Chương 47: Tôi cảm thấy cậu ta thích tôi !

Mặc dù Tiền Duy luôn khịt mũi coi thường cách cua trai đó của Lưu Thi Vận, nhưng không thể phủ nhận, phương pháp đó rất có hiệu quả, Tiền Duy và Lưu Thi Vận vừa về ký túc xá, Đường Luật đã hẹn Lưu Thi Vận ra ngoài, Lưu Thi Vận đọc tin nhắn của Đường Luật, rồi đứng chống nạnh cười vang trong ký túc xá tròn năm phút, lúc đi xuống thì lại trở thành thiếu nữ ngây thơ nói năng dịu dàng ánh mắt ngại ngùng, kỹ thuật diễn lật mặt nhanh như lật bánh tráng ấy khiến Tiền Duy cảm thấy giới giải trí Trung Quốc không khai quật được Lưu Thi Vận quả đúng là một tổn thất lớn của nền nghệ thuật nước nhà.

Mà Tiền Duy vừa về ký túc xá chưa ngồi chưa được bao lâu, thì lại nhận được cuộc gọi từ Lục Tuân.

"Tiền Duy, cuối tuần này cậu có rảnh không?" giọng Lục Tuân nghe có vẻ ngập ngừng.

"Cuối tuần này á? Cuối tuần này tôi bận rồi." Tiền Duy tò mò hỏi, "Cậu tìm tôi có chuyện gì không? Cậu cứ nói đi, để xem tôi có giúp được gì không ?."

Lục Tuân mất tự nhiên ho khan một tiếng: "Không có gì, chỉ là muốn mời cậu ăn một bữa thôi, cuối tuần cậu bận gì à?"

"Thứ bảy này là sinh nhật mẹ tôi, cuối tuần này tôi và Tiền Xuyên về nhà tổ chức sinh nhật cho mẹ." Tiền Duy là người thành phố A, về nhà cũng rất tiện, "Dạo này cũng lâu lắm rồi tôi không về nhà nên định cuối tuần này về, chiều thứ sáu tuần này tôi chỉ có một tiết học cộng đồng thôi, chắc tôi sẽ trốn học về nhà luôn."

"Ừm." Không biết có phải Tiền Duy nghĩ nhiều hay không, mà giọng Lục Tuân có vẻ hơi thất vọng?

Tiền Duy cảm thấy chắc hẳn trong lòng Lục Tuân đang có chuyện gì đó, chứ không anh cũng chẳng đến mức phải gọi điện cho cô, tuyệt đối không chỉ đơn giản là mời ăn một bữa cơm như thế.

"Cậu có chuyện gì gấp sao? Nếu không chiều thứ sáu tôi sẽ ở lại trường, đến tối mới về nhà?"

Giọng Lục Tuân có vẻ lúng túng: "Không có gì đâu… chỉ là định nói với cậu vài chuyện thôi thì chờ đến tối hôm ấy nói cũng được."

"Vậy được rồi, cậu đợi tối chủ nhật tôi về trường rồi nói tiếp nhé." Tiền Duy gãi gãi đầu, "Nhưng lúc chiều chúng ta gặp nhau sao cậu không nói luôn, gọi điện thoại cho tôi làm gì ?."

"Tôi quên không được à." Giọng Lục Tuân có vẻ bực, "Tôi cúp đây."

Tiền Duy cúp điện thoại, còn chưa kịp nghĩ rốt cục Lục Tuân muốn tìm mình có chuyện gì, thì Tiền Xuyên đã gọi điện tới khiến cô quên luôn chuyện vừa rồi.

"Tiền Duy, bánh ngọt tôi đã đặt rồi, bà có định mang đồ gì về nhà không ? Tôi tới xách giúp bà."

***

Tiền Duy nhìn Tiền Xuyên đi trước xách giúp cô hàng đống túi lớn túi nhỏ, thì không nhịn được mà cảm khái, có em trai thật tuyệt.

Vậy mà hôm nay Tiền Xuyên không giống như mọi ngày, anh cứ lén lén lút lút, không ngừng thúc giục Tiền Duy mau chóng về cùng mình. Hôm nay trời khá nóng vậy mà anh quấn thêm chiếc khăn quàng cổ, che kín hơn nửa khuôn mặt, kiểu ăn mặc này trông thực quái dị, Tiền Duy đi bên cạnh anh, cũng có thể cảm nhận được ánh mắt tò mò của những người qua đường.

"Có phải mày bị bệnh rồi không? Trời nóng thế này mà…" Tiền Duy vừa nói vừa định giật chiếc khăn quàng kia ra.

Kết quả là Tiền Xuyên ra sức chống cự, anh phát rồ lên: "Bà không biết đâu, khó lắm tôi mới cắt đuôi được Lý Lâm Lâm đấy, tôi sợ cô ta chết khiếp! Cô ta cứ liên tục nhắn tin thổ lộ với tôi mỗi ngày, bà có tưởng tượng nổi không? Trong một tiếng, tôi nhận được hơn 40 tin nhắn đấy! ! ! Đúng là lần đầu tiên dính phải chuyện này, hóa ra bị người ta theo đuổi cũng nguy hiểm như thế!

Có khi quá ưu tú cũng rất phiền!"

"…"

Khó khăn lắm mới lên được xe, Tiền Xuyên thấy nguy hiểm đã hết, cuối cùng cũng tháo chiếc khăn quàng cổ xuống: "Đúng rồi, ngoại trừ Lý Lâm Lâm, gần đây tôi còn gặp một chuyện khá bối rối."

"Hả?"

"Thì chính là Lục Tuân của khoa bà đấy." Tiền Xuyên dừng một chút rồi nhỏ giọng nói, "Nói ra thì chắc bà không tin, nhưng tôi cảm thấy gần đây cậu ta nhìn tôi cứ là lạ thế nào ấy ."

Tiền Duy: ! ! !

"Bình thường cậu ta thấy tôi lúc nào chả ra vẻ cao cao tại thượng, còn chẳng thèm liếc tôi lấy một cái, lúc nào cũng ra vẻ coi thường nhân loại. Hôm trước tôi chào cậu ta, cậu ta còn tỏ vẻ xa cách, dù sao cũng khiến người ta có cảm giác như ngứa đòn đó, vậy mà bà biết không? ! Hình như là từ đầu tuần này, thái độ của cậu ta với tôi đột nhiên quay ngoắt 360 độ, khiến tôi còn chưa kịp chuẩn bị gì, đã phải đối mặt với một con người khác rồi, hơn nữa mỗi lần nhìn thấy tôi cậu ta còn chủ động chào hỏi tôi! Mấy hôm trước chúng tôi còn cùng nhau chơi bóng rổ, trong trận thỉnh thoảng tôi vừa ngẩng đầu lên thì phát hiện cậu ta cứ nhìn tôi mà suy nghĩ rất đăm chiêu, tôi lại càng để ý hơn, sau đó thì phát hiện ra, trời ôi! ! Không phải tôi ảo giác đâu, cậu ta gần đây rất hay để ý đến tôi! ! ! Thậm chí còn chủ động tới xin số điện thoại của tôi nữa! ! Thỉnh thoảng còn cười với tôi! Cậu ta làm thế khiến tôi sợ chết khiếp ! ! !"

Tiền Duy chẳng hiểu lắm: "Mày sợ cái gì ? Người ta muốn làm thân với mày không được à?"

Tiền Xuyên phản ứng rất mạnh mẽ: "Bà không hiểu không hiểu đâu, Lục Tuân ấy à, không tự dưng vô duyên vô cớ thay đổi thái độ hoàn toàn với người khác thế đâu, giờ tôi đang có dự cảm không lành." Tiền Xuyên dừng một chút, "Bà phải giữ bí mật cho tôi đấy, tôi chỉ nói với mình bà thôi… tôi cảm thấy cậu ta thích tôi!"

"???"

"Thật mà !" Tiền Xuyên nói chắc nịch, "Bà xem đi, nếu nghĩ thế thì mọi chuyện mới khớp logic, quá khứ có rất nhiều chuyện đều chứng tỏ điều đó, thậm chí tôi còn nghi là cậu ta cạnh tranh Tử Tâm với tôi, chỉ là vì muốn gây sự chú ý từ tôi thôi! Vì Tử Tâm, quả thực tôi cũng chú ý tới Lục Tuân rất nhiều, không phải đây là điều cậu ta muốn sao? Muốn tôi chú ý tới!

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!