Quách Kiến Hồng.

Cũng rất trùng hợp, Quách Kiến Hồng đúng lúc ở gần đây, không lâu nữa sẽ đến văn phòng.

Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Lustaveland. com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của lustaveland. Bản sẽ không đầy đủ. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.

"Xin hỏi hai vị luật sư có chuyện gì sao?"

Ninh Uyển không vòng vo, thẳng thắn hỏi han: "Về chuyện của mẹ cô, tôi muốn xác nhận một chút. Tình hình hiện tại của bà ấy quả thật là thần chí không minh mẫn, khó phân biệt đúng sai và hành vi của mình?"

"Đúng vậy, anh trai và chị dâu tôi đều nói như vậy, nói mẹ tôi bị chẩn đoán ung thư phổi giai đoạn cuối, cả người chịu đả kích rất lớn, trở nên nghi thần nghi quỷ, cũng không phối hợp điều trị..."

Ninh Uyển cắt ngang: "Cô tận mắt nhìn thấy tình trạng của mẹ chị sao?"

Quách Kiến Hồng lúc này lắc đầu: "Không, trước giờ tôi vẫn ở bên ngoài làm việc, cũng là lúc trước nghe mẹ bị ung thư mới vội vàng từ chức, thu dọn hành lí, hoàn toàn chuyển về thành phố Dung. Nhưng sau khi tôi trở về, dường như tình trạng của mẹ không ổn rồi, sống chết không gặp chúng tôi. Mấy lần cùng anh trai và chị dâu đến nhà, đều bị mẹ đuổi đi."

Nói đến đây, hốc mắt của Quách Kiến Hồng đỏ lên, "Cũng là tôi không tốt, bình thường không ở bên cạnh mẹ, không thể trông nom tốt cho mẹ, mới để tên lừa đảo sát vách mẹ lợi dụng cơ hội, bây giờ gây chia rẽ đến mức mẹ thà thân thiết với anh ta cũng không chịu gần gũi con cái chúng tôi..."

Trong lòng Ninh Uyển lộp bộp một chút, sợ rằng dự cảm của mình không sai. Quách Kiến Hồng quả nhiên chưa hề gặp mặt nói chuyện với mẹ mình, cũng căn bản không biết tình trạng thật sự của bà ấy.

"Cô nói xem nếu mẹ tôi thật sự muốn tìm bạn đời, cho dù là tầm 50 tuổi, trẻ hơn bà ấy vài tuổi thì tôi cũng không có ý kiến. Cả đời mẹ làm lụng vất vả, tuổi già muốn có một người bên cạnh nói chuyện chăm sóc, cũng rất tốt. Nhưng hiện tại... người đàn ông này mới 26 tuổi, mẹ tôi đã 60 rồi. Tên đàn ông này còn nhỏ hơn tôi 3 tuổi, cô nói đi..."

Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Lustaveland. com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của lustaveland. Bản sẽ không đầy đủ. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.

Quách Kiến Hồng bắt đầu kể chuyện, càng nói càng đau lòng: "Tuy bác sĩ cũng nói, bệnh ung thư phổi giai đoạn cuối của mẹ tôi ước chừng còn 1, 2 năm nữa, thời gian không còn nhiều... nhưng tôi cũng không thể nhìn mẹ mình bị người lừa nhảy vào hố lửa..."

Gã đàn ông này tôi đã gặp qua rồi, vẻ ngoài khá giống một chàng trai đứng đắn. Tuy sau khi ly hôn còn đem theo một đứa con, nhưng cũng có một công việc hành chính. Muốn tìm một cô gái tuổi tác tương xứng kết hôn đều có khả năng, nhưng sao lại tìm mẹ tôi chứ? Mẹ tôi khổ sở một đời, mua xe mua nhà kết hôn cho 2 anh trai tôi, cũng chỉ còn có một căn nhà để ở này đứng tên mẹ tôi. Nhưng đây là nơi mẹ tôi dưỡng lão trị bệnh, nếu như bị người ý đồ đen tối lừa gạt rồi thì làm sao bây giờ?

Hai người chị dâu của tôi gay gắt như vậy, vốn chỉ muốn phân chia ngôi nhà đó, nếu như căn nhà này bị người ta lừa đi rồi cũng không biết hai chị dâu sẽ đối xử với mẹ tôi thế nào? Sau này đừng nói đến chăm sóc bà..."

Nói đến đây, mặt Quách Kiến Hồng lộ vẻ đau khổ và hổ thẹn: "Cũng trách tôi không biết tranh giành, sắp 30 tuổi rồi, kết quả chuyện thành gia lập nghiệp đều không thành..."

Ninh Uyển cũng không quên trọng trách của một luật sư, cô vừa an ủi Quách Kiến Hồng vừa nói vài câu như thường lệ, chỉ là tuy giống như nói chuyện phiếm, khác xa với nội dung công việc của luật sư, nhưng Phó Tranh lại phát hiện, chỉ chốc lát dựa theo câu chuyện phiếm của Ninh Uyển, họ đã nắm rõ tình hình cơ bản của gia đình này.

Mẹ Quách Kiến Hồng tên Vương Lệ Anh, năm nay 60 tuổi. Trước đây là lao động từ nông thôn vào thành phố, nhờ sự cần cù chịu khó, từng bước dẫn dắt cả nhà bước vào tầng lớp bậc trung. Thế nhưng điều kiện cuộc sống tốt hơn rồi, tư tưởng giác ngộ vẫn không tiến bộ, mang tư tưởng trọng nam khinh nữ "thâm căn cố đế" từ nông thôn, tin chắc con gái là bát nước đổ đi, không muốn chia gia sản.

Bà cụ mua hết nhà kết hôn và xe cho hai con trai của mình, nhưng không cho con gái gì hết, còn đòi tiền phụ sính lễ cho hai con trai, vội vàng thúc giục con gái Quách Kiến Hồng gả đi tỉnh ngoài, mà vì vấn đề sính lễ, hôn nhân của Quách Kiến Hồng luôn bị sấm sét chôn vùi. Nhà chồng của Quách Kiến Hồng cũng trọng nam khinh nữ như vậy, sau khi kết hôn cô ấy sinh một đứa con gái, từ đó tranh cãi không ngừng. Sau này chồng ngoại tình làm tiểu tam to bụng, đành chọn cách ly hôn. Con gái cũng được phán cho cô nuôi. Học vấn cô ấy không cao, một mình ở tỉnh ngoài vừa đi làm vừa nuôi con, cuộc sống khá gian khổ, nhiều năm như vậy cũng không có một đồng tiền tiết kiệm.

"Sau khi bố tôi qua đời, không phải tôi chưa từng nghĩ sớm quay về thành phố Dung, dù sao cũng muốn chăm sóc mẹ. Nhưng mẹ tôi không muốn gặp tôi." Quách Kiến Hồng lau nước mắt, "Mẹ cảm thấy phụ nữ ly hôn là một chuyện rất mất mặt, đừng có về nhà làm mất mặt mẹ nữa... nhưng bây giờ mẹ thành như vậy, tôi nghĩ cho dù bà có mắng tôi thế nào, tôi cũng muốn quay về..."

"Cô đừng nóng vội, chúng ta đi thăm mẹ cô trước đã, giúp cô nhìn tình trạng mẹ cô rồi sẽ tính toán bước tiếp theo."

Vẻ mặt Quách Kiến Hồng cảm kích, chỉ là hơi do dự: "Cái này có thu phí không?"

Ninh Uyển cười: "không thu phí."

Cô nói xong lại an ủi Quách Kiến Hồng vài câu, mới tiễn người ra khỏi phòng làm việc.

***

Quách Kiến Hồng vừa đi, Ninh Uyển liền không nhịn được thở dài một tràng: "Hy vọng tương lai con tôi sinh là con gái."

Phó Tranh vì lời nói không rõ từ đâu của cô chau mày: "Gì cơ?"

"Vẫn là con gái tốt hơn, con gái mới thân thiết, sinh con trai có tác dụng cái rắm, nếu như tìm được hai bà vợ lợi hại, sau này đừng hòng nghĩ tới chuyện yên ổn dưỡng lão, chỉ mong anh sớm chết đi rồi chia tiền của anh."

Kết quả, Phó Tranh không đồng ý với lời của Ninh Uyển: "Quách Kiến Hồng nói cô đều tin?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!