Về ký ức tối hôm nay, do say rượu, Ninh Uyển thực sự có chút mơ hồ, cô luôn cảm thấy bản thân nhưng nằm mơ một giấc, trong mơ thoáng xuất hiện gương mặt sưng vù bầm tím của mẹ, thoáng xuất hiện tiếng gào thét của bố. Khi mới bắt đầu thật sự không phải giấc mơ đẹp, nhưng không lâu sau, những thứ tiêu cực đó được thay thế bởi mùi vị ngọt ngào của kem ly, còn là vị matcha cô thích nhất, ngọt nhưng không ngấy.
Sau đó không ngờ Phó Tranh xuất hiện, thậm chí cô còn nhận được thư của đại Par, tuy nhiên là thư từ chối...
Ninh Uyển tỉnh dậy từ cơn nôn nao có chút đau đầu, sau đó cô phát hiện rất nhanh có một số chuyện hoàn toàn không giả, như cô thật sự đã nhận được thư hồi âm của Par, quả thật là thư từ chối...
Đến khi cô ngồi trong phòng làm việc của luật sư xã khu, nhìn Phó Tranh một chút, hắng giọng nói: "Tiểu Lệ nói hôm qua anh đưa tôi về nhà, cảm ơn nhé." Ninh Uyển khẽ ho, thử thăm dò: "Hôm qua tôi uống say, có nói gì kỳ lạ không?"
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Lustaveland. com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của lustaveland. Bản sẽ không đầy đủ. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.
Giọng nói Phó Tranh bình tĩnh tự nhiên, anh khẽ ngẩng đầu nhìn Ninh Uyển một cái, nói lời sâu xa: "Không có, sau khi đưa cô xong tôi cũng về."
"Vậy thì tốt, vậy thì tốt."
Cuối cùng Ninh Uyển cũng thở phào một hơi, bản thân cô trong mơ thẹn quá hóa giận với thư từ chối của đại Par, trực tiếp xúc phạm danh dự người ta, cũng may Phó Tranh không ở đó, nếu không truyền ra ngoài... cô vẫn còn muốn được gia nhập đội của đại Par nữa.
Bây giờ đã tỉnh táo lại, thái độ của Ninh Uyển trở nên nghiêm chỉnh, tiếp nhận cả một buổi sáng điện thoại tư vấn pháp luật, lại tiếp đón hai cư dân xã khu đến tư vấn tại chỗ. Đến thời gian nghỉ trưa, có vẻ như Phó Tranh có hẹn, vừa hay ra ngoài ăn cơm, Ninh Uyển tranh thủ phòng làm việc có mỗi một mình, bắt đầu ngồi ngay ngắn, bắt đầu tiếp tục viết thư. Cái chuyện muốn tạo quan hệ tốt này, một lần đương nhiên không thành.
Cho dù có thế nào thì bây giờ vị đại Par này cũng đã trả lời cô, tuy là từ chối, nhưng đó cũng là một khởi đầu tốt đẹp, có đi có lại, sau này dùng kế sách gửi nhiều thư, quen thuộc rồi mới có thể khiến người ta đồng ý tìm hiểu mình, hiểu rõ năng lực nghiệp vụ của bản thân, vậy việc gia nhập đội đối phương không chừng còn có thể xoay chuyển và hi vọng.
Nghĩ đến đây, ý chí chiến đấu của Ninh Uyển liền sục sôi, cô bắt đầu cẩn thận cân nhắc cách dùng từ…
***
Ở một nơi khác...
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Lustaveland. com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của lustaveland. Bản sẽ không đầy đủ. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.
Sau những ngày Phó Tranh bị lưu đày ở xã khu, cuối cùng Cao Viễn cũng nhớ đến "lâm hạnh" anh, buổi trưa, anh hẹn Phó Tranh đi ăn cơm.
"Thế nào? Có phải rèn luyện được rất nhiều ở xã khu không? Thực chất nhiều vụ án có nhiều ý nghĩa, có thể giúp cậu nhanh chóng hòa nhập và thích ứng môi trường luật pháp trong nước, đa số khách hàng có không có nhận thức luật pháp trưởng thành như ở Mỹ." Cao Viễn cười hihi, "Thực ra xã khu rất có tính thử thách, với phong cách này của cậu, có thể không chịu nổi ba tháng đâu."
Phó Tranh vốn đã có ý nghĩ sớm quay về tổng bộ, nhưng lời này của Cao Viễn khiến anh ngược lại không muốn về: "Tất nhiên tôi có thể chống đỡ nổi, chỉ là cơ sở xã khu mà thôi, có khó bao nhiêu chứ?"
"Được, vậy ba tháng sau cậu hãy quay về, thu hoạch sẽ rất lớn, cũng là kinh nghiệm rất quý báu, nếu không phải tổng bộ đều quen thôi, tôi đã muốn đến cơ sở trải nghiệm chút nhân sinh rồi!"
Hai người tùy ý nói chút chuyện khác, Cao Viễn giống như nhớ ra chuyện gì đó: "À đúng rồi, vậy cậu có suy nghĩ gì việc thành lập đội không? Có cần chọn ra vài người từ tổng bộ không? Năm nay có thêm mấy người mới vào, tư chất học lực đều không tồi."
Cao Viễn nghĩ ngợi: "Nhưng mà dạy dỗ người mới có chút phiền phức, mới bắt đầu nửa năm đừng hi vọng người ta làm được việc. A! Thực ra Ninh Uyển không tệ, cậu có cần tuyển cô ấy vào không? Thực ra cô ấy..."
Đáng tiếc Cao Viễn còn chưa nói hết, Phó Tranh đã cắt ngang: "Không cần."
"?"
"Không cần Ninh Uyển.
"Tại sao chứ? Danh tiếng của cô ấy ở xã khu không tệ, năng lực xử lý vụ án rất mạnh, tuy không tốt nghiệp trường danh tiếng..."
"Khoa chính quy không phải trường danh tiếng, đã nói đủ rõ ràng vấn đề. Việc lớn trong đời là thi đại học nếu dốc hết toàn bộ sức lực chỉ có thể đỗ trường như vậy, đó là vấn đề năng lực, nếu không dốc hết sức lực mà đỗ vào trường như vậy, đó là vấn đề thái độ."
"Thi đại học cũng có chuyện thi rớt nữa, hơn nữa cả đường đời cậu đều là trường danh tiếng, nhưng có rất nhiều người là người bình thường, cũng nên cho những người bình thường một cơ hội đi."
"Phát huy ổn định cũng là một loại năng lực, nếu như thi rớt đại học, tôi cũng sẽ không đồng cảm."
Phó Tranh lườm Cao Viễn một chút, lạnh nhạt nói: "Hơn nữa cô ấy xuất sắc như vậy, sao cậu không tuyển cô ấy?"
Cao Viễn gãi đầu: "Thứ nhất, đội của tôi đã ổn định, luôn không có người từ chức, không có vị trí trống nào cả; thứ hai, vợ của tôi sau khi nhìn ảnh lý lịch của cô ấy liền đã nhiều lần cảnh cáo không để tôi tuyển người như vậy vào đội. Còn không phải vì Ninh Uyển quá xinh đẹp, nếu như tuyển vào đội có lúc cùng nhau đi công tác, vị ở nhà tôi đó yên tâm được sao?
Nỗi khổ của người đàn ông đã kết hôn như tôi, cậu không thấu hiểu được đâu."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!