Tại một mảnh rừng hòe gai non, mấy con thỏ đang lấp ở một lùm cây thấp bé kiếm ăn. Màu lông của chúng nó hỗn tạp cùng cỏ dại xung quanh, rất khó phát hiện.
Đây là một đại gia đình, mỗi một thành viên đều cần phải luân phiên canh chừng, bảo đảm cho những con thỏ khác không bị kẻ săn mồi quấy rầy khi đang hưởng dụng mĩ thực.
Con thỏ phụ trách cảnh giới dựng thẳng hai lỗ tai thật dài nhẹ nhàng chuyển động, không bỏ qua bất cứ một tia động tĩnh gió thổi cỏ lay nào.
Nhưng nó không hề phát hiện tại một lùm cây cách nó không xa, có bốn cái con non
- một giả ba thật
- đang dùng ánh mắt thèm nhỏ dãi để nhìn nó cùng tộc đàn của nó.
Trải qua linh khí tẩy rửa, ba cái con non trưởng thành không ít, có thể lý giải càng tốt ý tứ mà Tổ Vũ muốn truyền đạt.
Lúc Tổ Vũ nói rằng muốn mang chúng nó đi săn, cả ba cái con non đều thật hưng phấn.
Tuy rằng trước kia mỗi lần đi săn Tổ Vũ đều mang theo chúng nó, nhưng khi đó hắn đều chọn tốc chiến tốc thắng, thường thường ba cái con non cũng chưa phát hiện được cái gì hắn đã mang về con mồi mỹ vị.
Mà lúc này lại không giống, mama nói bọn nó phải tự mình bắt được một con mồi, còn muốn bọn nó học tập tư thái săn mồi của mình a.
Bất quá tuy rằng các con non bé nhỏ phi thường nghe lời "mama", nỗ lực không phát ra âm thanh trong quá trình kiến tập đi săn, nhưng rốt cuộc tuổi chúng còn quá nhỏ, ngay cả chạy cũng chạy không nhanh, có đôi khi còn nghiêng ngả lảo đảo ngã trái ngã phải, muốn không kinh động con thỏ có nhĩ lực kinh người là chuyện không có khả năng.
Bất quá Tổ Vũ là ai chứ, chỉ cần tung ra một cái kết giới cách âm là có thể đem các âm thanh do đám con non tạo ra giấu đi rồi.
Cố tình các con non còn không phát hiện thủ đoạn ngầm của Tổ Vũ, còn tưởng rằng mình đã thành công học được bộ dáng của mama tiếp cận con mồi, một đám đắc ý đến mức cái đuôi cũng vểnh lên tận trời.
Tổ Vũ cũng không đả kích chúng nó, chỉ đem đám con non hai mắt tỏa sáng muốn lao ra áp xuống, ý bảo chúng nó nhìn động tác của mình, sau đó lấy thế sét đánh không kịp bưng tai từ bụi cây nhào ra tới.
Thân thể con non bụ bẫm thậm chí còn không to bằng con thỏ, bộ dáng lông xù xù cũng hoàn toàn không có lực uy hiếp của kẻ săn mồi, cho nên thời điểm hắn nhào tới, con thỏ bị hắn chọn làm mục tiêu cũng không lập tức quay người chạy trốn mà bày ra tư thế công kích, muốn đánh trả gia hỏa quái gở không biết từ đâu ra này.
Kết quả cuối cùng đương nhiên là Tổ Vũ không hề trì hoãn, dùng thân thể con non của mình ngăn chặn con mồi, đem nó đè chặt tại chỗ, mặc kệ giãy giụa cỡ nào cũng không có biện pháp tránh thoát.
Mà vào lúc hắn bắt được con thỏ hoang này, mấy con thỏ hoang khác cũng đã cuống quýt chạy trốn.
Nhìn đến Tổ Vũ bắt được con mồi, ba cái con non liền kêu ngao ngao chạy ra tới, học theo bộ dáng của Tổ Vũ hướng con mồi phác tới, dùng mấy cái răng sữa dùng sức cắn xé con mồi.
Tuy rằng chỉ là răng sữa nhưng lại vô cùng sắc bén, cắn trên người thỏ hoang tuy rằng không đến nỗi da tróc thịt bong nhưng cũng để lại cái dấu máu nho nhỏ, làm con thỏ ăn đau càng giãy giụa lợi hại hơn.
Bất quá, trọng lượng của bốn cái con non bụ bẫm cũng không phải một con thỏ hình thể tương đối có thể giãy ra được.
Ba cái con non đem này trở thành một loại trò chơi, thỏ hoang càng giãy giụa chúng nó càng vui vẻ, lại cắn lại cấu chơi đến bừng bừng phấn chấn.
Tất cả con non đều ở trong những trò chơi như vậy học được cách đi săn, cho nên Tổ Vũ chỉ lui về đứng ở một bên, nhìn chúng nó thi nhau vần vò lăn lộn thỏ hoang.
Rất nhanh, thỏ hoang liền rơi vào trạng thái nửa chết nửa sống, bộ dạng bị dọa cho phá gan mất mật.
Này vốn dĩ là Tổ Vũ chộp tới cho đám con non học tập kĩ xảo đi săn, hắn cũng không có ý định lưu trữ con mồi, chỉ nghĩ chờ đám con non chơi đến mệt mỏi liền đem con mồi làm thịt cho chúng lấp bụng. Một con thỏ hoang cùng với thịt trước đó hắn lưu lại cũng đủ để bọn họ ăn.
Đột nhiên, hắn nghe được một tiếng gầm rú quen thuộc.
Tổ Vũ bước vài bước đi đến vị trí ánh mặt trời chiếu rọi, ngẩng đầu nhìn xem, quả nhiên nhìn thấy một cái phi hành khí bay lơ lửng trên không trung, cũng không di chuyển, tựa hồ đã tỏa định nơi này.
Đây cũng không phải lần đầu tiên hắn gặp tình huống như vậy. Đám gia hỏa đi tìm con non hình như có phương pháp truy tìm đặc thù, cơ hồ chỉ cần Tổ Vũ mang theo các con non di chuyển, bọn họ liền ngay lập tức đuổi tới, vậy nên Tổ Vũ rất hay nhìn thấy bọn họ.
Nhưng đán ngoại tinh nhân cùng dụng cụ của họ cũng không thể đột phá kết giới của Tổ Vũ, mỗi khi Tổ Vũ mang theo ba cái con non hoạt động gần địa điểm đóng quân của họ chỉ cần bày ra một cái kết giới liền không cần lo lắng bị phát hiện.
Điều này cũng là nguyên nhân khiến gần đây Tổ Vũ bày kết giới ngày càng thuần thục, hơn nữa cũng tạo ra thói quen đi đến chỗ nào cũng phải thuận tay bày ra một cái kết giới cách âm cùng che dấu thì mới yên tâm.
Nếu không phải kết giới này chỉ có thể sử dụng trong phạm vi cố định, hắn còn nghĩ muốn mở ra 24h/ngày a.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!