Từ sau khi Phó Tranh thành thật thú nhận với cô, cô nhìn "lính nhảy dù" này thuận mắt hơn nhiều, mang tâm trạng thoải mái, ánh mắt long lanh, thay đổi thái độ khi trước với Phó Tranh, càng ngày càng thân thiết nhiệt tình.
Nhưng tiếc là đại khái bị tiền bạc làm khó khăn, Phó Tranh không thể hiện chút vui mừng nào vì sự thay đổi thái độ to lớn của Ninh Uyển, thậm chí đại khái cảm thấy đã thú nhận với Ninh Uyển, nên không cần đóng giả dáng vẻ thanh cao quý phái nữa, do đó mang theo hai quầng thâm mắt, mặt buồn ngủ, sắc mặt không tốt, giống như khôi phục lại bổn phận phụ nhị đại, bỗng chốc bị đánh trở về nguyên hình.
Ninh Uyển nhớ lại dáng vẻ lần đầu tiên gặp Phó Tranh, ánh mắt anh kiêu ngạo tự đại, cao quý lãnh diễm, cảm thấy lúc đầu Phó Tranh đã cố gắng giả vờ như vậy, thực tế trong lòng không biết khổ thành dạng gì, lại vì thể diện mà tỏ vẻ vui cười, thật sự rất đáng thương.
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Lustaveland. com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của lustaveland. Bản sẽ không đầy đủ. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.
Vì sự đồng cảm này, hôm nay Ninh Uyển rất quan tâm Phó Tranh, mấy vụ tư vấn vụn vặt đều tự mình xử lý hết. Đêm nay Phó Tranh vẫn phải ở nhờ nhà mình, cô nghĩ một người đàn ông còn phải đối mặt việc quấy rối tình dục nơi làm việc khó nói, cả tuổi tác lẫn kinh nghiệm công việc đều không bằng, thật sự có hơi thê thảm. Do đó Ninh Uyển mở phần mềm ghi chép, bắt đầu tính lẩm bẩm.
Tuy một ngày nữa mới phát tiền lương, nhưng hôm nay liệu có thể thêm chút đồ ăn trong phần ăn của Phó Tranh không...
Thế nhưng vào buổi chiều, Phó Tranh nói với Ninh Uyển, hôm nay không cần ở nhờ.
"Tôi đã liên lạc được với họ hàng xa đó rồi, người đó rất tốt, nói tôi có thể qua đó ở nhờ, cách đây cũng không xa lắm."
Giọng điệu Phó Tranh bình tĩnh, biểu cảm chân thành, sau khi bày tỏ cảm ơn với Ninh Uyển lần nữa, Ninh Uyển cũng đã yên tâm: "Vậy được thôi, dù sao có chuyện gì thì liên lạc với tôi bất cứ lúc nào, đừng cảm thấy ngại."
"Ừ."
Nghe Phó Tranh nói có nơi để ở, Ninh Uyển vui vẻ, thời gian sau hôm nay cũng không cần quan tâm chuyện của Phó Tranh. Buổi chiều, đương sự của án ly hôn của công ty lúc trước khó khăn lắm mới quay về từ kỳ nghỉ nước ngoài, vì ly hôn ồn ào với chồng, bị đuổi khỏi nhà chỉ có thể ở khách sạn. Ninh Uyển hẹn thời gian cùng cô ấy, thỏa thuận sau khi tan làm đến khách sạn năm sao cô ấy ở để xác nhận một vài tài liệu kiện cáo.
***
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Lustaveland. com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của lustaveland. Bản sẽ không đầy đủ. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.
Hôm nay Ninh Uyển vừa lòng thỏa ý, còn Phó Tranh mệt mỏi khó nhịn, cũng may anh đã tìm được cái cớ họ hàng xa, thoát khỏi "vinh dự đặc biệt" đêm nay tiếp tục ngủ đất. Khó khăn lắm mới đến giờ tan ca của xã khu, anh liền lao tới khách sạn năm sao mình đang ở, ý định ban đầu là ngủ ngon một giấc ở một môi trường bình thường, kết quả Cao Viễn nghe anh và Ninh Uyển đã bắt tay giảng hòa, mặc kệ Phó Tranh có từ chối thế nào, đều mặt dày đến khách sạn hóng hớt chuyện của anh.
"Cậu đợi tôi 10 phút, tôi đến ngay! Bữa tối tôi mời cậu. Được được được, tôi biết cậu mệt rồi, không cần ra ngoài, ăn đồ Tây trong khách sạn cậu ở." Trong điện thoại, Cao Viễn đã không khống chế nổi sự tò mò của mình, "Cậu đừng lừa gạt tôi, tính tình Ninh Uyển như vậy không dễ thay đổi, cô ấy có thể thay đổi thái độ với cậu, nể mặt cậu?"
Phó Tranh lười để ý Cao viễn, chỉ nhìn đồng hồ: "10 phút, đến muộn 1 phút tôi liền lên lầu đi ngủ."
Anh nói xong cúp điện thoại, dựa vào sô pha trong phòng khách lớn, chống cằm nhắm mắt nghỉ ngơi.
***
Ninh Uyển vừa tan ca đã vội vã chạy đến khách sạn 5 sao đương sự ở. Như vậy mới có thể ngăn được nữ đương sự trang điểm xinh đẹp chuẩn bị đi club, chính vì cô ấy quá ham chơi, không có trách nhiệm với việc gia đình, chồng cô ấy mới đề nghị ly hôn. Đương nhiên, những chuyện riêng này không phải Ninh Uyển nên quản, cô cho đối phương xem danh sách tài sản chung của vợ chồng đã chỉnh lý, xác nhận không có sai sót gì mới tạm biệt đối phương.
Chỉ là lúc Ninh Uyển chuẩn bị quay người rời đi, Ninh Uyển vô ý liếc nhìn lại nhìn thấy một người quen...
Phó Tranh khi nãy tạm biệt với mình nói là đi ở nhờ nhà họ hàng xa, lúc này đang yên vị ngồi trên sô pha sảnh khách sạn 5 sao, anh mặc vest tử tế, đôi mắt đẹp khép lại, mặt không cảm xúc, do đó lại hiện rõ vẻ lãnh đạm cao cao tại thượng. Nếu như không phải Ninh Uyển biết rõ nội tình, còn muốn tin vào sự ngụy trang của Phó Tranh.
Chỉ là... chỉ là Phó Tranh làm gì ở đây lúc này?
Cả đầu Ninh Uyển toàn câu hỏi, vào lúc cô chuẩn bị bước đến hỏi tình hình, thì nhìn thấy Phó Tranh trên sô pha mở mắt, anh nhìn đồng hồ đeo tay, sau đó lấy điện thoại, nhìn dáng vẻ giống như đang gửi tin nhắn, mà trong giây phút anh đặt điện thoại xuống, điện thoại của Ninh Uyển vang lên tiếng thông báo...
Là một tin nhắn wechat, Phó Tranh gửi...
"Tôi đã đến nhà họ hàng rồi, không cần lo lắng, cảm ơn sự chăm sóc lúc trước của cô."
Ninh Uyển nhìn tin nhắn, lại nhìn đến Phó Tranh thần sắc trầm tĩnh tự nhiên đang ở đằng xa kia, trong lòng giận sôi máu, đây là tình huống gì đây? Phó Tranh rõ ràng ở khách sạn 5 sao, tại sao phải lừa mình?
Cũng vào một giây sau, Ninh Uyển đã biết câu trả lời ngay sau đó, bởi vì cô nhìn thấy bóng dáng Cao Viễn.
Tướng mạo của Cao Viễn thật ra khá thật thà phúc hậu, thế nhưng sau khi nghe cảnh ngộ bi thảm của Phó Tranh, Ninh Uyển lại nhìn anh ta, sao càng nhìn càng cảm thấy gian xảo, đến cả nụ cười bình thường cảm thấy khá thân thiết, bây giờ cẩn thận nhìn lại, cuối cùng phát hiện hàm ý hơi dâm tà.
Quả nhiên như vậy, Cao Viễn sau khi đến sảnh, nhìn trước ngó sau vài cái, sau đó rất nhanh định vị Phó Tranh đang ngồi trên sô pha, sau đó trên mặt cái tên này lộ ra nụ cười dâm đãng, nhấc chân đi đến thẳng hướng Phó Tranh, mà Phó Tranh sau khi nhìn Cao Viễn, cảm xúc trên mặt khá khó coi, có chút không vừa lòng, dáng vẻ giống như chịu nhục để hoàn thành nhiệm vụ vậy...
Cảnh tượng sáng tỏ như vậy rồi, cho dù Ninh Uyển ngu ngốc cũng biết Phó Tranh tới để làm chuyện gì...
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!