"Sau đây chúng ta sẽ làm thử câu này nhé, khi nói về năng lực trách nhiệm hình sự [1], thì nhận định nào sau đây là đúng ?
A. Giáp bị mù hai mắt, trong lúc học đại học vì xích mích cá nhân đã đâm bạn cùng phòng bị thương. Giáp có năng lực trách nhiệm hình sự hạn chế;
B. Ất là người câm, dẫn đầu một nhóm người câm thường xuyên ăn trộm nơi công cộng, Át có năng lực trách nhiệm hình sự;
D. Đinh say mèm sau đó đi bộ về nhà, anh ta tưởng xe ô tô chặn đường mình, nên đã đập hư xe người ta, sau đó không nhớ gì về chuyện ấy. Đinh hoàn toàn có năng lực trách nhiệm hình sự ."
[1] Năng lực trách nhiệm hình sự : là điều kiện cần thiết để có thể xác định con người có lỗi khi họ thực hiện hành vi nguy hiểm cho xã hội.
Ngày thường khi Lý Sùng Văn giảng hình pháp cho cô, Tiền Duy luôn ngoan ngoãn mà lắng nghe, hôm nay giọng Lý Sùng Văn vẫn dịu dàng như mọi hôm, nhưng khi Tiền Duy nghe câu hỏi này, thì thật sự là không nhịn nữa mà bùng nổ ngay.
"Lạ thật, câu hỏi này chẳng có tí logic gì cả, cậu nói xem Giáp bị mù cả hai mắt còn có thể đâm người ta trọng thương sao? Thế thì anh ta cũng tài năng quá rồi! Ất là người câm điếc thân tàn chí kiên [2] to gan lớn mật phết đấy, đã dám ăn trộm nơi công cộng lại còn tổ chức nguyên một đội, nói đúng hơn thì anh ta là giám đốc tập đoàn ăn trộm đấy nhỉ! Bính thì càng lợi hại hơn, uống thuốc ngủ sao còn ngủ bên cạnh trẻ con?
Đinh cũng trâu bò không kém, uống rượu say lại còn có sức phá xe… Câu hỏi này tập hợp toàn cao thủ đầu có mủ rồi…"
[2] Thân tàn chí kiên : Người hao mòn tàn tạ nhưng ý chí vẫn kiên định
Lý Sùng Văn cũng không nhịn được mà cười: "Chẳng biết giáo sư hình pháp nghĩ gì mà hỏi mấy câu này, câu nào câu nấy đúng là kỳ lạ ."
Sau khi Lý Sùng Văn cười xong, thì cẩn thận giảng lại cho cô nghe lần nữa, cuối cùng mới khép sách lại.
"Đi thôi, tôi mời cậu ăn cơm."
Lần này Lý Sùng Văn lắc đầu: "Thôi thôi, cậu không cần mời cơm tôi đâu ."
Tiền Duy đang định tiếp tục thuyết phục, đã nghe Lý Sùng Văn nói tiếp: "Nhưng tôi muốn hỏi cậu một chuyện, thứ bảy này cậu có rảnh không?"
"Có chứ!" Tiền Duy không hiểu lắm, "Có chuyện gì à?"
Lý Sùng Văn hơi ngại ngùng: "Là thế này, thứ bảy tới tôi có tham gia một cuộc thi hùng biện tiếng anh, tôi là một trong những người đại diện cho khoa luật chúng ta đi thi, cậu có thể tới nghe không, khoa nhắc chúng tôi gọi vài người trong khoa tới cổ vũ, tôi cũng không tiện gọi người khác, mà cũng chỉ quen mỗi mình cậu…"
"Không thành vấn đề không thành vấn đề! Tôi nhất định sẽ làm băng rôn cổ vũ cho cậu!" Tiền Duy nói một câu đồng ý ngay, "Nếu Tiền Xuyên không có việc gì làm, tôi cũng sẽ kéo nó tới đó, vẫn phải cám ơn cậu rất nhiều vì đã gia sư tiếng anh cho nó!"
Kết quả thật không may, Tiền Xuyên không rảnh.
"Tôi còn phải đi hẹn hò chứ, không đi không đi đâu." Tiền Xuyên hoàn toàn đắm chìm trong bể tình, "Tử Tâm đang muốn vào thành phố chơi, thứ bảy này chúng tôi đã có lịch tới mấy con phố cũ trong thành phố chơi rồi."
Tiền Xuyên không đi, Lưu Thi Vận thì lại chẳng có việc gì làm, liền bị Tiền Duy thuyết phục tới cổ vũ cho Lý Sùng Văn, Tiền Duy cũng kéo thêm mấy nữ sinh còn lại trong lớp cùng tới, nhưng nếu muốn làm viện binh, thì có vẻ vẫn ít người, đầu óc Tiền Duy tính toán một hồi, cô chợt nghĩ đến Lục Tuân.
Chẳng phải Lục Tuân đang thất tình đó sao? ! Người ta hay nói kẻ thất tình thì nên tìm vài chuyện mà làm, để khỏi phải nghĩ tới nỗi đau đó, nếu ngồi không chẳng làm gì, như thế sẽ khiến con người ta suy nghĩ lung tung rồi vật lộn trong thất tình mãi mà không thoát ra được.
"Lục Tuân, thứ bảy này cậu có muốn tới cuộc thi hùng biện tiếng anh không?"
Đối với đề nghị của Tiền Duy , Lục Tuân có vẻ vô cùng kinh ngạc: "Cậu cũng biết cuộc thi này à ?"
Tiền Duy khẽ gật đầu: "Hôm đó cùng đi chung nhé?"
Lục Tuân cười cười, tâm trạng của anh có vẻ không tệ lắm: "Được."
Hẹn với Lục Tuân chưa được bao lâu, Tiền Duy đã nhận được cuộc gọi từ Mạc Đào .
"Tiền Duy, thứ bảy em có rảnh không?"
Tiền Duy nghĩ thầm, thật sự là trùng hợp, tại sao lại là thứ bảy!
"Thứ bảy này em không rảnh đâu! Cậu bạn cùng khoa tham gia cuộc thi hùng biện tiếng anh, em phải tới cuộc thi góp chân cổ vũ cho cậu ấy ."
Nhưng Mạc Đào lại có vẻ đầy hào hứng: "Này này này, anh cũng đang muốn nói về cuộc thi hùng biện tiếng anh này đấy! Anh sẽ đại diện cho khoa ngoại ngữ của bọn anh tham gia, dù sao em cũng sẽ tới hội trường cổ vũ cho bạn học, vậy thì tốt quá rồi." Nói đến đây, giọng anh đột nhiên có chút ngại ngần, "À thì, mấy nay không có thời gian nên chưa báo cáo với em, anh đã theo đuổi được chị gái hàng xóm rồi."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!