Chương 47: (Vô Đề)

Thiếu niên trước đó còn đỏ mặt vì lịch sử đen tối của mình, hiện tại cả khuôn mặt đều trắng bệnh, mặt cắt không còn một giọt máu, ngay cả đầu ngón tay đều đang run rẩy, thân hình cũng lung lay như sắp đổ.

Nhưng hắn cũng không ngã xuống, dưới ánh nhìn của Cecil, đôi mắt hắn từ từ biến hồng, cuối cùng, chất lỏng trong suốt từ bên trong chảy xuống.

Vô thanh vô tức.

Có đôi khi nháo loạn khóc lớn, cũng không khiến người ta đau lòng bằng việc lặng lẽ rơi lệ.

Cecil đã gặp qua rất nhiều người khóc, những kẻ bởi vì phạm lỗi bị y khai trừ, bởi vì lòng mang ý xấu bị y giải quyết, vào thời điểm sinh mệnh bị định đoạt, những người đó sẽ không màng hình tượng khóc thút thít xin tha, nhưng chưa từng có một người nào có thể dùng nước mắt làm y dao động.

Hiện tại đã có. Trong lòng y nghĩ.

Khi nhìn đến nước mắt dần tích tụ lại trong đôi con ngươi vốn hẳn là sáng ngời lộng lẫy, thời điểm nó rớt xuống, Cecil cảm thấy như tim hẫng đi một nhịp.

Y rất muốn đưa tay sờ ngực mình một chút, xác định xem rốt cuộc có phải ảo giác của mình hay không.

Nhưng bàn tay nâng lên lại không chạm tới ngực, mà lại tự mình chạy tới trên gò má thiếu niên.

Bàn tay dán trên khuôn mặt non mềm tựa trẻ con, ngón cái khẽ gạt, đem nước mắt đong đầy trên mi mắt thiếu niên gạt đi.

"Đừng khóc, bọn họ sẽ không muốn nhìn thấy ngươi như vậy. "

Cecil vì chính lời an ủi mình buột miệng thốt ra mà kinh ngạc, nhưng rất nhanh lại khôi phục bình tĩnh.

Đại khái là đã quen đem đối phương là con non của mình, cho nên dù hiện tại đối phương không mang bộ dáng con non mà hắn quen thuộc, Cecil vẫn không nhịn được chiếu cố hắn giống như chiếu cố Tiểu Griffin.

Kết quả, chỉ khiến nước mắt càng lau càng nhiều.

Tổ Vũ chỉ đứng đó yên lặng khóc, giống như lời nói cùng hành động của Cecil đều không liên quan gì đến hắn.

Trừ bỏ dỗ dành Tiểu Griffin, Cecil không có một chút kinh nghiệm dỗ dành người khác nào, nhìn tình huống không hề diễn ra theo dự kiến của y, y chỉ có thể thở dài.

Muốn khóc thì cứ khóc đi, chờ khóc đủ rồi thì sẽ không khóc nữa.

Nghĩ như vậy, Cecil thu hồi tay, lại đem người kéo ngồi xuống sô pha, tuỳ tiện túm một cái gối ôm nhét vào lòng hắn, xong xuôi tất cả liền ngồi một bên chờ Tổ Vũ khóc xong.

À, y còn thuận tiện rót một cốc nước cho Tổ Vũ.

Thật săn sóc đúng không? Đại khái là săn sóc đến mức ngay cả bạn lữ của y cũng chưa chắc được hưởng đi.

Nhưng Tổ Vũ xác thực là không khóc quá lâu, tuy rằng thời gian cũng không tính là ngắn.

Ít nhất chờ hắn khóc xong, nước trong cốc vốn dĩ còn ấm áp đã trở nên lạnh lẽo.

Hắn mất một thời gian để tiếp thu lời Cecil nói, tuy rằng kết quả khiến hắn khiếp sợ đến gần như không thể tiếp thu, nhưng các lão bằng hữu không còn, về điểm này thật ra từ rất lâu trước kia hắn đã biết rồi.

Chỉ là hắn vẫn luôn cho rằng bọn họ sẽ chết già, sau đó với người nhà bên cạnh làm bạn, từ từ nhắm mắt lại.

Mà không phải dùng phương thức thảm thiết như thế rời đi, ngay cả một chút dấu vết cũng không lưu lại, hoàn toàn biến mất khỏi vũ trụ.

Tự bạo, như vậy cần có bao nhiêu quyết tâm a....... Như vậy, đau đớn đến mức nào a....

Đây tuyết đối không phải là phương thức rời đi mà Tổ Vũ mong muốn.

Yêu quái nên sống tự do tự tại, cái gì cũng mặc kệ chỉ lo cho bản thân là tốt rồi, quản cái gì làm đại anh hùng cứu vớt thế giới chứ!

Chẳng sợ nếu người đó chính là bản thân Tổ Vũ, hắn cũng sẽ làm như thế, nhưng khi nghe đến các lão bằng hữu của mình ra đi như vậy, hắn vẫn là không thể tiếp thu.

Nếu lúc ấy hắn ở đó thì tốt rồi, hắn mới là yêu quái cường đại nhất, chẳng sợ hắn không biết nhiều ít pháp thuật thì hắn vẫn cứ là yêu quái mạnh nhất.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!