Có vài nốt nhạc đệm như thế, nên suốt buổi diễn thuyết sau đó Tiền Duy cứ đứng ngồi không yên, ngay cả Lý Sùng Văn nói gì cô cũng không nghe được. Còn Lục Tuân sau khi nhìn thấy ba chữ "Lý Sùng Văn", thì chậm rãi quay lại nhìn cô như mất một thế kỷ, sau lần quay đầu đó, thì chẳng hề quay lại lần nào nữa, chỉ để lại một cái gáy được nhóm nữ thực tập sinh đánh giá là anh tuấn nhất cho cô nhìn…
Tiền Duy nhìn chằm chằm sau gáy Lục Tuân, chỉ thiếu điều nước mắt rơi như mưa, lần này đúng là ngựa mất móng trước [1] mà, hàng loạt những hành động khiến người ta hít thở không, không chỉ chẳng thể vỗ mông ngựa sếp tương lai, còn ngang nhiên đắc tội với người ta.
[1] Ngựa mất móng trước : hàm ý thất bại đột ngột vì tính toán sai lầm.
Cứ ngơ ngơ ngác ngác ngồi đó như vậy, cuối cùng cũng đến lượt Lục Tuân ra sân, Tiền Duy nắm chặt đầu kia của đèn hiệu cổ vũ trên tay, cảm thấy cầm cũng không được, mà bỏ xuống cũng không xong, cho dù giờ cô bỏ ba chữ "Lý Sùng Văn" xuống, Lục Tuân người ta cũng đã nhận ra thứ này là đặc biệt làm riêng cho Lý Sùng Văn rồi …
"We would better embrace the exotic and different than turn hostile and defensive. Being magnanimous is at the core of Chinese culture…"
Không thể phủ nhận, giọng của Lục Tuân khá êm tai, là giọng Anh – Mỹ chính gốc, phối hợp cùng dáng người cao ráo kia, dù có nói anh là phát thanh viên chuyên nghiệp cũng không phải nói quá. Với nội dung bài thuyết trình và chất giọng kia, thì chẳng có thể chê được điều gì, chỉ tiếc là vị thí sinh này bị bệnh tê liệt cơ mặt, trong lúc diễn thuyết mặt cứ cừng đờ, vừa nhìn còn tưởng rằng anh đang dẫn chương trình thời sự trên đài CCTV.
Đến khi bài diễn thuyết kết thúc, Lục Tuân cũng không đi thẳng xuống khu vực cổ động viên của khoa luật, mà trưng khuôn mặt lầm lì ấy ra khỏi hội trường.
"Này này này ! Tiền Duy! Mạc Đào! Mạc Đào lên rồi kìa!"
Tiền Duy ngẩng đầu một cái, liền thấy cặp mắt đào hoa quen thuộc của Mạc Đào, chắc hẳn anh đang đắm chìm trong bể tình, nên lúc này toàn thân như đang tỏa ra thứ ánh sáng chói mắt bay khắp bốn phía, mặc dù anh đang mặc trên người bộ âu phục, nhưng bên cổ áo có mặt dây chuyền hình con ong và cả chiếc khăn trông lòe loẹt nhét trong túi áo kia thể hiện rõ đây là hàng đặt mua trên taobao.
Anh theo trường phái giọng Anh – Anh, dù sao cũng là hotboy của khoa ngoại ngữ, nên vừa mới mở miệng thì chất giọng London thành thạo kia cũng khiến người ta cảm thấy tràn ngập khí chất quý tộc, Tiền Duy tò mò quay đầu ra nhìn bốn phía, đội cổ vũ của khoa ngoại ngữ vô cùng đông mà chủ yếu là nữ sinh, cô cũng không thể biết trong số các nữ sinh ngồi đó thì ai là chị gái hàng xóm của Mạc Đào. Sù sao tên nhóc Mạc Đào ở khoa ngoại ngữ cũng khá nổi tiếng, không ít thiếu nữ mới vào trường đều đang cầm biểu ngữ cổ vũ có tên anh, vừa rồi lúc anh đi vào thì đi cùng mấy nữ sinh nữa, nên Tiền Duy cũng chẳng nhận ra ai với ai.
Chắc hẳn vì muốn biểu hiện thật tốt trước mặt bạn gái mình, nên hôm nay Mạc Đào thể hiện hết tài năng vốn có của bản thân, cặp mắt đào hoa càng nhìn càng rực rỡ, liên tục phóng điện với mấy thầy cô chấm thi trong ban giám khảo, đúng là để đạt được hạng nhất, thì ngay cả nhan sắc cũng hi sinh .
Mạc Đào thuộc nhóm những thi sinh cuối cùng lên thi, anh vừa diễn thuyết xong, thì chỉ còn vài tuyển thủ nữa chưa thi .
Lưu Thi Vận chọc Tiền Duy: "Này, Lục Tuân làm gì mà nãy giờ chưa thấy quay lại thế nhỉ? Cậu ta đi đâu không biết, cũng sắp kết thúc cuộc thi rồi."
"Chắc là đi WC rồi."
Lưu Thi Vận dừng một chút rồi nhìn đồng hồ đeo trên tay: "Nếu là đi WC thì chắc chắn có vấn đề!"
Tiền Duy nghi ngờ hỏi lại: "Hả? Vấn đề gì?"
"Tuyến tiền liệt có vấn đề chứ sao!" Lưu Thi Vận nháy mắt trêu, "Cậu ta đi WC đã lâu như vậy mà vẫn chưa thấy ra, là do nước tiểu bài tiết mãi không hết à?"
"…" Tiền Duy nghĩ thầm, bạn thế này cô không cần đâu.
Tiền Duy vừa nghĩ, vừa ngẩng đầu lên, lúc này cô mới nhận ra, ngoại trừ Lục Tuân không ở đây thì Mạc Đào cũng đi ra ngoài, chỉ có Lý Sùng Văn cùng mấy thí sinh nữa đang ngồi cùng nhau ở khu chờ, để đợi cuộc thi kết thúc.
***
Cuối cùng còn mười lăm phút nữa là cuộc thi kết thúc, Mạc Đào và Lục Tuân không hẹn mà gặp cùng nhau quay về, nhưng bầu không khí có vẻ không đúng lắm.
Vẻ mặt Lục Tuân lạnh lùng, mà sắc mặt Mạc Đào thì đỏ rực lên vì tức giận, bên mặt trái của anh còn sưng đỏ một cục, nhưng cho dù như thế, tay anh vẫn đang nắm thật chặt tay cô gái sau lưng, ấy là một cô gái trông rất dịu dàng và thông minh, chỉ mất mấy giây Tiền Duy đã nhận ra rồi, đó không phải là chị gái hàng xóm nhà bên mà Mạc Đào thương thầm bấy lâu sao ?
Mạc Đào đi thẳng vào hội trường, cũng không để ý ánh mắt của người khác, hùng hùng hổ hổ đi tới trước mặt Tiền Duy, sau đó anh quay đầu nhìn Lục Tuân nói: "Đi, chúng ta cùng nhau đối chất! Cậu tự hỏi Tiền Duy xem có phải tôi nói dối không!"
Tiền Duy như hòa thượng sờ mãi không thấy tóc: "Có chuyện gì xảy ra vậy?"
Mạc Đào hiển nhiên vẫn còn đang tức giận, anh liếc qua Lục Tuân cũng đang trong trạng thái áp suất thấp: "Em hỏi cậu ta ấy." Anh chỉ chỉ má trái của mình, "Em xem chuyện tốt mà cậu ta làm đây này." Mặc dù nói như vậy, nhưng Mạc Đào cũng không thèm để ý đến vết thương của mình, anh vừa nói, đôi mắt lại dính chặt vào cô gái sau lưng mình, trong mắt tràn ngập lo lắng muốn giải thích.
"Lục Tuân? Sao thế?"
Đối mặt với câu hỏi của Tiền Duy, Lục Tuân lại hung dữ nhìn thoáng qua Mạc Đào, cuối cùng mới mở miệng: "Vừa rồi lúc tôi ở bên ngoài hít thở không khí, thì thấy bạn trai cậu đang ôm ấp tình chàng ý thiếp với cô gái kia." Anh nói xong, lại trừng mắt liếc Mạc Đào đang kéo tay cô gái kia, "Thật không ngờ mấy kẻ chân đạp hai thuyền lại đạp quang minh chính đại không biết xấu hổ như thế đấy."
Lúc này rốt cục Tiền Duy đã hiểu…
"Lục Tuân, cậu nghe tôi giải thích đã, mọi chuyện quả thực không phải như cậu đã thấy đâu."
Lục Tuân nhíu mày, cũng không chịu nể mặt: "Sao thế? Cậu yêu anh ta thế à? Đã đến mức này rồi còn tự mụ mị mình coi như không nhìn thấy gì? Mạc Đào có gì tốt? Anh ta cho cậu uống thuốc mê à?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!