Chương 45: Sở thích tao nhã !

"Tôi là người có nội hàm, nói thật tướng mạo bên ngoài cũng không quan trọng với tôi lắm, chỉ cần mặt mũi dáng người vừa mắt là được rồi, quan trọng nhất vẫn là tâm hồn người ấy, như tôi đã từng nói rồi, tôi hi vọng bạn trai tương lai của tôi phải hiểu chuyện biết thời biết thể, phiền nhất là những người đàn ông có lòng chiếm hữu quá mạnh, sau đó cứ hở một chút là lại ghen, ghen ấy à, đối với tôi là chuyện quá ngây thơ, chẳng trưởng thành tí nào."

"…"

Tiền Duy nghĩ ngợi rồi lại bổ sung thêm: "Hơn nữa người ấy phải biết ăn nói, biết dỗ dành, dịu dàng không được mắng tôi, biết lên phòng khách thì cũng phải xuống được phòng bếp." Cô xoa xoa cằm, " Dĩ nhiên cũng phải biết nấu ăn nữa, ước mơ của tôi là khi tôi cảm thấy buồn bã, anh ấy có thể làm cho tôi cả một bàn ăn sắc hương đủ cả, à, còn nữa, anh ấy cũng phải biết chụp ảnh, để có thể chụp lại tất cả những khoảnh khắc xinh đẹp của tôi, anh ấy cũng phải hài hước nữa, là kiểu người biết khuấy động bầu không khí ấy, còn phải biết kiếm tiền, lại hào phóng, nhưng không được có chủ nghĩa đàn ông gia trưởng…"

"Còn yêu cầu gì nữa không?" Chẳng biết có phải do cô ảo giác hay không, mà sắc mặt Lục Tuân cứ tối sầm cả lại.

"Anh ấy nhất định phải theo đuổi tôi, tốt nhất là cũng phải mất mấy tháng, trước hết cứ để cho anh ấy cầu mà không được mấy tháng đi."

Lục Tuân có vẻ hoảng, ngay cả giọng anh cũng cao hơn không ít, gương mặt tam quan bùng nổ: "Sao lại phải theo đuổi mấy tháng ??? Còn phải mong mà không được? ! Tại sao cậu lại hành hạ người ta như thế? !"

Tiền Duy chẳng hiểu gì cả, nhưng ngẫm nghĩ một lúc, cô cũng bình thường trở lại, tám phần là vì Lục Tuân khổ cực theo đuổi Mạc Tử Tâm mấy tháng nhưng lại thất bại, nên giờ khó tránh khỏi có định kiến xấu với những nữ sinh muốn nam sinh theo đuổi mình mấy tháng.

"Tôi muốn hưởng cái cảm giác được người ta theo đuổi điên cuồng không được sao?" Cô trợn mắt nhìn anh, "Cậu chưa từng nghe câu này sao? Trong tim mỗi người phụ nữ đều có giấc mộng làm công chúa, tôi cũng muốn ảo tưởng mình được người ta theo đuổi như trăng vây quanh sao, tôi cũng muốn trải qua thứ tình yêu được người mình yêu chết đi sống lại không phải tôi thì không được."

Tiền Duy ngẫm nghĩ, lại bổ sung, "Mà hơn nữa, đàn ông mấy người không phải thường nghĩ là nếu có một thứ quá dễ dàng thì sẽ không biết trân trọng, mà nếu khổ cực theo đuổi mấy tháng thậm chí mấy năm, thì sẽ coi người đó như nữ thần trong lòng, nếu theo đuổi càng vất vả, thì tình cảm giữa hai người sẽ càng bền lâu hơn."

"Chờ chút, không phải cậu từng nói, cậu chính là người mà người ta thổ lộ với cậu thì cậu sẽ không thích người ta đó sao? Vậy sao còn bắt người ta theo đuổi cậu mấy tháng? ? ?"

"Chuyện đó à." Tiền Duy dừng một chút, "Ừ nhỉ… Vậy tôi biết phải làm sao, con người tôi mâu thuẫn thế đấy. Chẳng lẽ tôi lại phải cô độc cả đời cho đến già ??? Nhưng cũng chưa chắc mà, không chừng sẽ có người thuộc trường hợp đặc biệt, ví dụ như tỏ tình thì tôi không thích anh ấy lắm, sau đó anh ấy lại điên cuồng theo đuổi tôi mấy tháng, thì tôi đồng ý."

"…" Lục Tuân cố kiềm chế bản thân, "Chẳng lẽ cậu thích cái kiểu theo đuổi điên cuồng đó hả? Thổ lộ trước mặt mọi người ấy à?"

"À không, tôi không thích cái kiểu thổ lộ trước mặt mọi người hay thổ lộ theo kiểu khoa trương màu mè, tôi cảm thấy tỏ tình trước mặt hàng đống người thì lúng túng lắm, chuyện tình cảm tốt nhất vẫn nên riêng tư một chút, tôi thích cách theo đuổi của người lớn ngày xưa hơn, nước chảy thành sông năm rộng tháng dài."

Nét mặt Lục Tuân rất nghiêm túc: "Cậu còn yêu cầu gì khác nữa không?"

Tiền Duy lắc đầu: "Tạm thời chỉ thế thôi, sau này nghĩ thêm sẽ bổ sung tiếp." Cô tò mò nhìn thoáng qua Lục Tuân, "Mà cậu hỏi chuyện đó làm gì?"

Lục Tuân đưa mắt sang hướng khác: "Tôi thấy cậu lại thành người độc thân, thì nghĩ nếu có người nào phù hợp, tôi sẽ để ý giới thiệu cho cậu."

"Ừm… Cám ơn nhé!" Tiền Duy thầm nghĩ, xem ra cô hợp tác cho anh và Mạc Tử Tâm, mặc dù không thành công, nhưng phần tình nghĩa ấy Lục Tuân vẫn ghi tạc trong lòng , không phải sao, còn muốn có qua có lại muốn giới thiệu đối tượng cho cô nữa?

"Cậu…"

"Tiền Duy!"

Lục Tuân vừa định mở miệng nói tiếp, nhưng lời chưa nói ra miệng, thì cái giọng oang oang của Lưu Thi Vận đã từ trên trời rớt xuống, Tiền Duy lần theo âm thanh vừa vang lên mà quay đầu lại, chợt nhìn thấy Lưu Thi Vận đang hấp tấp chạy về phía mình.

Bởi vì chạy nhanh quá, nên cô nàng vẫn đang thở hổn hển : "Mãi mới tìm được hai người. Vừa rồi cuộc thi kết thúc, cũng chẳng biết mấy người chạy đi đâu nữa, tao đang có chuyện muốn tìm mày đây."

Tiền Duy không hiểu gì: "Sao thế?"

Lưu Thi Vận nháy mắt ra hiệu rồi nhìn thoáng qua Lục Tuân: "Girls" talk, chờ lát nữa về ký túc xá tao nói cho."

Đương nhiên Lục Tuân hiểu ẩn ý của Lưu Thi Vận, anh khẽ gật đầu với cô nàng, chuẩn bị rời đi.

Tiền Duy chợt gọi anh lại: "À, đúng rồi, Lục Tuân vừa rồi cậu định nói gì với tôi thế?"

Lục Tuân chỉ mím môi đáp: "Không có gì."

***

Tiền Duy đi theo Lưu Thi Vận trở về ký túc xá, còn chưa ngồi nóng mông, Lưu Thi Vận đã trưng ra gương mặt nịnh nọt đi rót cho cô chén nước, điệu bộ vô cùng ngoan như cún.

"Nói đi, muốn tao làm cho mày chuyện gì hả?"

Hiếm có khi nào Lưu Thi Vận lại tỏ ra ngại ngùng như vậy: "Ừ thì, chuyện là thế này, tối mai Khoa kiến trúc Đại học A ngay bên và khoa chúng ta có buổi gặp mặt, là do hội học sinh của chúng tao đứng ra btổ chức, nghe nói cái nam sinh bên khoa kiến trúc đẹp trai lắm, tao cũng muốn tham gia…"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!