Chương 4: (Vô Đề)

Tại thời diểm Ulrich vội vàng truy đuổi Tổ Vũ, phía bên kia A Lai cũng ngay lập tức nhận được tin tức truyền về.

Ulrich một bên điều khiển phi hành khí đi theo binh lính phía dưới, một bên liên lạc cùng A Lai, nghe xong kết quả thẩm vấn liền kinh ngạc nói:"Chúng không có đồng lõa?"

A Lai gật gật đầu:"Ân."

Cũng không phải Ulrich không tin năng lực làm việc của hắn, nhưng kết quả thẩm vấn như này thì thật...."Người xác định lời bọn họ nói là sự thật?"

"Đương nhiên, là ta tự mình thẩm vấn."

A Lai tự mình ra trận, Ulrich cũng tự nhiên liền tin kết quả thẩm vấn, nhưng nếu thật là như vậy thì sự tình sẽ trở nên càng thêm phiền toái:"Nếu không phải người của bọn họ, còn ai có thể đúng lúc xuất hiện ở chỗ này đem đồ mang đi? Chẳng lẽ là người của Khoa Khảo Đội?"

Phải biết rằng nơi đây cũng không phải tinh cầu nào khác mà chính là mẫu tinh của nhân loại

- địa cầu a!

Địa cầu bị phong tỏa nhiều năm như vậy, trừ bỏ Khoa Khảo Đội đã vất vả trải qua tầng tầng xin phép mới vào được, còn ai có thể tiến vào?

Còn đám tinh tế hải tặc kia, nếu không phải có nội ứng bên trong lợi dụng sơ hở hỗ trợ, bọn họ cũng không có biện pháp đột phá tuyến phong tỏa của quân tuần tra.

"Hẳn là không có khả năng." A Lai lắc đầu:" Người của Khoa Khảo Đội là sau khi rời khỏi địa cầu mới bị tập kích, danh sách nhân viên của bọn họ cũng không có chỗ thiếu hụt."

Nếu không phải lần này nghiên cứu trên địa cầu của Khoa Khảo Đội có tiến triển mang tính đột phá, bọn họ cũng sẽ không bị người theo dõi.

Phi thuyền của Khoa Khảo Đội bị tinh tế hải tặc đánh cướp, tất cả đều bị bắt, may mắn là cố chủ của đám tinh tế hải tặc đó yêu cầu mang toàn bộ nhân viên nghiên cứu mang đi nên mới không hạ sát thủ, bằng không nhưng người này cũng không đợi được đến lúc bọn họ tới cứu viện.

Nhưng Khoa Khảo Đội trước khi bị bắt đã hướng về phía quân tuần tra báo nguy, quân tuần tra nhận được tin liền ngay lập tức cho quân đi đến địa điểm phát sinh sự việc, mà bên kia bọn tinh tế hải tặc sớm đã lui theo lộ tuyến định sẵn lại vừa lúc gặp phải quân chi viện từ chủ tinh chạy tới, vốn phụ trách bảo vệ Khoa Khảo Đội trở về chủ tinh

- cũng chính là bộ đội của đám Ulrich bọn họ.

Chỉ có thể nói là đám tinh tế hải tặc xui xẻo, vốn dĩ bọn họ đã nhận được lộ tuyến của hộ vệ đội, có thể tránh đi. Nhưng cố tình trên đường tới đội hộ vệ lại gặp phải một mảnh thiên thạch, vì tránh né thiên thạch bọn họ đành phải đi lệch khỏi lộ tuyến ban đầu, mà lộ tuyến vừa mới sửa đổi lại vừa lúc tương đồng với đường đi của đám hải tặc, hai bên liền cứ như vậy đụng phải.

Đám tinh tế hải tặc này thực lực không yếu, nhưng cùng quân tinh anh của bộ đội so sánh thì quả thực không cùng một cấp bậc, thật mau liền rơi vào thế yếu. Đầu lĩnh hải tặc thấy tình thế không ổn liền mang theo vật mục tiêu chạy trốn, A Lai phái người truy kích phi thuyền của chúng, lại không nghĩ tới việc chúng thấy chạy không thoát liền đem đồ ném đi.

Hơn nữa đám hải tặc kia cũng không phải muốn bảo vệ rương ấp trứng hay muốn tìm trở về giải mật mã lấy đồ bên trong, căn cứ vào khẩu cung của đối phương, ngay từ đầu nhân vật sau màn đã ra lệnh cho bọn hắn, trong tình huống không có cách nào mang rươnt ấp trứng trở về liền lập tức tiêu hủy.

"May mắn là vì chúng không mở được rương ấp trứng nên mới đem nó ném, bằng không nếu như mấy quả trứng trong đó bị lấy ra, liền xong đời."

Bọn họ cảm thấy thật may mắn, may là khóa của rương ấp trứng là khóa gen, chỉ có người thiết lập khóa mới có thể mở ra còn lại không có biện pháp, cho nên trứng rơi vào tay hải tặc mấy ngày liền vẫn không bị lấy ra.

"Đại khái hắn cho rằng đem rương ấp trứng thả rơi từ trên cao như vậy sẽ làm nó rơi hỏng. Chỉ cần rương ấp hỏng rồi, trứng bên trong cũng xong đời, kết quả không nghĩ tới rương ấp trứng cư nhiên rơi vào trong nước."

"Ta cũng không lo lắng về độ vững chắc của rương ấp trứng. Dù sao nó là được đặc biệt chế tạo, đừng nói là từ độ cao hơn vạn mét rơi xuống, cho dù có cao gấp đôi, cái rương cũng sẽ không sứt sẹo tí nào."

Ulrich thở dài.

"Ta hiện tại chỉ li lắng chúng ta có thể hay không tìm về rương ấp trứng cùng trứng bên trong."

"Sẽ tìm được, chủ hạm bên kia chẳng phải đã theo dõi sát sao bộ phận ngoài không gian rồi sao? Còn phái thêm quân chi viện đến nữa. Chỉ cần người nọ còn ở trên địa cầu thì nhất định sẽ tìm ra."

Mà người đang bị bọn họ nhắc đi nhắc lại mãi, Tổ Vũ lúc này đang đối mặt với tiểu sinh mạng mới chào đời, mắt to trừng mắt nhỏ.

Tổ Vũ dùng thuật súc địa thành thốn đi đường hồi lâu, vốn là tính một hơi liền đi khỏi tòa sơn mạch này, kết quả mắt thấy liền sắp đi ra ngoài, lại nghe được rương ấp trứng truyền đến âm thanh "cùm cụp".

Thanh âm kia rất nhỏ, cộng với việc Tổ Vũ một đường đều dọc theo bờ suối mà đi, nếu không phải hắn cũng đủ tai thính mắt tinh, chỉ sợ cũng sẽ bỏ qua.

Hơn nữa đối với loại âm thanh quen thuộc này, hắn sẽ không nhận sai.

Ở thời điểm hắn còn cùng tộc nhóm ở bên nhau, mỗi năm đều sẽ nghe được thanh âm như vậy.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!