Chương 1: (Vô Đề)

Lúc Ninh Uyển kéo túi lớn túi nhỏ chạy như điên đuổi kịp tàu cao tốc, giờ tàu khởi hành chỉ còn có 5 phút rưỡi.

Là một luật sư vốn nên hành sự điềm đạm, không nên có bộ dạng gấp gáp nhếch nhác, thở dốc phì phò như vậy, nhưng do Ninh Uyển đã rất lâu không về nhà, vì vậy lần này trước khi đi, mẹ Ninh Uyển không nhịn được cứ kéo cô lại nói thêm vài câu, cho nên suýt chút nữa lỡ tàu.

Cũng may lần này Ninh Uyển mặc áo len chui đầu, quần bò cùng với đôi giày thể thao trắng, lúc chạy rất thoải mái.

Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Lustaveland. com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của lustaveland. Bản sẽ không đầy đủ. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.

Vì đây là thời gian cao điểm đi lại sau năm mới, vé hạng hai đều đã bán hết sạch, lần này cô đặt một vé tàu hạng nhất, giá gần như gấp đôi, may mà khi bước vào khoang tàu, đường đi thoáng đãng và không khí yên tĩnh đã an ủi phần nào trái tim đang nhỏ máu của Ninh Uyển, tuy rằng cô được biết đến như đại luật sư, nhưng thu nhập của cô không "đại" chút nào.

Cô đặt đống hành lý trên giá treo hành lý trước khoang tàu, mò theo số trên vé tìm thấy chỗ ngồi của mình, mỗi bên của vé hạng nhất chỉ có hai chỗ ngồi, chỗ Ninh Uyển sát cạnh đường đi, không ngoài dự đoán, chỗ bên cạnh cô đã có người ngồi.

Một người đàn ông đặc biệt tuấn tú, là kiểu tuấn tú người nhìn qua cũng khó mà quên.

Không gian trước và sau ghế ngồi hạng nhất thực ra rất rộng rãi, nhưng chân người đàn ông này cứ duỗi ra như vậy, Ninh Uyển cảm thấy ghế ngồi hạng nhất có chút chật chội, chân anh ta quá dài rồi.

Ghế anh sát cửa sổ, anh mặc bộ âu phục đắt đỏ mắt thường đều nhận thấy, thờ ơ nhìn ra ngoài cửa sổ, gần như không quan tâm đến xung quanh, trên khuôn mặt mỗi người ngồi trên toa tàu này đều còn lưu lại chút ít cảm xúc vui vẻ khi năm mới đã qua, nhưng anh lại giống như hòn đảo đơn độc giữa đám đông, tự nguyện hưởng thụ cảm giác yên tĩnh không hòa hợp này.

Ninh Uyển không thể không thừa nhận, tướng mạo người đàn ông này rất xuất chúng, ngồi ở vị trí này, cô chỉ có thể nhìn thấy khuôn mặt nghiêng của anh nhưng đã đủ khiến cô phải nhìn thêm lần thứ hai.

Có lẽ ánh mắt cô quá rõ ràng, người đàn ông này quay đầu, ánh mắt anh chạm phải mắt cô.

Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Lustaveland. com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của lustaveland. Bản sẽ không đầy đủ. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.

Lần này, Ninh Uyển đã nhìn thấy khuôn mặt chính diện của anh, đánh giá khách quan, còn xuất sắc hơn gương mặt nghiêng của anh, diện mạo khiến cô không thể không ngắm thêm lần thứ ba. 

Chỉ là không phải gu của Ninh Uyển, cô không thích kiểu người quá lạnh nhạt, cảm giác người luôn mang biểu cảm này có tính cách thờ ơ và ra vẻ giỏi giang.

***

Đoàn tàu sắp rời bến, Ninh Uyển lấy cà phê từ trong túi giấy, kéo máy tính trong ba lô ra, tác dụng ghế hạng nhất cuối cùng khác biệt rõ rệt, ít nhất đảm bảo cho cô có một không gian yên tĩnh để xử lý mail công việc.

Chỉ là không ngờ sự yên tĩnh này nhanh chóng bị phá vỡ.

Chỗ ngồi đằng trước Ninh Uyển xảy ra tranh chấp.

Ngồi đằng trước cô lúc này là một phụ nữ trung niên mặt mày hung dữ, một cô gái trẻ đang đứng chỗ đường đi toa tàu thở gấp nói với người phụ nữ trung niên đó: "Dì à, chỗ dì đang ngồi thật sự là của cháu, dì đã ngồi sai chỗ rồi, dì xem, đây là vé của cháu..."

"Đừng có cho tôi nhìn vé tàu này nọ, ai biết vé này của cô có phải giả không? Hơn nữa chỗ ngồi ai nhìn thấy trước người đấy ngồi, tôi đến trước thì được ngồi chỗ này."

Cô gái gấp gáp đáp: "Lúc nãy cháu vừa ngồi chỗ này, đồ đạc đều đã đặt trên giá hành lý rồi, trước khi tàu chạy chỉ đi vệ sinh một lát, nếu nói ai đến trước thì chính là cháu đến trước."

Đáng tiếc cho dù có nói gì, người phụ nữ trung niên đó đều không quan tâm.

Cô gái này giống như là sinh viên đại học quay về trường, nhất thời không ngờ gặp phải loại người chiếm chỗ ngang ngược không nói đạo lý như vậy, cô gọi nhân viên trên tàu đến xin giúp đỡ, nhưng tiếc rằng người nhân viên nhiều lần trao đổi lịch sự cũng không có tác dụng.

Người phụ nữ trung niên đó quyết định bám chặt chỗ ngồi, nằm gục xuống ghế như không có ai ở đấy, biểu cảm như có chỗ dựa không lo ngại gì: "Tôi đã nhiều tuổi rồi, tôi mắc bệnh tim với cao huyết áp, cô vẫn còn trẻ, cô nhường chỗ cho tôi thì đã sao? Bây giờ người trẻ đều không lịch sự và khiêm nhường sao? Người ta đi tàu điện ngầm còn biết nhường chỗ? Tại sao một cô gái trẻ như cô da mặt lại dày vậy, nếu như tôi không có chỗ ngồi trên tàu, cứ đứng vậy nhỡ xảy ra chuyện cô có đền không?

Có đền nổi không."

Người nhân viên chỉ có thể xoa dịu đôi bên: "Thưa bà, tàu cao tốc đều ngồi theo số vé, hành động này của bà sẽ bị liệt vào danh sách đen vận chuyển đường sắt, trong vòng nửa năm bà sẽ không được ngồi tàu cao tốc, thậm chí có thể bị tạm giữ hành chính."

Kết quả là không nói vẫn hơn, khi nói xong, người phụ nữ càng kiêu căng hống hách: "Còn uy hiếp tôi sao? Đừng có đem những thứ này ra dọa tôi, cả đời tôi không thèm nói đạo lý, các người cấu kết nhập nhằng, muốn đánh tôi hay gì? Còn liệt vào danh sách đen cơ? Được, dù sao trong vòng nửa năm tôi cũng chẳng đi đâu không cần ngồi tàu, nửa năm sau tôi đi tàu lại tiếp tục làm thế này!

Mấy người có giỏi thì giết tôi đi!"

Người phụ nữ này vẫn còn muốn làm lớn chuyện, chỉ tay vào mũi cô gái trẻ mắng nhiếc: "Tôi nói cho cô biết, tôi là muốn chỗ ngồi của cô rồi, cô mua đúng chỗ này đáng đời cô xui xẻo!"

...

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!