*Đây là truyện do Shuu (kumoko2002) edit, bản gốc tại wattpad, trang nào muốn lấy vui lòng đăng sau ít nhất 24 tiếng, lấy đó bày tỏ lòng tôn trọng công sức của tui, xin cảm ơn!!!
Tổ Vũ cùng Tiểu Griffin cùng nhau trải qua giờ nghỉ trưa nhàn nhã tại hoa viên trên tầng thượng của tòa nhà Melved, tuy rằng Cecil sau khi bồi bọn họ ăn trưa, lại cùng nhau nghỉ ngơi một lát liền không thể không tiếp tục quay lại công tác, nhưng hai con ấu tể tuổi còn nhỏ, lại không cần lo toan nhọc lòng vì bất cứ điều gì nên dưới sự trông nom cùng bảo hộ của quản gia, tiếp tục ngủ thêm chừng hai tiếng.
Dưới sự làm nền cuả hoa tươi cùng cây xanh, một giấc này quả thực ngủ đến phi thường thoải mái.
Ngủ no rồi Tổ Vũ đưa hai chân trước về phía trước, thân thể áp về sau, làm cái động tác duỗi eo thật lớn.
Bên cạnh, Tiểu Griffin cũng vừa mới tỉnh lại liền bắt trước làm cái động tác y chang.
Thoạt nhìn quả thực manh chết người.
Quản gia không chút do dự đem màn ảnh quang não nhắm ngay bọn họ, đem bức ảnh hai con ấu tể cực kì dễ thương dưới nền trời trong nắng ấm này lưu lại.
Chờ hai vị thiếu gia tỉnh ngủ, quản gia liền tính toán thực hiện hứa hẹn, dẫn bọn hắn đi dạo phố.
Điều này khiến hai con ấu tể đặc biệt chờ mong!
Cách tòa nhà Melved khoảng một con phố có một cái quảng trường mua sắm quy mô lớn, quản gia định đem hai vị tiểu thiếu gia đến khu nhi đồng ở đó, đoán chừng bọn họ sẽ thích.
Quảng trường mua sắm này tuy không phải nhà Melved đứng tên, thế nhưng Cecil lại là một trong những cổ đông của nó, tuy không khoa trương như đứng nhất đứng nhì, thế nhưng ít nhiều vẫn là đứng thứ ba.
Hơn nữa chủ của quảng trường mua sắm này cùng Cecil có chút giao tình, có đôi khi cũng lén lút tụ tập một chút, tính ra vẫn là bạn bè có quan hệ không tồi.
Cho nên khi có ý muốn mua thêm cho các vị thiếu gia chút đồ dùng, quản gia liền tuân theo quy tắc nước phù sa không chảy ruộng ngoài mà dẫn họ tới nơi này.
Từ xưa đến nay, tiền của nữ nhân cùng trẻ nhỏ là dễ kiếm nhất, nhóm quản lí của quảng trường mua sắm đương nhiên cũng hiểu đạo lí này, vậy nên quảng trường thật lớn này từ tầng năm đến tầng mười toàn bộ đều trưng bày hàng hóa liên quan đến trẻ nhỏ, trừ những thứ này ra, bọn họ còn đem một tầng trong đó sáng lập thành khu vui chơi trong nhà, trừ bỏ lâu đài vui chơi hay mấy loại trò chơi tương tự dành cho ấu tể, còn có các loại máy chơi game dành cho lứa tuổi thanh thiếu niên.
Nơi này quả thực là một thiên đường khác dành cho trẻ nhỏ.
Mấy tầng này đâu đâu cũng là ấu tể các chủng tộc khác nhau, hình người cùng phi hình người, người lớn cùng trẻ nhỏ, bọn họ tụ tập bên nhau phát ra âm thanh náo nhiệt mà ầm ĩ, không một khắc ngơi nghỉ.
Nhóm người lớn cũng không quản bọn họ, hài tử tuổi nhỏ cũng có người lớn trông chừng, tuổi lớn hơn một chút cơ bản đều là tự mình hẹn bạn học ra tới chơi bời.
Giống như quản gia mang theo hai con ấu tể, bên người còn trang bị hai vị bảo tiêu, vừa nhìn liền biết không phải nhân vật tầm thường như vậy đương nhiên vô cùng bắt mắt.
Tổ Vũ liền ở trước một cửa hàng trong đó chôn chân, đi không nổi.
Cửa hàng với mặt tiền sạch sẽ, mang theo khuynh hướng xúc cảm lạnh như băng của kim loại, thoạt nhìn không hề giống với loại cửa hàng chuyên bày bán các loại hàng hóa dành cho trẻ nhỏ, so với cửa hàng hai bên màu sắc sặc sỡ diễm lệ quả thực vô cùng cách biệt.
Nhưng xuyên qua cửa kính nhìn vào bên trong, các loại khoang thực tế ảo từng khoang từng khoang có đủ loại phù hợp với mọi lứa tuổi kia, tuyệt đối là món quà mà đám hài tử mong muốn có được nhất.
Ít nhất thì, đó là món quà mà Tổ Vũ muốn nhất.
Hắn liền cứ như vậy thẳng tắp ghé vào trước cửa kính, dùng sức dán mặt vào mặt kính của cửa hàng, hai mắt trợn to, chớp cũng không chớp một cái nhìn chằm chằm vào khoang thực tế ảo bên trong cửa hàng.
Ai cũng đều có thể nhìn ra hắn phi thường thích những tạo vật bằng kim loại, ngoài kết nối với Tinh võng ra thì không có chút tác dụng nào khác này, nhưng hắn lại không có ý định đi vào cửa hàng này, càng không hề đòi hỏi quản gia đang đứng bên cạnh mua cho mình một cái.
Không phải là không muốn, mà là khi nhìn đến giá cả của nhưng chiếc khoang thực tế ảo này, hắn liền cảm thấy bản thân dù mặt có dày hơn nữa cũng không mở miệng ra được.
Cho dù hắn vô cùng xa lạ đối với thế giới này, thế nhưng chuỗi những số không kia, hắn vẫn đếm được.
Tổ Vũ đối với kính thực tế ảo đã thèm nhỏ dãi từ lâu, đồng thời thực động tâm với khoang thực tế ảo nên hắn đương nhiên biết hai thứ này có công dụng tương đương, nhưng độ thoải mái cũng giống như giá cả của chúng, không thể đánh đồng.
Sau khi xem qua, kính thực tế ảo bình quân hai ngàn tinh tế tệ một chiếc đối với Tổ Vũ tài sản tư hữu bằng không đã là phi thường khó có được, mà khoang thực tế ảo đều dùng năm vạn tinh tế tệ khởi bước, nhãn hiệu tốt một chút đều phải trên mười mấy vạn tinh tế tệ này đối với Tổ Vũ quả thực là thứ tốt nằm mơ cũng không có được.
Mà khoang thực tế ảo trong tiệm này đều là loại định chế, mỗi một cái so với các loại nhãn hiệu thông thường giá phải lên gấp mười lần là ít, đây còn không phải là ăn cướp sao.
Lại lưu luyến nhìn đám bảo bối khiến hắn thèm nhỏ dãi không thôi này thêm vài lần, Tổ Vũ quyết định rời đi địa phương khiến người thương tâm này.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!