Chương 29: (Vô Đề)

Sau khi xác định thân phận của Tổ Vũ đối với bọn họ là vô hại, tâm phòng bị của Cecil cũng từ từ giảm xuống.

Tuy rằng vẫn còn, thế nhưng chỉ ở mức theo dõi quan sát chứ không còn là cố tình đề phòng như trước.

Cho nên chế độ theo dõi tại quang não cũng có thể hủy bỏ.

Suy xét đến việc đối phương có thể là ân nhân của nhà Melved thậm chí là toàn bộ tộc Griffin

- đương nhiên còn có thể coi là lão tổ tông không biết bao nhiêu đời của nhà hắn, thế nhưng Cecil vẫn không có cách nào dùng thái độ đối đãi với trưởng bối để đối mặt với con non đã hay ăn còn ham chơi, không có việc gì lầm liền đi bán manh làm nũng này.

Cho dù là giả thì cũng là con non. Hơn nữa nếu như không tính đến tuổi thì hình người của Tổ Vũ vẫn là cái con non a.

Đối đãi với con non cùng trưởng bối là hai loại thái độ hoàn toàn khác nhau.

Rất nhanh, Tổ Vũ liền lĩnh hội được sự khác nhau giữa hai loại đãi ngộ đó.

Cecil đối với quản gia có thể nói là hữu cầu tất ứng, mà đối với con non, hắn cũng có thể xem như thiên y bách thuận. Mỗi lần tại thời điểm cùng nhau chơi đùa, tiểu Griffin còn chưa đủ khả năng khống chế nhu cầu sinh lí của mình không cẩn thận tiểu trên người hắn, Cecil cũng sẽ không phát giận, muốn chơi cái gì cũng đều chiều theo bọn họ cùng nhau chơi.

Thế nhưng hiện tại hắn lại muốn mang đi quang não mà hắn trăm cay nghìn đắng mới mò được tới tay?!

Nói đi ngươi muốn chết như thế nào, ta lập tức thỏa mãn ngươi!

Cecil làm lơ biểu tình hung ác quơ móng vuốt nhỏ của con non giả, phi thường bình tĩnh click mở thiết bị quang não dành cho con non.

Tổ Vũ là cái tiểu tâm cơ, thời điểm lên mạng luôn nhớ xoá sạch lịch sử tìm kiếm của mình, đảm bảo việc mình lên mạng sẽ không bị người khác phát hiện.

Vậy nên cho dù có bị kiểm tra, bên trong quang não của hắn ngoại trừ mấy trò chơi trẻ em bọn họ cùng nhau chơi thì không còn gì khác.

Nhưng Tổ Vũ lại quên mất rằng, quang não chuyên dụng cho con non của hắn là do Cecil định chế.

Loại quang não cá nhân ấu trĩ này đem quyền hạn mở ra toàn bộ với đối tượng là người giám hộ, cho dù không tìm được lịch sử tìm kiếm, Cecil vẫn có thể tìm được những thứ khác.

Tỷ như lịch sử đăng nhập cùng ghi chép thời gian online.

Bí mật tiêu trừ thiết bị theo dõi, chỉ để lại chương trình giám hộ nên có dành cho con non, Cecil bày ra biểu tình nghiêm nghị.

"Ta đưa quang não cho ngươi đã nửa tháng không sai biệt lắm, thế nhưng lịch sử kí lục này là như thế nào?"

Hắn đưa lịch sử ký lục cho con non xem. Từ khi đưa quang não cho con non, mỗi đêm thời gian đăng nhập cùng đăng xuất cách nhau không dưới mười tiếng, hơn nữa mỗi đêm đều là như thế.

Trong quang não còn ghi chép kĩ càng tỉ mỉ thời gian hắn mở quang não, chẳng sợ không tìm được lịch sử kí lục, đây cũng là chứng cứ rõ mười mươi.

Tổ Vũ chấn kinh rồi, hắn làm sao biết được cái quang não mất nết này lại có cả loại ký lục như vậy?! Trước đó lăn qua lộn lại tìm hiểu sao hắn lại không tìm thấy?

Cecil xem hiểu được vẻ mặt của hắn:"Đây là hình thức quản lí dành cho người giám hộ, ngươi nhìn không tới."

Vậy hắn, đây là bại lộ? Tổ Vũ giả làm con non nhà người ta liền cảm thấy chột dạ không thôi, cúi đầu không dám nhìn Cecil.

Nhưng hiển nhiên Cecil không định cứ như vậy liền buông tha hắn.

Hắn dùng hai tay nâng con non lên, bức bách nó nhìn thẳng vào mắt mình, thế nhưng lời nói ra khỏi miệng lại không có chút liên hệ nào tới việc vạch trần thân phận của hắn.

"Leo, ta vẫn luôn nghĩ rằng ngươi so với Ruin thì nghe lời hiểu chuyện hơn, thế nhưng xem ra sự thật không phải như vậy. "

Ngữ khí của hắn chính là loại ngữ khí chỉ có ơn người lớn khi giáo huấn trẻ con nhà mình, trong phẫn nộ mang theo nghiêm khắc, lại vẫn đủ thân cận.

Hắn thậm chí còn kêu chính mình là "Leo".

Tổ Vũ thật sự vô pháp xác định Cecil đã phát hiện sự dị thường của mình hay chưa.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!