Ninh Uyển trong lúc kích động đã đến chỗ Cao Viễn tố cáo Phó Tranh, nhưng khi cô rời khỏi văn phòng Cao Viễn liền hối hận, người lạ không bằng người quen, ai biết quan hệ Cao Viễn và Phó Tranh thân thiết thế nào? Bản thân cứ thế đi tố cáo thật danh, quá là không tự lượng sức, nhưng nếu đối mặt với sự bất công rõ ràng, không bỏ ra chút nỗ lực đi làm, Ninh Uyển lại cảm thấy không chịu được.
Cùng là lúc này, Trần Thước đến.
Nghe Ninh Uyển có việc đến tổng bộ, rõ ràng anh ta đã về nhà, nhưng vẫn quay lại, nói muốn mời Ninh Uyển ăn cơm.
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Lustaveland. com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của lustaveland. Bản sẽ không đầy đủ. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.
Tuy đã mất đi cơ hội đến xã khu, nhưng anh ta vẫn vui vẻ tràn đầy hy vọng: "Đàn chị, gần đây có một quán món Tứ Xuyên mới mở ở dưới lầu, tôi vừa nhận được tiền công vụ án tháng này, đi, tôi mời chị."
Trong lúc ăn, Ninh Uyển đương nhiên có chút ngại ngùng: "Hôm nay tôi cố gắng để Par Cao điều Phó Tranh đi, đổi thành cậu tới xã khu, nhưng tình hình có vẻ không thuận lợi…" Ninh Uyển thở dài, "Nhưng cậu cứ nghĩ đi, thực ra cậu ở tổng bộ, đội nhóm đang theo rất tốt, có thể tiếp xúc án lớn, thu nhập và tiền đồ cũng rất ổn, tôi cảm thấy không cần thiết nhất định phải tới cơ sở như xã khu để rèn luyện…"
Nghe xong, Trần Thước dừng đũa, anh ta ngẩng đầu chăm chú nhìn Ninh Uyển: "Chị cứ thế đến nói chuyện với Par Cao?"
Ninh Uyển gắp một miếng Mao Huyết Vượng: "Đúng vậy."
"Đàn chị, đôi khi chị thật sự hơi ngốc." Giọng Trần Thước dịu dàng, "Nhưng trước khi chị ra mặt cho tôi cũng nên nghĩ cho mình trước." Anh ta ngừng một chút, sau đó lấy dũng cảm, "Thực ra nguyên nhân tôi muốn đến xã khu là…"
Nhưng tiếc là lời chưa nói xong, điện thoại Ninh Uyển kêu, cô cúi đầu nhìn, là một số máy lạ, ngập ngừng nghe máy, không ngờ đối phương đầu kia là Phó Tranh, trong lòng Ninh Uyển có chút nghi hoặc và thấp thỏm. Cô nghĩ có phải cáo trạng của mình đã có hiệu lực, Phó Tranh phải rời khỏi xã khu và nói lời tạm biệt với mình, hay nói rằng Cao Viễn và Phó Tranh thân thiết hơn nhiều so với cô nghĩ, vì vậy Phó Tranh sau khi biết hành vi cáo trạng mình gọi điện mắng cô?
Cô đã nghĩ rất nhiều khả năng và nghĩ trước những câu trả lời của mình trong các tình huống đó, sau đó ngoài dự liệu của Ninh Uyển, lời nói của Phó Tranh hoàn toàn không giống với dự tính của cô.
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Lustaveland. com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của lustaveland. Bản sẽ không đầy đủ. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.
Trong điện thoại, giọng nói trầm thấp lạnh lùng của người đàn ông khiến Ninh Uyển hoảng hốt trong chốc lát.
Bởi vì Ninh Uyển không trả lời ngay, khiến Phó Tranh không thể không lặp lại thêm một lần nữa lời nói ban nãy, anh nói:
"Tôi bị chủ nhà đuổi rồi, không có chỗ nào để ở."
Có một giây Ninh Uyển tưởng mình đang nằm mơ, sau đó Phó Tranh trong điện thoại vẫn tiếp tục, giống như vạn sự khởi đầu nan, sau khi mở miệng Phó Tranh gần như thay đổi không còn cẩn trọng như trước: "Bây giờ tôi không có tiền, cũng không có khách sạn để ở, cô có thể thu nhận tôi một đêm không?"
"..."
Phó Tranh là thiếu gia cơ mà? Sao bây giờ lại là bộ dạng thảm hại lưu lạc phong trần thế kia, đến nơi ở cũng không có?
Ninh Uyển nghẹt thở, mới tìm lại được mạch tư duy của mình, nhất thời không tiện tìm hiểu ngọn nguồn, nhưng đã đến cầu cứu cô cũng nên có ý tứ chút: "Thế này đi, anh cho tôi số tài khoản, tôi bắn ít tiền cho anh, coi như tôi cho anh vay."
Nhưng mình pđã đồng ý cho vay rồi, Phó Tranh chưa dừng lại ở đây: "Cô đừng cho tôi vay." Anh thành thật nói, "Thẻ tín dụng tôi đã rút hết tiền rồi, có thể vay qua mạng cũng đã vay hết, tôi đều không trả nổi, cho nên đừng cho tôi vay."
Ninh Uyển hoàn toàn vẫn không theo kịp tiết tấu, chỉ muốn thoát khỏi tình cảnh mù mờ trước mắt: "Vậy anh không cần trả nữa..."
"Nhưng chủ nhà không cho tôi thời gian sắp xếp, trực tiếp vứt hết đồ của tôi ra ngoài, cho dù cô không cần tôi trả tiền, một mình tôi cũng không thể chuyển nhà."
Giọng nói của Phó Tranh trong điện thoại có chút không thật, tuy vẫn là âm sắc như trước giờ, thế nhưng lại có một cảm giác thê lương, giọng của anh thấp hơn, đến nỗi khiến Ninh Uyển cảm thấy sự yếu đuối phô trương, anh nói: "Ở thành phố Dung tôi không quen ai, Ninh Uyển, giúp tôi đi, qua đây một chuyến. Tôi chỉ quen mỗi cô, tôi chỉ có thể tìm cô."
...
Tuy người ta thường nói đừng bao giờ lo chuyện bao đồng, nhưng trong điện thoại Phó Tranh đã nói thế...
Cuối cùng, không thể tiếp tục ăn bữa cơm này cùng Trần Thước, Ninh Uyển cáo lỗi với đàn em, cầm túi hấp tấp bắt xe đến địa điểm Phó Tranh nói.
Đó là một tiểu khu cũ của thành phố Dung, tiền thuê rẻ, môi trường không tốt, cơ bản là phòng thuê tập thể. Khi Ninh Uyển đến thì thấy Phó Tranh mặc âu phục "hạc giữa bầy gà" đứng ở cửa thôn Lão Tân, dưới chân đặt 2 vali hành lí, con đường phía sau anh có quầy thực phẩm bày bán tùy tiện, người người đi lại nhộn nhịp, anh đứng ở một bên, hoàn toàn không ăn khớp với cảnh...
Trong lòng Ninh Uyển tràn đầy cảm giác chủ nghĩa huyền ảo, cô đến trước mặt Phó Tranh: "Anh..." Ninh Uyển nhìn hai vali của Phó Tranh, "Anh gọi tôi qua đây không phải vì giúp anh chuyển đồ sao? Còn gì phải làm nữa?"
Phó Tranh nhìn Ninh Uyển: "Tôi vừa thu dọn trước, làm xong đúng lúc trước khi cô đến."
"Chỉ có 2 vali này thôi?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!