Tổ Vũ cảm thấy hiện tại bản thân giống như bị công khai xử tội, một đống lịch sử đen tối cứ thế bị bày ra trước mặt mọi người, hắn nào còn thể diện để đối mặt với bọn họ?
Thẳng cho đến khi phi hành khí trở lại Melved trang viên, Tổ Vũ cũng không hề mở miệng nói lời nào.
Người sáng suốt đều có thể nhìn ra được là hắn đang thẹn thùng, gương mặt trắng nõn thảo hỉ (*thảo hỉ = dễ mang lại cảm giác thoải mái vui vẻ cho người khác) đều hồng như quả táo, giống như chọc một chút thôi là có thể đem vỏ bọc bóc hết, khiến nước táo bên trong chảy ra.
Hắn nghiêng mặt sang một bên như đang chăm chú nhìn phong cảnh ngoài cửa sổ phi hành khí, nhưng thực chất chỉ đang ngẩn người mà thôi.
Cecil từ kính chiếu hậu nhìn hắn một cái, không mở miệng nói gì, mà quản gia thì thấy ngay cả lỗ tai của hắn cũng hồng thấu, liền biết là hắn đang thẹn thùng, chỉ cười ha hả chơi cùng Tiểu Griffin trong lòng ngực, cũng không đi quấy rầy hắn.
Đến khi phi hành khí đáp xuống trang viên, nhìn thấy đám người vây quanh tụ tập bên ngoài phi hành khí Tổ Vũ mới đột nhiên bừng tỉnh, theo bản năng liền biến về hình dáng ấu tể.
Chờ sau khi biến thân xong, hắn mới giật mình nhớ ra thân phận của mình đã bại lộ, căn bản không cần ngụy trang thành ấu tể nhà Melved.
Tổ Vũ toàn thân cứng đờ, ngồi ngây ngốc tại chỗ, đi cũng không được ở cũng không xong, hoàn toàn không biết phải làm sao.
Thế nhưng quản gia so với hắn lại thẳng thắn trực tiếp hơn nhiều, thấy hắn lại biến thành ấu tể liền hai mắt sáng lên, duỗi một cánh tay khác đem Tổ Vũ cũng ôm lên.
Ôm ấp quen thuộc khiến Tổ Vũ an tâm hơn một chút, mang theo một trái tim đầy thấp thỏm bị ôm xuống phi hành khí.
Người của trang viên sau khi nghe tin thiếu gia nhà bọn họ bị bắt cóc liền vẫn luôn hoảng hoảng hốt hốt chờ tiên sinh của bọn họ đem thiếu gia cứu trở về, hiện giờ nhìn thấy hai con ấu tể bình an nằm trong lòng ngực quản gia liền đồng loạt thở ra, sôi nổi nở nụ cười.
Đầu bếp Bernard vỗ ngực nói:"Không có việc gì liền tốt không có việc gì liền tốt, Leo thiếu gia Ruin thiếu gia, ta mới làm bánh kem các ngươi thích, có muốn hiện tại liền mang tới hay không?"
Hắn chỉ biết con non xảy ra chuyện, lại không biết là vị nào bị bắt cóc, hay là cả hai đều gặp chuyện không may, lúc này còn đang đau lòng đâu, cảm thấy các thiếu gia hôm nay gặp tội, liền phải đem ra đồ ngọt mĩ vị đến an ủi tiểu tâm linh nhỏ bé của tụi nó.
Nếu là trước kia, nghe đến đồ ăn ngon Tổ Vũ liền sáng hai mắt theo đầu bếp rời đi, thế nhưng lúc này lại bày ra một bộ héo rũ ngốc tại lồng ngực quản gia, toàn thân đều là ỉu xìu uể oải.
Ngược lại, Tiểu Griffin làm người chân chính bị tội lại bởi vì ngay từ đầu đã bị mê choáng, trừ bỏ ban đầu chịu chút kinh hách, tất cả sự tình xảy ra sau đó đều không có chút ấn tượng nào, toàn bộ quá trình đều ngủ nên hiện tại tinh thần của nó vô cùng thoải mái, vừa nghe đầu bếp có đồ ăn ngon liền pi pi duỗi tay hướng về phía đầu bếp.
Đem hai đứa so sánh, người không biết còn tưởng đứa bị bắt cóc là Tổ Vũ.
Người không biết nội tình quả thực đều nghĩ như vậy, một đám đều dùng ánh mắt đau lòng lo lắng nhìn Tổ Vũ.
Nhưng dưới ánh mắt quan ái của mọi người, Tổ Vũ mới bị vạch trần thân phận càng cảm thấy không dám ngẩng đầu.
Bác sĩ Ford cũng đồng dạng đang chờ bọn họ trở về, thấy Tổ Vũ tinh thần không tốt, liền mở miệng nói với Cecil:"Trước tiên cứ để ta mang Leo thiếu gia đi kiểm tra đi, nhìn xem nó có vấn đề gì hay không."
Tiểu Griffin bị cưỡng ép hít vào thuốc mê có tác dụng mạnh, quản gia vì lo lắng thuốc mê có tác dụng phụ nên sáng sớm đã thông tri bác sĩ tùy thời đợi lệnh, nhưng lúc đó hắn nói vội vàng, sau lại bận an ủi Tiểu Griffin thế nên vẫn chưa nói rõ đến cùng là ai xảy ra chuyện, vậy nên bác sĩ cùng mọi người giống nhau, đều cho rằng đứa xảy ra chuyện là Tổ Vũ.
"Không phải Leo, ngươi mang Ruin đi kiểm tra."
Cecil đem Tiểu Griffin từ trong lòng ngực quản gia ôm ra, đem nó giao cho bác sĩ, một bên phân phó:"Làm xong kiểm tra phiền ngươi đem hắn đưa trở về."
Thế mà lại là Ruin thiếu gia sao? Bác sĩ nhìn về phía Tổ Vũ đang ỉu xìu uể oải:"Vậy còn Leo thiếu gia?"
Cecil cũng theo ánh mắt hắn nhìn qua:"Hắn không có chuyện gì."
Tuy rằng cảm thấy thoạt nhìn không giống như không có chuyện gì, thế nhưng bác sĩ vẫn theo lời mà mang Tiểu Griffin rời đi.
Quản gia tiến lên một bước, đem Tổ Vũ giao cho Cecil:"Vừa rồi mới làm lạc mất Ruin thiếu gia, hiện tại lòng ta còn hoang mang lo sợ, thế nên tốt hơn hết liền theo chân bọn họ đến phòng y tế đi, Leo thiếu gia liền làm phiền tiên sinh chăm sóc, cũng vừa lúc các ngươi còn chuyện chưa nói xong."
Dứt lời, một bên giải tán mọi người, một bên đuổi theo bác sĩ rời đi.
Cuối cùng, trước cửa lớn nhà chính, cũng chỉ còn lại Tổ Vũ và Cecil.
Cecil cúi đầu nhìn Tổ Vũ, vừa lúc hắn cũng nâng đầu lên, hai mắt nhìn nhau trong chốc lát, Cecil nói:"Chúng ta đi thư phòng nói."
Hiện tại ngồi trong lòng ngực Cecil khiến Tổ Vũ cảm thấy quả thực như đang ngồi thảm gai, vậy nên chờ đến khi bọn họ tới thư phòng, Tổ Vũ liền gấp không chờ nổi mà nhảy xuống.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!