Chương 18: (Vô Đề)

*Lời con Shuu: Thật sự là mình đã cảm thấy rất ba chấm khi phát hiện ra một nửa chương 18 mình đang edit dở không cánh mà bay!(làm lại từ đầu, nước mắt không ngừng tuôn rơi Q^Q)

Tổ Vũ là bị một trận tiếng hoan nghênh làm bừng tỉnh.

Có lẽ đối phương cũng không cố ý đánh thức hắn, nhưng hơn mười người cùng đồng thanh đón chào, cho dù họ đã cố khống chế âm lượng đi chăng nữa, hợp lại với nhau cũng có thể so với một người trưởng thành đơn độc hét to.

Tổ Vũ nâng cái đầu lông xù xù ra khỏi cánh nhìn về phía âm thanh phát ra, đôi mắt nửa khép nửa mở bộ dáng như tùy thời có thể nhắm lại.

Đằng sau đại môn rộng mở, mười mấy ngoại tinh nhân mặc chế phục đồng dạng màu đen đứng đều thành hai hàng thẳng tắp, đứng phía trước là một nam nhân trung niên mặc đồng dạng chế phục nhưng khí thế lại thể hiện rõ địa vị bất đồng.

Mái tóc màu trà của hắn đã xen chút sắc trắng thế nhưng khuôn mặt vẫn thật trẻ trung, nếu không phải khi cười khóe mắt lộ ra nếp nhăn chỉ sợ sẽ không có ai tin tuổi tác của hắn đã không nhỏ.

"Hoan nghênh ngài trở về, tiên sinh."

Quản gia nhà Melved cười ha hả hoan nghênh chủ nhân trở về, đôi con ngươi màu nâu nhìn chằm chằm vào Cecil........ trong lòng ngực nơi hai cái con non đang nằm.

Tổ Vũ cảm thấy đôi mắt quản gia như đang lòe lòe sáng.

"Đây là hai tiểu thiếu gia, bọn họ thoạt nhìn trông cũng thật khỏe mạnh."

"Al" Cecil bất đắc dĩ nhìn quản gia trong mắt chỉ toàn hình bóng con non, hoàn toàn bỏ quên người chủ nhân là hắn:"Ngươi đem mọi người tụ tập ở chỗ này làm gì?"

Tại sao hắn lại chưa từng nghe nói nhà hắn có loại tập tục chào đón phô trương đến mức này?

"Đây là lần đầu hai vị tiểu thiếu gia về nhà, ta muốn chuẩn bị trang trọng một chút, huống hồ mọi người đều muốn nhìn thấy hai vị thiếu gia."

Những người khác nghe quản gia nói liền gật đầu phụ họa.

Đây chính là con non mà nhìn khắp tộc Griffin đều thấy thật khan hiếm, nhất là đối với nhà Melved bọn họ, vốn dĩ mọi người đã chuẩn bị sẵn tâm lí cái nhà này sẽ chẳng bao giờ xuất hiện hình bóng con non, bây giờ lại đột nhiên nhiều ra hai con, mọi người sao có thể không kích động.

Cecil:"...."

Hắn nên cảm thấy may mắn vì lão quản gia không có gọi cả đám bảo tiêu trong nhà tới góp vui sao?

Ánh mắt lạnh lẽo của Cecil đảo qua một lượt:"Xem cũng đã xem qua, còn không mau quay trở về làm việc."

Bộ dáng này của hắn thoạt nhìn thực uy nghiêm, nếu làm ở bên ngoài không biết sẽ dọa sợ bao nhiêu người. Đáng tiếc, nơi này không phải bên ngoài mà là Melved gia, tại đây có không biết bao nhiêu người đã nhìn hắn lớn lên, đối với cái mặt lạnh của hắn đã sớm quen, căn bản không thèm để bụng.

Đặc biệt là quản gia, căn bản là hoàn toàn để lời Cecil nói ở ngoài tai, chỉ nhìn Tổ Vũ đang nằm trong lòng ngực Cecil mở to mắt nhìn hắn, cười ha hả nói:"Tiên sinh, ngài ở bên ngoài bôn ba mệt mỏi, mau đi nghỉ ngơi đi, hai vị tiểu thiếu gia giao cho chúng ta chăm sóc là tốt rồi."

Không đợi Cecil trả lời, hai cái con non đã bị đoạt đi.

Gần đây tiến trình học tiếng ngoại tinh của Tổ Vũ cũng không tệ lắm, tuy không thể hiểu hoàn toàn lời bọn họ nói, nhưng vẫn có thể hiểu một chút ý tứ đại khái.

Vào lúc hắn phát hiện bản thân bị Cecil ôm vào ngực liền cảm thấy vô cùng mất tự nhiên, hiện tại có thể rời đi đương nhiên vô cùng phối hợp.

Mà một màn này trong mắt quản gia liền biến thành hắn đối quản gia thân cận cùng ỷ lại, tươi cười tự nhiên liền tăng thêm mấy phần hòa ái.

Tuy rằng ngay từ đầu hắn cũng định giao con non cho quản gia chăm sóc, thế nhưng bản thân giao ra cùng với chưa nói gì đã bị đoạt đi là hai việc khác nhau, Cecil có chút buồn bực nhìn quản gia, tiếc rằng người kia căn bản không thèm để ý đến hắn.

Đang muốn mang hai cái con non rời đi, quản gia đột nhiên nhớ ra rằng còn một việc bản thân vẫn chưa hỏi rõ:"Tiên sinh, tên của hai vị thiếu gia gọi ra sao?"

Cecil chỉ chỉ tiểu Griffin còn đang ngủ say trong lòng ngực quản gia:"Ruin"

Chuyển hướng Tổ Vũ còn tỉnh táo nhìn hắn, Cecil trầm mặc một lát như đang tự hỏi, lát sau mới lại một lần nữa mở miệng:"Leo."

Hai cái tên đều mang ý nghĩa hi vọng chúng khỏe mạnh cường tráng.

"Leo tiểu thiếu gia cùng Ruin tiểu thiếu gia sao, tên thật hay."Tươi cười của quản gia có chút cảm khái.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!