Chương 43: Thượng

Tổ Vũ sở dĩ chỉ cấp cho Cecil tọa độ chứ không chụp biển số xe gửi cho y, chính là vì hắn cũng không muốn cho Cecil có cơ hội chặn chiếc phi hành khí này lại.

Trong đôi mắt ưng lạnh như băng, sát khí nồng đậm khiến con ngươi vốn nhạt màu dần trở nên thẫm lại, đồng tử co rút lại càng lộ ra một loại tàn nhẫn huyết tinh của động vật máu lạnh.

Hắn hiện tại, không còn là con yêu quái mặt dày ngụy trang thành con non lừa ăn lừa uống, mà là kẻ thị huyết đã từng làm bá chủ một phương ở kỷ Jurassic, khiến cho khủng long ăn thịt nghe tiếng thôi đã phải sợ hãi.

Đột nhiên, luồng dao động linh khí thuộc về Tiểu Griffin biến mất.

Trong lòng rùng mình, Tổ Vũ vội hóa thành một luồng khói len theo khe hở cửa kính, chui vào trong phi hành khí.

Chờ hắn vào bên trong, đã quay trở về trạng thái hình người.

Bất quá hiệu quả ẩn thân còn đó, người bên trong phi hành khí cũng không phát hiện ra hắn.

Không ngoài dự đoán, bọn bắt cóc trong phi hành khí không chỉ có một, mà là một nam một nữ, nam nhân ngồi ở ghế điều khiển phía trước không mập không gầy, một bộ dáng thật thà trung hậu, mà nữ nhân ngồi ở phía sau lại là một khuôn mặt tròn mập mạp, trên người đắp một cái thảm lông, cái bụng to bên dưới thảm lông đặc biệt rõ ràng.

Nếu không phải trước đó luồng linh khí từ Tiểu Griffin quả thực là xuất hiện tại đây sau đó mới biến mất thì quả thực Tổ Vũ còn cho rằng bản thân tìm lầm người, bọn họ thoạt nhìn chính là một đôi vợ chồng phổ phổ thông thông, người chồng mang theo người vợ mang thai của mình đi ra ngoài, cũng không có gì đặc biệt.

Tổ Vũ đang trong trạng thái ẩn thân giật giật cái mũi, khứu giác nhạy bén bắt được một tia khí vị tàn lưu của Tiểu Griffin.

Nhưng tia khí vị nhàn nhạt này, sau khi nữ nhân mang thai kia lấy ra một cái bình phun nho nhỏ, phun ra một luồng thanh hương nhàn nhạt, thật mau liền biến mất.

"Phun nhiều một chút, phía trước chính là trạm kiểm tra, cẩn thận đừng để bị phát hiện."

Người nam nhân ngồi trên ghế lại kia cất tiếng, đầu cũng không quay lại, ngữ khí lại lãnh ngạnh trái ngược hoàn toàn với vẻ mặt thành thật hòa khí kia.

Một chút cũng không giống bộ dáng đang nói chuyện cùng vợ của mình, thọat nhìn lại càng giống như hai người xa lạ.

Nữ nhân mang thai kia cũng nhàn nhạt lên tiếng, lại phun vài cái, thu hồi cái chai, lại lấy ra một cái dụng cụ nho nhỏ, xem xét một chút rồi mới nói:"Không thành vấn đề."

Tổ Vũ biết bọn họ đang lo lắng cái gì, hẳn là chúng cũng biết được Cecil sau khi phát hiện Tiểu Griffin không thấy, nhất định sẽ báo cảnh sát để bọn họ phong tỏa các thông đạo, cho nên dọc đường đi nhất định sẽ không thiếu kiểm tra.

Ánh mắt hắn quét qua một vòng trong xe, ý đồ tìm kiếm xem Tiểu Griffin bị giấu ở nơi nào.

Kích cỡ của phi hành khí thời đại tinh tế so với ô tô cũng không sai biệt lắm, hình thức cũng được thiết kế dạng giọt nước nhằm giảm bớt lực cản của gió, nhưng không có bánh xe, cũng không có cốp xe.

Như hiện tại, kỹ thuật không gian đã vô cùng phát triển, nút không gian cỡ cái cúc áo tuy rằng vẫn là hàng xa xỉ giá cả ngẩng cao, nhưng cho dù là phi hành khí đại chúng nhất, bên trong cũng được trang bị một cái rương không gian bề ngoài như thùng dụng cụ, bên trong lại là không gian rộng cỡ ba mét khối.

Kỹ thuật này, khiến cho phi hành khí vốn cùng ô tô không sai biệt lắm lại có không gian bên trong càng thêm rộng mở thoáng đãng.

Nhưng kỹ thuật không gian hiện giờ còn chưa đạt đến trình độ có thể cất chứa sinh vật sống, sinh vật một khi bị bỏ vào, khi trở ra liền không còn hơi thở.

Tổ Vũ chính là lo sợ bọn họ đột nhiên phát rồ đem Tiểu Griffin thả vào trong rương không gian.

Tưởng tượng đến loại khả năng này, hơi thở quanh thân hắn đều không nhịn được trở nên cuồng bạo, gần như không áp chế được ý nghĩ ngay lập tức đem bọn người trước mắt này xé xác.

"Có phải điều hòa mở quá thấp hay không, tại sao lại lạnh như vậy?"

Thai phụ kéo chặt thảm lông trên người chính mình, khiến bản thân thoải mái một chút.

Nam nhân lại xe phía trước theo bản năng cảm thấy được nguy hiểm, nhưng ánh mắt đảo qua kính chiếu hậu, không có phát hiện bất cứ điều gì khác thường, chỉ có thể hoài nghi chính mình khẩn trương quá độ.

Hơn nữa hắn cùng nữ nhân phía sau cũng chỉ là cộng sự lâm thời, đều đề phòng lẫn nhau, nói không chừng cảm giác này chính là nữ nhân kia cho hắn.

Nghĩ như vậy, ánh mắt nam nhân lơ đãng quét qua hình chiếu của nữ nhân trong gương một cái, điều chỉnh độ ấm của phi hành khí:"Giấu bụng của ngươi cho tốt, nếu bị phát hiện, hai ta đều sống không được."

"Không cần ngươi nói ta cũng biết." Nữ nhân sờ sờ bụng to nhô lên dưới thảm lông:"Đây chính là bảo bối trị giá mấy trăm triệu, ta đương nhiên muốn trông trừng thật tốt."

Đối thoại của bọn họ làm Tổ Vũ bình tĩnh lại, theo đó ánh mắt cũng di đến trên bụng của nữ nhân.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!