Tổ Vũ dùng thời gian mấy ngày để lại một lần nữa thích ứng với thân phận ấu tể nhà Melved, đồng thời trong mấy ngày này, nhanh chóng đọc xong nhật kí của Hải Nhã.
Đương nhiên, cũng thấy được những thuật pháp được ghi tại mặt sau của quyển notebook.
Lúc nhìn đến những thuật pháp đó, cảm xúc có chút hạ xuống bởi những ghi chép trước đó lập tức bình phục ít nhiều, đây chính là những gì hắn còn thiếu không phải sao?
Hơn nữa hắn còn ở trong nhật kí phát hiện một bí mật nho nhỏ.
Bất quá notebook này là của Cecil, những thứ bên trong cũng nên là của y, cho nên Tổ Vũ cũng không có yên tâm thoải mái mà học những thuật pháp bên trong, ngược lại, hắn đi tìm Cecil nói về chuyện này.
Cuối cùng hắn còn kì quái mà hỏi Cecil:"Ngươi hẳn là cũng biết pháp thuật bên trong rất lợi hại đi? Vì sao ngươi lại không học? Nếu ngươi học thì hiện tại cũng không cần phải uống mấy thứ thuốc này."
Tuy rằng hắn cũng không hiểu huyết mạch người cùng yêu quái địa cầu làm cách nào để có thể cân bằng gen của những người ngoài hành tinh này, nhưng việc tu luyện là có lợi đối với cơ thể của bọn họ thì hắn vẫn biết.
Hơn nữa hắn tin nếu tu luyện, bệnh gen hoại tử của Cecil sẽ hoàn toàn được chữa khỏi.
Chẳng phải lúc trước bọn họ cưới được một yêu quái là Hải Nhã về liền trực tiếp tạo phúc cho toàn bộ gia tộc hay sao? Thế hệ đầu là từ việc tu luyện nên có thể hoá hình, những thế hệ sau thì trực tiếp không cần tu luyện cũng có thể, ngay cả lực lượng cũng ngày càng trở nên cường đại, hơn nữa lúc đó cũng không xuất hiện mấy thứ như gen hoại tử.
Đấy là bởi vì sau đó không còn ai tu luyện, huyết mạch địa cầu bị huyết mạch của người ngoại tinh chung hoà rồi mới xuất hiện chứng bệnh này, khoa học điều tra cho thấy nguyên nhân là do huyết mạch của bọn họ quá mức hỗn tạp, lại không có huyết mạch địa cầu làm chất điều hoà nên mới dẫn đến chứng bệnh này.
Bởi vì phần điều tra này mà cư dân Liên bang phảng phất như trở lại ba ngàn năm trước, có xu thế chỉ tìm người cùng tộc kết hôn.
Bất quá gen đã trở nên hỗn tạp cũng không có dễ dàng điều chỉnh lại như vậy, rốt cuộc thì cho dù có kết hôn với người thuộc cùng chủng tộc đi chăng nữa, tổ tiên của bọn họ cũng đã từng kết hôn với rất nhiều chủng loại khác nhau, bởi vậy nguy hiểm tiềm tàng ẩn giấu bên trong gen của bọn họ vẫn như cũ không thể loại bỏ.
Tình huống của Cecil đại khái là càng nghiêm trọng hơn một chút, dòng dõi hoàng tộc của tộc Griffin bọn họ phi thường cường đại, bạn lữ của họ cũng không hề kém cạnh, tuy rằng mấy thế hệ gần đây chỉ kết hôn với người cùng tộc, thế nhưng thế hệ của đám Hải Nhã lại không phải như vậy, một đám cường cường ở bên nhau, thế nên tính biệt lập của gen lại càng thêm nghiêm trọng.
Bởi vậy nên đến thế hệ này bọn họ mới càng cường đại thì càng đoản mệnh.
Nhưng nếu tu luyện liền không giống vậy, đặc biệt là yêu tu, bọn họ tu luyện là đồng thời rèn luyện cả linh lực lẫn cơ thể, chỉ khi thân thể đủ cường kiện thì mới có thể hấp thu càng nhiều linh khí, từ trước đến nay hắn chưa từng nghe qua có yêu quái nào chết bởi vì thân thể quá cường kiện cả.
"Phương pháp tu luyện đã sớm đoạn tuyệt, từ rất lâu trước kia đã không còn ai biết."
Thời điểm Cecil nói đến cái này, bộ đang hoàn toàn không giống đang bàn chuyện sống chết của bản thân.
Tổ Vũ nhấp nhấp miệng:"Ngươi nói xem, ngươi muốn đem ta lưu lại có phải hay không là vì ngươi biết ta sẽ hiểu được những thứ này, muốn ta ở lại dạy cho ngươi?"
Cecil nghe vậy liền ngẩng đầu:"Ngươi cảm thấy sao?"
Hắn cảm thấy là không phải. Hắn vẫn chưa ngốc đến mức không phân biệt được một người thật sự đối xử tốt với hắn hay là có ý đồ khác.
Nhưng hắn không muốn thừa nhận, tổng cảm thấy có chút gì đó không cam lòng.
Bởi vì thân phận đã bị vạch trần, hơn nữa biết được rằng Cecil đã từng giám thị hắn, tuy rằng biết việc này là bình thường, nếu là hắn hắn cũng sẽ làm như vậy, nhưng Tổ Vũ vẫn cảm thấy không cao hứng, cho nên thời điểm nhìn thấy Cecil hắn liền nhớ tới điểm này, mà mỗi lần như thế hắn lại không muốn cho y sắc mặt tốt.
Cho nên lời đến bên miệng liền biến thành:"Ngươi nghĩ cái gì ta làm sao biết được."
Cecil liếc mắt một cái liền nhận ra hắn khẩu thị tâm phi, dù bận vẫn ung dung nói:"Đại khái là có điểm như vậy đi."
Thế mà lại thừa nhận?! Tổ Vũ trừng lớn hai mắt, nỗ lực tìm ra dấu vết là y đang nói đùa trên mặt Cecil.
Nhưng đây cũng không phải nói giỡn.
Muốn nói sau khi biết thân phận của Tổ Vũ Cecil vẫn không hề có ý nghĩ như vậy dù chỉ một chút, điều này là không có khả năng.
Bệnh của y là cơn ác mộng quấn quanh gia huy của nhà Melved, nó không chỉ khiến y bối tối, mà còn là nỗi băn khoăn của toàn bộ gia tộc.
Khi y cùng hai ấu tể nghỉ ngơi, cảm nhận được thân thể trở nên tốt hơn từng ngày, sau khi phát hiện thân phận của Tổ Vũ, y liền ý thức được năng lực thần kỳ của yêu quái có thể chữa trị cho y.
Cho nên xác thực là y cũng có động tâm qua.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!